Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1317: Đoàn Tụ (9)

Cập nhật lúc: 2026-04-20 11:27:07
Lượt xem: 36

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Anh cứ chờ mãi, chờ mãi, nhưng Đường Mạt Nhi vẫn chẳng hề xuất hiện.

Mãi đến lúc , mới nhận rằng cô thực sự sẽ đến nữa.

Sáng sớm hôm đó, khi hai trao nụ hôn, cô chẳng hề cự tuyệt chút nào, thậm chí còn chủ động l.i.ế.m nhẹ lên môi . Thế nhưng, khi màn đêm buông xuống, thái độ của cô đối với đổi .

Cái gã Luân đó...

Cố Mặc Hàn thể tin nổi rằng gã Luân thể gây tác động lớn đến thế đối với mối quan hệ giữa hai họ.

Vậy rốt cuộc, tại đột nhiên trở nên lạnh nhạt với đến thế?

Cố Mặc Hàn đưa tay lên vuốt nhẹ khuôn mặt . Chẳng lẽ già ? Hay là cô còn say mê như nữa?

, lớn hơn cô tới chín tuổi. Anh bước sang tuổi 38, trong khi cô mới 29 - độ tuổi mà cô vẫn còn sở hữu vẻ tươi trẻ, rạng rỡ của một thiếu nữ.

Những lời của cô con gái nhỏ vang vọng bên tai : "Con sẽ tập hợp tất cả những trai nhất trần đời về để hầu hạ ..."

Những lời khiến khẽ rùng . Anh nhắm mắt , cố gắng chìm giấc ngủ.

...

Cố Mặc Hàn gặp một giấc mộng xuân.

Anh mơ thấy cánh cửa phòng mở toang, và một bóng hình mềm mại, dịu dàng - mong chờ từ lâu - bước phòng.

đến.

Cô bước đến bên giường, tháo đôi dép trong nhà xuống mép giường, ngay cạnh . Trên cô là một chiếc váy ngủ, và cô đưa tay , bắt đầu cởi cúc quần cho .

Cổ họng trở nên khô khốc, trái tim như đang gào thét gọi tên cô. Anh dang rộng vòng tay, ôm chặt lấy cô lòng.

chẳng thể chạm tới cô. Đột nhiên, tay cô xuất hiện vài dải lụa đỏ, và cô dùng chúng để trói chặt đôi tay .

Đôi mắt Cố Mặc Hàn khẽ run lên, cổ họng nóng rát như đang bốc lửa. Anh cảm thấy như thể bộ cơ thể sắp nổ tung đến nơi.

Giấc mơ ... tại mang cảm giác... chân thực đến thế?

Cứ như thể chuyện đang thực sự diễn ngay trong đời thực .

Cố Mặc Hàn từ từ mở mắt. Đồng t.ử của lập tức co rút .

Đó là mơ.

Đó là sự thật.

Đường Mạt Nhi đang ngay ...

Chỉ điều, cô lúc là chiếc váy ngủ, mà là một chiếc váy dài màu trắng tinh khôi. Mái tóc đen nhánh của cô xõa dài tự do, quyện lẫn với những giọt mồ hôi thơm ngát gương mặt hồng hào thanh tú và chiếc cổ mềm mại của cô.

Đôi mắt cô khép hờ, trong khi đôi mày và đôi môi tràn đầy vẻ rạng rỡ, sinh động.

Nhận thấy tỉnh giấc, cô khẽ c.ắ.n nhẹ môi bằng hàm răng trắng ngần tựa ngọc, đưa mắt đầy vẻ quyến rũ.

- Ồ? Anh tỉnh ?

- Mạt Nhi...

Ngay khi cất lời, mới nhận cổ họng khô khốc đến nhường nào. Giọng thật khàn đặc. Anh vươn tay ôm lấy cô, hôn cô và ghì chặt lấy thể cô. chẳng thể cử động, bởi đôi tay trói chặt đầu giường.

Quả thực đó là mơ!

dùng những dải lụa đỏ để trói !

