Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1311: Đoàn Tụ (3)

Cập nhật lúc: 2026-04-19 14:18:30
Lượt xem: 40

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cố Mặc Hàn chắc chắn rằng, đó chính là cô!

Anh chậm rãi xoay .

Đường Mạt Nhi đang ở phía , diện một chiếc áo sơ mi màu hồng phai mang phong cách cổ điển với tay áo lồng đèn, phối cùng chiếc quần tây màu xanh tím than. Cô để mái tóc dài, phần mái lưa thưa rủ nhẹ trán. Ba năm trôi qua, giờ đây cô bước sang tuổi 29, nhưng vẻ của cô vẫn vẹn nguyên như những gì còn đọng trong ký ức của .

Làn gió nhẹ nhàng mơn man thổi qua, cô chỉ đó, đôi mắt long lanh khẽ cong lên, nở một nụ hướng về phía .

Cảnh tượng tựa như một giấc mơ .

Cố Mặc Hàn khẽ cau mày, cụp mắt xuống ngẩng đầu lên nữa. Cô vẫn nguyên ở đó.

Không là mơ.

Cô là một thật, bằng xương bằng thịt.

trở về.

Anh siết chặt hai nắm đ.ấ.m đặt sát bên hông, đôi mắt bỗng chốc đỏ hoe.

Một bóng dáng bé nhỏ lao vút tới, ôm chầm lấy chân cô.

- Mẹ ơi, cuối cùng cũng về !

Cố Mặc Hàn cúi đầu xuống, đó chính là... cô bé mà gặp ở bãi biển ngày hôm qua.

Cô bé là con gái của cô ?

Tên của con bé là... Đường Tư Hàn.

Đường Mạt Nhi... nhớ... Cố Mặc Hàn.

Đó chính là ý nghĩa của cái tên ?

Ánh mắt Cố Mặc Hàn dời từ cô bé Đường Tư Hàn sang khuôn mặt của Đường Mạt Nhi. Anh trừng mắt cô với đôi mắt đỏ ngầu, ánh như nuốt chửng lấy cô.

Đường Mạt Nhi khẽ xoa đầu cô bé Đường Tư Hàn ngước Cố Mặc Hàn, khóe môi cô khẽ cong lên.

- Cố tổng, chẳng chuyện với ? Giờ chính là lúc đó đây.

Cô chính là chủ sở hữu căn nhà ?

Thì là cô!

Cố Mặc Hàn chẳng cần suy nghĩ nhiều cũng hiểu rằng cô cố tình làm ; cô giăng bẫy lừa đến hòn đảo !

Anh căm ghét phụ nữ đến tận xương tủy. Với giọng điệu lạnh lùng, nghiêm nghị, chất vấn.

- Cô gì?

Đường Mạt Nhi thẳng mắt .

- Cố tổng, kết hôn với . Nếu chịu cưới , sẽ ký bản thỏa thuận đó.

Cố tổng, kết hôn với .

Hãy cưới .

Những đường gân xanh trán Cố Mặc Hàn khẽ giật lên. Anh phụ nữ từ cao; điều gì khiến cô nghĩ rằng xứng đáng?

Ba năm , cô hy sinh cả tính mạng để cứu Lục Dạ Minh, thậm chí chẳng để cho dù chỉ một lời nhắn. Cô quả thực là kẻ vô tâm.

Điều gì khiến cô nghĩ rằng thể cứ thế đến bất cứ khi nào ?

Đường Mạt Nhi ngước , đôi mắt khẽ cong lên thành một nụ khi cô cất lời hỏi.

- Anh Cố , sẽ cưới em chứ?

Cố Mặc Hàn khẩy.

- Cô đang ép cưới cô đấy ?

- Thì nào? Em chỉ câu trả lời của thôi.

Cố Mặc Hàn mím chặt môi thành một đường thẳng.

- Tôi sẽ cưới cô .

Vậy đó chính là câu trả lời của .

Đường Mạt Nhi khẽ ngoảnh mặt , hàng mi cô chớp nhẹ khi đáp lời.

- Được thôi, em hiểu . Vậy thì em sẽ dọn nữa.

- Cô Đường . - Vị trưởng thôn lên tiếng.

- Nếu cô chịu dọn , Chủ tịch Cố sẽ đòi chúng một khoản bồi thường khổng lồ đấy; mỗi hộ gia đình sẽ nộp tới hàng chục triệu lận.

Đường Mạt Nhi ngẩng đầu lên, mỉm với vị trưởng thôn.

- Không ạ. Anh đòi các bác bao nhiêu, sẽ trả gấp đôi tiền đó cho các bác.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1311-doan-tu-3.html.]

Nói đoạn, Đường Mạt Nhi dắt theo bé Cố Tư Hàn rời .

Nhan Đông, các cấp lãnh đạo phụ trách dự án tái quy hoạch, cùng cả vị trưởng thôn đều ngây theo bóng Đường Mạt Nhi đang bước xa dần. Cô quả thực quá… bá đạo, còn toát lên một sức hút đầy mê hoặc.

Cố Mặc Hàn trao cho Đường Mạt Nhi một phần cổ phiếu của Tập đoàn C.T khi hai ly hôn ba năm . Trong suốt ba năm qua, cô chẳng hề nhúng tay việc gì, thế mà giá trị cổ phiếu vẫn tăng vọt gấp trăm, thậm chí gấp nghìn . Bởi , việc cô sở hữu một khối tài sản ròng khổng lồ là điều tất yếu.

nữa, tất cả tiền đều thuộc về Tập đoàn C.T. Anh sẽ chịu trách nhiệm kiếm tiền, còn cô sẽ chịu trách nhiệm tiêu tiền.

