Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1314: Đoàn Tụ (6)
Cập nhật lúc: 2026-04-19 16:18:11
Lượt xem: 37
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vừa mở mắt , Cố Mặc Hàn lập tức cảm thấy điều gì đó . Phần của ướt sũng.
Lại nữa .
Cảm giác đối với quá đỗi quen thuộc. Mới hôm qua thôi, cũng thức dậy trong tình trạng y hệt như thế .
Nhanh chóng bật dậy, giật phăng tấm chăn đang đắp . Hôm qua làm bẩn ga trải giường, nhưng hôm nay thì cả ga lẫn chăn đều dính vết ố.
C.h.ế.t tiệt! Anh day day trán, gương mặt lộ rõ vẻ áy náy và u sầu.
Anh mơ thấy cô nữa .
Trong giấc mơ của ngập tràn những ký ức về việc cô c.ắ.n ba năm về , khiến phát điên lên vì d.ụ.c vọng.
Cố Mặc Hàn bước xuống giường và tắm nước lạnh.
Anh xử lý đống ga trải giường và chăn thế nào. Nhóc con Cố Tư Hàn cũng đang ở đây, sẽ thật ngượng ngùng nếu con bé thấy cảnh .
Thế là bước ngoài để tìm Đường Mạt Nhi.
Vừa mở cửa, thấy tiếng khúc khích của nhóc Cố Tư Hàn, con bé hớn hở reo lên.
- Mẹ ơi, mau đây xem , quả dưa vàng to khổng lồ luôn!
Cố Mặc Hàn ngước mắt theo. Phía ngôi nhà là một khu vườn rộng lớn, nơi trồng đủ loại trái cây và rau củ khác .
Ánh mắt ngay lập tức tìm thấy bóng dáng mảnh mai của cô.
Đường Mạt Nhi và nhóc Cố Tư Hàn đều đang mặc bộ pijama lụa trắng, chân đôi dép lê màu hồng. Hai con diện đồ đôi, trông tựa như một bức tranh tuyệt .
Buổi sáng mùa xuân trời còn se lạnh, nên Đường Mạt Nhi khoác một chiếc khăn choàng màu vàng vai; mái tóc đen nhánh của cô xõa dài xuống lưng một cách gọn gàng, buông lơi tận đến ngang eo. Trên cánh tay thon thả, cô đang xách một chiếc giỏ; cô trong gian đình nhỏ, tay cầm chiếc kéo để cắt những chùm nho chín mọng.
Ánh mắt Cố Mặc Hàn cứ thế dán chặt hình bóng cô.
Suốt ba năm qua, bên cạnh chẳng hề bóng dáng một phụ nữ nào; gần như quên bẵng những chuyện ân ái giữa nam và nữ. Anh chỉ thể chìm giấc ngủ khi uống t.h.u.ố.c an thần, và bao giờ gặp những giấc mơ ướt át liên tiếp như hai ngày qua.
Anh cứ ngỡ rằng tâm trí tĩnh lặng tựa như một vị thiền sư . Thế nhưng, trái tim bắt đầu rung động trở ngay khoảnh khắc thấy Mạt Nhi. Hoàn cô mê hoặc, tim bắt đầu đập nhanh và mạnh hơn.
Đã ba năm trôi qua và cũng bước tuổi trung niên, mà trông cô vẫn hệt như cô gái trẻ mà từng gặp gỡ bao năm về .
Từ vị trí đang , chỉ thể thấy góc nghiêng khuôn mặt cô. Ánh nắng ban mai dịu nhẹ xuyên qua tán lá xanh mướt, làm bừng sáng làn da mềm mại, mịn màng cùng những đường nét thanh tú gương mặt cô. Từ cô còn toát lên một vẻ ấm áp dịu dàng của tình mẫu tử; Cố Mặc Hàn cảm thấy thật khó để thể rời mắt khỏi hình ảnh .
Anh đưa mắt xuống hình cô. Bộ đồ ngủ bằng lụa trắng cô đang mặc tuy rộng thùng thình, nhưng chính điều đó càng tôn lên vẻ mong manh, thanh thoát của cô.
Dường như ba năm sinh hạ cô con gái nhỏ, cô trở nên đằm thắm và đậm chất đàn bà hơn xưa nhiều.
Cố Mặc Hàn yêu Đường Mạt Nhi. Anh chỉ yêu tính cách của cô, mà còn yêu khía cạnh thuộc về cô - bao gồm cả hình tuyệt mỹ .
Suy cho cùng, cũng chỉ là một đàn ông bình thường.
Ánh mắt dành cho cô chính là ánh mắt mà một đàn ông vẫn thường dành cho phụ nữ mà họ hết mực yêu thương.
Đường Mạt Nhi hái thêm một chùm nho nữa bước về phía bé Cố Tư Hàn. Hai con vui vẻ cùng chọn lấy một quả dưa lưới vàng ươm. Chiếc giỏ đựng trái cây của họ lúc chật ních nào là cà chua bi, đào và kiwi.
- Tư Tư , chúng về nhà thôi con. Mẹ sẽ bếp làm bữa sáng cho con nhé.
- Dạ ạ! Ưm... Mẹ là xinh và tuyệt vời nhất trần đời luôn! Tư Tư yêu nhất! - Bé Cố Tư Hàn vui vẻ chạy theo , miệng quên buông lời tán dương như một thói quen thường nhật.
Hai con trở về nhà và bắt gặp Cố Mặc Hàn đang ngay bên khung cửa.