- Mạt Nhi, cởi trói cho ngay! - Anh khàn giọng lệnh.

Đường Mạt Nhi cúi xuống. Cô ôm lấy cổ và đặt một nụ hôn lên gương mặt tuấn tú .

- Không đời nào.

Cố Mặc Hàn ưỡn bật dậy, chủ động ghì chặt môi môi cô một cách đầy mãnh liệt. Đáp , Đường Mạt Nhi vươn đôi tay nhỏ nhắn, dồn hết sức đẩy mạnh lồng n.g.ự.c vạm vỡ của . Thân hình cường tráng của lập tức ngã phịch trở .

Nhắm nghiền mắt trong nỗi bực dọc khó che giấu, Cố Mặc Hàn khẽ rủa thầm.

- Đường Mạt Nhi, c.h.ế.t tiệt thật. Anh sẽ g.i.ế.c em!

- Vậy thì thưa Cố, hãy xem xem rốt cuộc ai sẽ là g.i.ế.c kẻ nào!

...

Đến khi Cố Mặc Hàn mở mắt trở , trời sáng rõ, kim đồng hồ chỉ điểm tám giờ sáng. Anh ngủ quên mất, và ánh nắng ban mai trong trẻo, tươi mới rọi thẳng xuống chiếc giường của .

Anh xoay , vươn tay ôm lấy thể mềm mại, thơm ngát . Anh khẽ khàng cử động, bởi ôm cô thêm một chút nữa trong giấc ngủ.

Một chiếc trâm vàng điểm xuyết mái tóc đen nhánh của cô, và làn gió xuân dịu nhẹ đang khẽ khàng làm những tấm rèm cửa trong phòng ngủ khẽ lay động.

Đêm quá ngắn ngủi khi vầng dương lên cao.

Người quân t.ử từ nay sẽ chẳng còn dậy sớm nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1317-doan-tu-9.html.]

Bài thơ dường như mô tả một cách hảo tâm trạng hiện tại của .

Sự xuất hiện bất ngờ của cô thời khắc rạng đông khiến xao xuyến, bối rối. Giờ đây, ký ức về những gì diễn vẫn còn đọng , tựa như một giấc mộng.

Một giấc mộng thật êm đềm và phóng khoáng. Nơi họ trao trọn cho , chẳng hề chút dè dặt giữ gìn. Cứ như thể họ trở về thời gian khi vẫn còn đắm chìm trong những đam mê của mối tình mới chớm. Cô khao khát vắt kiệt , trong khi sẵn lòng hiến dâng trọn vẹn bản cho cô.

Anh ôm lấy cô.

bên cạnh chẳng ai cả.

Chỉ là một trống rỗng.

Đường Mạt Nhi ở đó.

Cố Mặc Hàn chậm rãi mở đôi mắt còn ngái ngủ; ý niệm về giấc ngủ đều tan biến trong chớp mắt. Anh dậy và quanh. Cô ở đây. Chắc hẳn cô sang bên cạnh để dỗ dành Tư Tư ngủ.

Giờ đây, cô chỉ thể dành chút ít thời gian ghé qua phòng . Cô vẫn thể ngủ chung giường với .

Khái niệm "ngủ" mà nghĩ đến đó bao hàm tất cả những điều mà một đàn ông và một phụ nữ thể làm khi họ chung một chỗ.

Cố Mặc Hàn bước xuống giường và phòng tắm để tắm rửa.

Anh một chiếc áo sơ mi màu xanh nhạt và hình ảnh phản chiếu của chính trong gương. Tất cả những gì thấy là một đàn ông cao lớn, vạm vỡ, điển trai và đầy vẻ vương giả. Hoàn chút dấu hiệu nào của tuổi già.

Mọi sự tự ti, hoài nghi về bản của đêm qua đều tan biến. Giờ đây, tràn đầy tự tin chính một nữa.

Anh vô vàn cách để khiến Mạt Nhi yêu từ đầu. Để khiến cô mê đắm .

Cố Mặc Hàn xoay và bước khỏi cửa phòng ngủ.