Các cơ gương mặt Cố Mặc Hàn căng cứng , sắc mặt tái nhợt trông thấy. Đột nhiên, cất tiếng hỏi.

- Bố của Tư Tư là ai?

Đường Mạt Nhi khựng , cô thẳng .

- Anh nghĩ là ai?

Tim Cố Mặc Hàn đập thình thịch; ba năm trôi qua kể từ cuối họ ân ái cùng . Tư Tư thể nào là con gái ruột của ... Phải nhỉ?

Thế nhưng, nhất quyết chịu tin rằng cô sinh con cho một đàn ông nào khác.

Vẻ mặt trở nên phức tạp, chẳng ai thể đoán trong đầu đang suy tính điều gì. chợt nhận , đôi mắt long lanh của Đường Mạt Nhi bỗng chốc đỏ hoe. Chứng kiến ​​cảnh tượng , trái tim bỗng thắt đầy xót xa.

- Anh... - Anh định điều gì đó.

Đường Mạt Nhi lưng bước .

Bé Cố Tư Hàn , trừng mắt cha ngốc nghếch của đầy vẻ trách móc; con bé cũng chẳng làm để giúp lúc .

- C.h.ế.t ! Bố tiêu đời nhé! Bố làm kìa.

"..."

Cố Mặc Hàn quá quen với những trò tinh quái của cô nhóc ranh mãnh . Giờ ngẫm , mới nhận bé Cố Tư Hàn cố tình đ.á.n.h lạc hướng ngay từ hôm qua, khi họ ở trong ngôi nhà vỏ sò. Con bé cố ý gọi phụ nữ là "Mẹ" để khiến hiểu lầm.

- Tư Tư, con...

- Bố , bố suy nghĩ thật kỹ khi mở miệng đấy nhé. Con là con gái ruột của bố, và bố chính là bố của con mà.

Bố ư?

Nghe bé Cố Tư Hàn thốt lên tiếng , trái tim Cố Mặc Hàn bỗng mềm nhũn . Ước nguyện lớn nhất đời chính là cô sẽ sinh cho một cô con gái. Anh chẳng ngờ rằng ước nguyện thực sự trở thành hiện thực.

Cuối cùng cũng một cô con gái!

Anh chắc chắn rằng bé Cố Tư Hàn chính là con gái ruột của ! Cố Mặc Hàn vội vã chạy xuống bậc thềm, chắn mặt bé Cố Tư Hàn.

- Tư Tư , để bố ôm con một cái nào.

Bé Cố Tư Hàn lùi một bước.

- Chú Cố ​​, thật đáng tiếc. Tuy chú từng là bố của con, nhưng giờ thì chú còn là bố nữa . Dù thì cũng chẳng cả. Mẹ con xinh thế , chắc chắn sẽ tìm một đàn ông thông minh, cao ráo, trẻ trung và trai để làm bố con thôi. Chú Cố ​​, chú loại nhé.

Nói xong, bé Cố Tư Hàn chạy biến tìm .

"..."

Cố Mặc Hàn sững tại chỗ.

Ở gần đó, Nhan Đông há hốc mồm kinh ngạc. Trời đất ơi, đây chính là con gái của Tổng giám đốc và cô Đường ?

Cô bé ... ngầu quá mất! Phải sở hữu bộ gen xuất sắc đến mức nào mới thể sinh một cô con gái tuyệt vời như thế chứ?

Chú Cố ​​, thật đáng tiếc, chú loại nhé!

Nhan Đông suýt bật thành tiếng khi nhớ câu đó. Bỗng nhiên, cảm thấy một ánh mắt sắc lạnh đầy sát khí đang chĩa thẳng về phía , khiến sống lưng lạnh toát.

Đứng thẳng dậy, đề nghị.

- Tổng giám đốc, nghĩ hôm nay chúng nên về vội. Tốt hơn hết là chúng nên ở thêm hai ngày nữa.

Nghe thấy lời đề nghị đó, Cố Mặc Hàn tỏ vẻ khá hài lòng.

- Ừm, thôi.

...

Cố Mặc Hàn và Nhan Đông trở ngôi nhà; bước chân cửa, họ ngửi thấy mùi thơm nức của một bữa cơm đang nấu dở.

- Mẹ ơi, đừng buồn nhé. Chú Cố ​​đó ngốc lắm. Năm nay chú 38 tuổi , tính thì là một ông già còn gì. Chú còn so đo, tính toán vặt vãnh và lúc nào cũng đòi khác dỗ dành; quan trọng hơn cả là, con thể nào chấp nhận cái chỉ IQ thấp tè của chú .

- Thôi, cứ mặc kệ chú ạ. Con sẽ tập hợp tất cả những trai nhất đời về để phục vụ , đảm bảo sẽ một cuộc sống thật thú vị luôn!

Đó chính là những lời mà Cố Mặc Hàn thấy ngay khi bước chân nhà. "..."

Nhan Đông suýt chút nữa thì vấp ngã. Chà, cô tiểu thư nhà họ Cố quả là quá bạo dạn !

- Đây, món giò heo kho tàu mà con thích nhất đây, ăn ngậm miệng nhé. - Giọng du dương của Đường Mạt Nhi vọng từ nhà bếp.

Miệng bé Cố Tư Hàn đang đầy ắp món giò heo; bé c.ắ.n một miếng, thưởng thức hương vị một cách đầy thích thú.

- Aaa, đồ ăn nấu ngon tuyệt! Sao con thể lớn thật nhanh để cưới nhỉ!

Loading...