Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1306: Đêm Động Phòng
Cập nhật lúc: 2026-04-18 00:36:14
Lượt xem: 30
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bên ngoài cánh cửa đang khép chặt, những đàn ông vẫn đang túc trực canh gác.
Bà Tư Không đặt tay lên nắm cửa, đầu nghiêm giọng dặn dò chú Phúc.
- Ta sẽ trong một để xem xét tình hình. Các cứ tiếp tục canh giữ nơi . Tuyệt đối để lọt dù chỉ một con ruồi, nếu danh tiếng và thanh danh của nhà Tư Không sẽ hủy hoại mất.
Chú Phúc gật đầu lia lịa, cúi thấp đến mức tưởng chừng đầu sắp chạm đất.
- Phu nhân cứ yên tâm, tuyệt đối sẽ để bất kỳ ai lọt ạ!
Bà Tư Không đẩy cửa bước trong.
…
Cửa sổ trong phòng đều đóng kín mít. Vừa bước chân , bà Tư Không một mùi hương nồng nặc xộc thẳng mũi.
Tư Không Hoành đang chiếc giường rộng lớn, nơi đang bừa bộn ngổn ngang. Tấm lưng trần láng mịn, tuấn tú của tựa một cách lười biếng đầu giường; một chân duỗi thẳng, chân còn co gập ở đầu gối. Trên cổ tay thon dài của là chiếc đồng hồ đắt tiền, kẹp giữa những ngón tay dài là một điếu t.h.u.ố.c lá.
Anh mặc quần áo . Trang phục của "Bác sĩ Tư Không" - vốn nổi tiếng với thói quen sạch sẽ đến mức ám ảnh - lẽ luôn là ủi phẳng phiu tì vết. Thế nhưng, chiếc áo sơ mi trắng và chiếc quần tây đen mà đang mặc lúc nhăn nhúm đến t.h.ả.m hại.
Chiếc áo sơ mi trắng thậm chí còn chẳng sơ vin trong quần, còn chiếc thắt lưng đen thì bỏ mặc cho thòng xuống bên hông giường, với phần khóa thắt lưng rũ hẳn xuống sàn nhà.
- Ôi chao, Tư Không ... con trai yêu quý của . Tại một chuyện bất hạnh như thế thể ập đến với con chứ?
Bà Tư Không vội vã chạy đến, chằm chằm Tư Không Hoành với vẻ mặt đầy lo âu.
- Tư Không , cho ngay . Kẻ cưỡng bức đó làm con thương ở ? Trời ơi, giờ chúng làm đây? Con mất sự trinh trắng còn . Giờ ăn thế nào với Tiểu thư nhà họ Bạch đây?
- Thôi kệ , nghĩ đằng nào thì Tiểu thư nhà họ Bạch cũng chẳng ưa gì con . Con cũng chẳng đủ sức mà trị nổi cô . Mẹ chẳng đòi hỏi gì nhiều ở con cả. Con cứ cưới luôn kẻ cưỡng bức con . Nói thật cho xem nào: kẻ cưỡng bức đó là phụ nữ chứ đàn ông, đúng ?
“…”
Trước tràng câu hỏi dồn dập từ , đầu Tư Không Hoành đau như búa bổ. Anh khẽ mở mắt, liếc một cái bước xuống giường.
Bà Tư Không níu lấy tay áo .
- Tư Không , sự việc đến nước thì con cứ thuận theo tự nhiên . Con thuộc về kẻ cưỡng bức . Sao tên tội phạm tàn độc đó thể nhẫn tâm đến thế, cưỡng bức con xong bỏ mặc con chứ?
- Đừng lo, sai kiểm tra camera giám sát của khách sạn và các tuyến đường bên ngoài . Chúng nhất định sẽ bắt kẻ cưỡng bức đó về cho con.
- mà… - Bà Tư Không xoắn xuýt đôi tay, khẽ hỏi với giọng đầy vẻ mong chờ.