Cố Mặc Hàn nghĩ rằng ngay khi bước ngoài, sẽ thấy tiếng ríu rít của hai con cô. Anh nghĩ sẽ thấy dáng hình mảnh mai của cô trong bếp, đang chuẩn bữa sáng cho . Anh nghĩ sẽ thấy Tư Tư vui vẻ chạy lon ton theo . Anh nghĩ thứ sẽ vẫn diễn y hệt như ngày hôm qua.

Thế nhưng, lầm.

Bên ngoài tĩnh mịch. Không hề bất cứ âm thanh nào.

Mạt Nhi ở đó.

Tư Tư cũng ở đó.

Tim Cố Mặc Hàn như tụt xuống tận gót chân. Anh tìm trong bếp, tìm ở gian nhà phía đông, tìm cả trong khu vườn cây ăn quả phía . chẳng thể tìm thấy dù chỉ một dấu vết của hai con cô.

Họ biến mất.

Giống hệt như ba năm về .

Khi cô biến mất chút dấu vết khỏi cuộc đời .

Cố Mặc Hàn cảm thấy như thể đẩy xuống một vực sâu thăm thẳm. Anh lao nhanh về phía , miệng gọi to.

- Mạt Nhi? Đường Mạt Nhi! Tư Tư! - Anh lao vội khỏi cửa.

lúc đó, Nhan Đông xuất hiện.

- Chủ tịch, đang tìm phu nhân và tiểu thư ? Họ lên máy bay và đang đường trở về Thủ đô ạ.

Nhan Đông trông vẻ khó hiểu.

- Phu nhân và tiểu thư rời từ sáng sớm nay. Tôi thấy lạ là tại phu nhân đợi Chủ tịch để cả nhà cùng chung. Khi hỏi, phu nhân chỉ mỉm và bảo rằng Chủ tịch vẫn đang ngủ, cô nghỉ ngơi thêm một chút nữa. Thế nên cô đưa tiểu thư .

Hơi thở của Cố Mặc Hàn cuối cùng cũng dần định khi những lời của Nhan Đông. Hóa hề biến mất, mà chỉ là trở về Thủ đô thôi.

tại cho ?

Tại trở về cùng ?

Cô làm rốt cuộc là ý gì?

Chẳng lẽ cô rằng nỗi sợ lớn nhất của chính là việc cô sẽ biến mất một nữa ?

Một làn gió nhẹ thoảng qua, và Cố Mặc Hàn chợt nhận đẫm mồ hôi lạnh. Chiếc áo sơ mi màu xanh nhạt của ướt sũng từ trong ngoài. Anh nhắm mắt để tránh ánh nắng chói chang và hít thở thật sâu, nhưng trái tim vẫn thắt vì nỗi lo âu.

Cô quả thực quá tùy hứng. Cô trao cho một đêm nồng nàn tuyệt vời nhất đời, ngay đó biến mất để chút dấu vết nào.

Cố Mặc Hàn lập tức bay trở về Thủ đô. Anh đang bên khung cửa sổ kính sát đất trong văn phòng Chủ tịch của Tập đoàn C.T.

Đã nửa tháng trôi qua kể từ khi trở về Thủ đô. Khi về đến nơi, phát hiện đưa Tư Tư trở về Cố gia; giận đến mức suốt hai tuần qua hề liên lạc với cô lấy một . Về phía cô, cô cũng chẳng hề chủ động liên hệ với chút nào.

Những hành động đó của cô khiến bắt đầu nghi ngờ rằng đêm nồng nàn mà cô trao cho hôm nọ, thực chất chỉ là một trò đùa mà thôi.

Có thật là như ?

Cốc... cốc...

Nhan Đông bước và khẽ giọng báo cáo.

- Thưa Chủ tịch, theo kết quả điều tra, kể từ khi trở về Thủ đô, phu nhân hề hoạt động trong giới giải trí. Thay đó, cô cho mắt bộ sưu tập trang sức mới nhất của thương hiệu King-back.

Loading...