So với những bộ váy áo đa sắc màu và kiểu dáng phong phú của phái nữ, trang phục của nam giới phần đơn giản hơn nhiều. Hôm nay, Cố Mặc Hàn diện một chiếc áo sơ mi đen kết hợp cùng quần tây đen - bộ trang phục càng làm tôn lên vóc dáng cao lớn đầy uy quyền cùng vẻ lịch lãm, sang trọng của .
Áo sơ mi và quần tây vốn là những món đồ cơ bản thể thiếu trong tủ quần áo của bất kỳ đàn ông nào; thế nhưng, khi khoác lên Cố Mặc Hàn, bộ trang phục trở nên vô cùng đặc biệt và ăn ý đến lạ lùng. Chỉ những đàn ông hội tụ đủ cả quyền lực, địa vị, sự giàu sang và vẻ điển trai mới thể diện bộ trang phục một cách hảo đến thế.
Ở tuổi 38, Cố Mặc Hàn biến bộ trang phục đơn giản trở thành một biểu tượng của vẻ cổ điển và vượt thời gian.
Anh quả thực là một hình tượng đến nao lòng.
Anh đút cả hai tay túi quần. Ánh mắt trở nên thâm trầm hơn khi thấy cô bước gần. Trong khi đó, Đường Mạt Nhi vẫn giữ vẻ mặt vô cảm, lờ sự hiện diện của và mang chiếc giỏ bếp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1314-doan-tu-6.html.]
Cố Mặc Hàn dõi theo bóng dáng mảnh mai của cô, thì bỗng cô bé Cố Tư Hàn chạy tới, chắn ngang mặt .
- Xin nhé.
Cố Mặc Hàn thu hồi ánh mắt và xuống cô con gái nhỏ.
Giọng của bé Cố Tư Hàn tuy còn non nớt nhưng rành mạch, từng lời đều phát âm rõ ràng, chuẩn xác.
- Chú Gu , vì chú chẳng hề ý định cưới con làm vợ, nên xin chú đừng nảy sinh bất kỳ ý đồ gì với con nữa nhé. Sau , chính con sẽ là bảo vệ !
Cố Mặc Hàn nhất thời á khẩu.
Anh đang dần trở nên quen thuộc với cô nhóc ranh mãnh, lúc nào cũng tỏ vẻ che chở cho .
…
Chẳng mấy chốc, Đường Mạt Nhi chuẩn xong bữa sáng. Cô dọn món sữa đậu nành tự tay làm, trứng luộc, trái cây hái từ khu vườn nhà và một tô mì chua cay nóng hổi.
Cố Mặc Hàn ngày càng cảm thấy rằng trong suốt ba năm qua, tài nấu nướng của cô tiến bộ vượt bậc. Những món ăn cô nấu thực sự vô cùng thơm ngon, hấp dẫn.
Người vẫn thường rằng, con đường ngắn nhất để chạm đến trái tim đàn ông chính là qua dày.
Cố Mặc Hàn cảm thấy, cô thành công .
Sau bữa sáng, bước về phía căn phòng phía đông, đặt tay lên tay nắm cửa nhẹ nhàng đẩy cửa bước . Đôi mắt sâu thẳm của lướt nhanh khắp căn phòng để tìm kiếm, bỗng khựng .
Đường Mạt Nhi đang bên giường, tay đang quần áo.
Cô lưng về phía ; cô là chiếc áo sơ mi vải lanh cùng chiếc quần nhung kẻ. Cuộc sống Đảo Thiên Đường vốn giản dị và êm đềm, thế nên trang phục của cô cũng mang nét mộc mạc, cổ điển và vô cùng thoải mái.
Cố Mặc Hàn lặng lẽ ngắm cô. Cô đang xỏ tay áo, để lộ tấm lưng trần mắt . Làn da nơi tấm lưng trắng ngần đến mức tỏa sáng, cùng với những đường cong cơ thể mềm mại, uyển chuyển, khiến ánh mắt bỗng trở nên nóng rực.
Đường Mạt Nhi sơ vin chiếc áo sơ mi vải lanh màu trắng trong chiếc quần nhung kẻ ống côn, tết gọn mái tóc dài suôn mượt của và vắt sang một bên vai. Sau đó, cô xoay .
Cô giật thon thót khi bắt gặp ánh mắt của Cố Mặc Hàn.
Cô đó tự bao giờ, cứ thế dùng đôi mắt sâu thẳm và sắc lạnh để chằm chằm cô. Mặt Đường Mạt Nhi đỏ bừng lên, cô .
- Anh Cố, phép tắc lịch sự của ? Sao gõ cửa ?
Cố Mặc Hàn cảm thấy như thể nuốt than hồng, khàn giọng .
- Đi theo .
…
Phòng phía Tây.
Đường Mạt Nhi bước và hỏi.
- Anh Cố, chuyện gì ?
Cố Mặc Hàn thẳng tắp bên cạnh giường, ngượng nghịu .
- Giúp giặt ga trải giường và chăn.
Ý là đây?
Đường Mạt Nhi bước bên cạnh và lật tấm chăn lên. Mặt cô đỏ bừng, đỏ rực như gấc.
Anh thế mà …
Đường Mạt Nhi vội vàng gấp gọn chăn và ga trải giường , ôm chúng tay bước khỏi phòng.
- Mang tấm chăn lụa phơi nắng . Nhớ mở cửa sổ cho thoáng khí nữa nhé.”
Cố Mặc Hàn ngoan ngoãn làm theo lời cô dặn, đó tìm cô.
Đường Mạt Nhi đang ở trong phòng giặt. Cô bỏ chăn và ga trải giường chiếc thùng gỗ, đổ bột giặt đó. Cô bắt đầu dùng một bánh xà phòng để chà xát những chỗ bẩn.
Mặt cô nóng bừng lên.