- Lúc nãy hai đứa dùng biện pháp bảo vệ ? Không cô m.a.n.g t.h.a.i nhỉ? Chẳng lẽ sắp tới sẽ bế cháu ?
- Mẹ!
Tư Không Hoành cắt ngang những suy đoán đầy hào hứng của bà bằng một giọng trầm thấp, đầy vẻ khó chịu.
Giật , bà Tư Không bặm môi , lầm bầm đầy hậm hực.
- Tháng ông Phúc bế cháu nội . Mấy bà bạn chơi bài với lúc nào cũng khoe khoang về chuyện con cháu. Chỉ là chẳng gì cả. Giờ con cuối cùng cũng chịu mất đời trai , mà vẫn cho bày tỏ chút hy vọng ? Kiếp tạo nghiệp gì mà sinh một đứa con như con chứ!
“…”
Tư Không Hoành vờ như thấy, dập tắt điếu t.h.u.ố.c gạt tàn. Anh dùng những ngón tay thon dài nhặt chiếc thắt lưng lên, thoăn thoắt thắt nó quanh eo xoay bước .
- Thiếu chủ. - Một thuộc hạ cung kính theo .
Tư Không Hoành sải bước nhanh dọc hành lang, giọng trong trẻo của toát lên một vẻ lạnh lẽo đến thấu xương.
- Truyền lệnh của xuống. Kể từ giờ, dốc lực để bắt cho “Hoa hồng Đen”. Không làm cô thương. Ta bắt sống cô và giải về đây cho .
- Rõ. - Người thuộc hạ gật đầu đáp.
Cửa thang máy mở , Tư Không Hoành bước trong.
Cánh cửa thang máy khép .
Tư Không Hoành tựa lưng vách thang máy, một tay đút túi quần tây. Đôi lông mày khẽ cau . Người phụ nữ đó cứ thế bỏ khi "xơi tái" .
Chẳng cô bắt cóc gã đàn ông mặc đồ đen là vì bào chế một loại vắc-xin y học mới ?
chuyện đó cực kỳ khó khăn.
Anh tin cô đủ năng lực để làm điều đó!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1306-dem-dong-phong.html.]
Đôi bàn tay to lớn buông thõng bên hông từ từ siết chặt thành nắm đấm, trong đầu bắt đầu vạch kế hoạch tóm gọn cô. Cô hình xăm, nên chắc chắn sẽ thể nào thoát khỏi móng vuốt của .
Không ai rằng "Hoa Hồng Đen" sở hữu một hình xăm bông hồng đen đầy lạnh lùng và quyến rũ cơ thể. Và thực tế là, cô xăm bông hồng đen đó ngay chính...
Tư Không Hoành nhắm nghiền mắt , yết hầu bắt đầu run lên bần bật. Anh nhớ khoảnh khắc cô ghé sát tai thì thầm: "Anh thích bông... hồng của em ?"
Vùng bụng của bỗng tê dại, một luồng cảm giác mãnh liệt dâng trào khắp cơ thể.
Thật vô liêm sỉ!
Cô đúng là đồ vô liêm sỉ!
Anh nhất định tóm cô !
...
Nửa tháng .
Gương mặt điển trai, mỹ của Tư Không Hoành lúc tối sầm . Nguyên nhân là bởi kể từ đêm hôm đó, "Hoa Hồng Đen" biến mất để chút dấu vết nào. Cứ như thể cõi đời , từng một như cô tồn tại .
- Thưa Sếp. - Một thuộc hạ vội vã chạy tới báo cáo.
- Nói .
Người thuộc hạ lau vội những giọt mồ hôi lạnh trán.
- Chúng nhận tin mới nhất: “Hoa Hồng Đen” bào chế thành công một loại vắc-xin mới. Cả giới y học đang chấn động dữ dội.
Đôi đồng t.ử đen láy, lạnh lẽo của Tư Không Hoành khẽ nheo . Làm cô thể bào chế một loại vắc-xin mới chỉ trong một thời gian ngắn ngủi đến thế chứ?
, đây thực sự đ.á.n.h giá thấp cô .
Một dòng m.á.u nóng rần rần chảy trong huyết quản . Mỗi khi nhắm mắt , hình ảnh cô khẽ thè chiếc lưỡi nhỏ nhắn về phía để trao nụ hôn hiện lên trong tâm trí . Và... khoảnh khắc xâm nhập cơ thể cô, đôi mắt lạnh lùng của cô bỗng ngấn nước, phủ một lớp sương mờ ảo vì cơn đau. Cô xuống với vẻ mặt đầy đáng thương, khiến trái tim tan chảy.
Anh bao giờ quên khoảnh khắc đó.
Cứ như thể... chẳng thể nào quên . Là một đàn ông kiêu hãnh và ngạo mạn, bao giờ tưởng tượng rằng sẽ gặp một phụ nữ tài năng ngang sức ngang tài với trong lĩnh vực y học. Anh thực sự chấn động.
Khát khao tìm kiếm cô trong càng trở nên mãnh liệt hơn bao giờ hết.
Hắc Hoa Hồng.
Anh thầm nghiền ngẫm cái tên trong lòng.
…
Quốc gia A, Hoàng cung.
Hôm nay là ngày diễn hôn lễ long trọng của Lục Dạ Minh và Đông Phương Nhược Ly.
Đông Phương Nhược Ly thức dậy từ sớm để trang điểm, trong khi Lục Dạ Minh khung cửa sổ kính sát đất, phóng tầm mắt ngắm bạt ngàn những đóa đậu đỏ đang nở rộ phía .
lúc đó, Phan Mân bước .
- Thưa Hoàng thượng, thần nhận tin rằng hôm nay chính là ngày đăng cơ của Tổng thống Quân Hi Thanh. Cả quốc gia Z sẽ cùng hân hoan ăn mừng sự kiện .
Đôi mắt sâu thẳm, sắc sảo của Lục Dạ Minh khẽ lóe lên một tia sáng. Thật là một sự trùng hợp ngẫu nhiên. Cô tổ chức lễ đăng cơ đúng ngày diễn hôn lễ long trọng của . Cuộc đời của cả hai giờ đây đều trở về đúng quỹ đạo vốn , và chẳng còn bất cứ điều gì đáng bận tâm lo ngại nữa.
- Ta . - Anh đáp một cách hờ hững.
Giờ lành cử hành hôn lễ điểm. Tân lang đón tân nương, và cả hai cùng thực hiện các nghi thức cưới hỏi truyền thống.
Cả Hoàng cung chìm đắm trong bầu khí hân hoan của lễ cưới.
Ngay đó, Lục Dạ Minh đích nắm lấy tay Đông Phương Nhược Ly, dẫn cô từng bước một bước lên bục cao của hoàng gia. Kể từ khoảnh khắc , Đông Phương Nhược Ly chính thức trở thành Hoàng hậu của quốc gia A - một bậc mẫu nghi thiên hạ, hiền đức và bao dung đối với dân.
Đêm hôm đó, tân nương Đông Phương Nhược Ly các cung nữ hộ tống về phòng tân hôn để chờ đợi đêm động phòng hoa chúc mà cô mong chờ bấy lâu.
Giọng một cung nữ vang lên từ bên ngoài cánh cửa.
- Kính chào Hoàng hậu nương nương.
Đông Phương Nhược Ly tắm gội xong xuôi, cô khoác một chiếc váy lụa đỏ mỏng manh, mái tóc dài óng ả buông xõa mềm mại đôi vai trần. Có thể thấy rõ rằng cô đang cố gắng bắt chước hình ảnh của... Đường Mạt Nhi - mà đây cũng từng diện một chiếc váy lụa đỏ tương tự và để kiểu tóc xõa dài y hệt như thế .
Càng nghĩ về những chuyện sắp sửa diễn , trái tim Đông Phương Nhược Ly càng đập thình thịch đầy hồi hộp. Cô quyết tâm dốc lực để giành chiến thắng trong đêm tân hôn trọng đại .