Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1304: Sát Thủ "Ở Ẩn"

Cập nhật lúc: 2026-04-17 15:54:45
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Từ khi còn bé xíu, căm ghét những mùi hương nhân tạo ; theo thời gian, dần trở nên chán ghét cả việc tiếp xúc gần gũi với phụ nữ. Có lẽ cũng chính vì lý do đó mà hề ý định hẹn hò kết hôn.

Sự hấp dẫn bao giờ tồn tại trong tâm trí .

Thế nhưng, khi phụ nữ đang bám lấy tỏa một mùi hương hoa lan thoang thoảng - thứ mùi nhẹ nhàng len lỏi khứu giác, khiến nảy sinh khao khát hít hà thêm chút nữa.

Tư Không Hoành sững trong vài giây, khi dùng những ngón tay thon dài đẩy cô . Đôi mắt đen láy, trong veo của dừng khuôn mặt cô. Cô đang quấn một chiếc khăn che mặt, khiến thể bộ dung mạo của cô.

Dù đang cúi gằm mặt xuống, Bạch Tuyết vẫn cảm nhận rõ ánh mắt đang đổ dồn về phía , nhưng cô chẳng hề tỏ hoảng loạn chút nào. Cô đưa tay gãi nhẹ lên mặt, khiến gò má ửng đỏ lên.

- Ở đằng ... bọn chúng chạy về hướng đó. - Cô bình thản lên tiếng, tay chỉ về một hướng khác.

Ánh mắt Tư Không Hoành lạnh lùng rời khỏi khuôn mặt cô, chuyển sang đám thuộc hạ lệnh.

- Đuổi theo .

Đám đàn ông lập tức lao về phía hướng mà cô chỉ.

...

Anh rời .

Đôi môi đỏ mọng của Bạch Tuyết khẽ cong lên; đôi mắt lạnh lẽo của cô ánh lên vẻ nguy hiểm đầy mê hoặc. Đôi chân trần của cô bước về phía thang máy.

ngay khoảnh khắc cô xoay , cô bỗng sững sờ c.h.ế.t lặng.

Bên trong thang máy, một bóng dáng cao lớn, tuấn tú đang đó - chính là Tư Không Hoành.

Cả hai tay đều đút trong túi quần, trông cứ như thể đang chờ đợi cô . Ánh mắt tỏ vẻ thư thái; khi thấy cô bước tới, khẽ nhướng mày, đôi mắt lạnh lùng ẩn cặp kính gọng vàng găm thẳng cô, trong khi khóe môi cong lên đầy vẻ châm biếm.

- Tôi thật chẳng ngờ rằng “Hoa Hồng Đen” lừng danh chỉ là một kẻ trộm cắp hèn hạ đến thế.

Thì , ngay từ đầu thấu tất cả. Chỉ cần liếc mắt một cái, nhận cô chính là “Hoa Hồng Đen”.

Bạch Tuyết ngước mắt lên đàn ông . Làn da trắng nõn đến lạ; kết hợp cùng những đường nét gương mặt tuấn tú, toát lên một vẻ vô cùng tươi mới. Sinh trưởng trong một gia tộc danh giá, còn toát một khí chất thuần khiết và đầy sự tiết chế.

Cảm giác như thể việc một phụ nữ chạm cũng là một tội .

- Thì chính là vị bác sĩ Tư Không lừng danh đó . Chà chà, quả thực ... trai đấy chứ.

Bác sĩ Tư Không giữ im lặng.

Anh mím chặt đôi môi mỏng . Khuôn mặt cô che kín, chỉ thể thấy đôi mắt lạnh lùng nhưng tuyệt của cô. Đôi mắt dán chặt gương mặt , như đang dò xét, đ.á.n.h giá .

Khẽ hừ một tiếng, đáp trả.

- Thật là vô lễ!

Anh chê cô vô lễ, hệt như một nhóc con đang đám con gái trêu chọc . Khóe môi Bạch Tuyết khẽ cong lên, nở một nụ . Anh quả thực kiêu ngạo, nhưng đồng thời cũng thật ngây thơ.

- Bác sĩ Tư Không , ai từng với rằng, trông sinh mang dáng dấp của một... “Tiểu Thụ” ?

Tiểu... cái gì cơ?

Tiểu Thụ ư?

Trong suốt những năm tháng sống đời, từng ai gọi bằng cái tên đó bao giờ. Con mang biệt danh “Hoa Hồng Đen” càng lúc càng khiến cảm thấy chán ghét cô hơn.

- Hãy trả đàn ông mặc đồ đen cho .

Anh xong, Bạch Tuyết lập tức xoay bỏ chạy.

đang định chạy trốn ?

Tư Không Hoành trừng mắt theo cô; chiếc váy trắng của cô bay phấp phới trong gió, để lộ đôi chân thon dài, quyến rũ đầy hấp dẫn.

Người phụ nữ thật xảo quyệt.

Hệt như một con hồ ly tinh nhỏ .

Vừa đuổi theo cô, Tư Không Hoành vươn những ngón tay thon dài định tóm lấy cổ tay cô. Thế nhưng phản xạ của cô cực kỳ nhanh nhạy; cô khẽ xoay né tránh, khiến cổ tay trượt khỏi tầm nắm của .

Tư Không Hoành cảm nhận bàn tay lướt nhẹ qua làn da mịn màng của cô.

Anh vốn động tay động chân với phụ nữ, nên đành hạ giọng xuống và .

- Mau giao đàn ông mặc đồ đen đó đây. Tôi đôi co với cô .

Phớt lờ những lời , cô chỉ ngoái liếc một cái tiếp tục cắm đầu chạy trốn.

Đôi tai vốn thính nhạy của Tư Không Hoành chợt lạnh toát, lập tức vươn tay về phía vai cô.

Bạch Tuyết cực kỳ nhanh nhẹn, tốc độ phản xạ của cô nhanh đến mức phi nhân loại. Ngay khi tay chạm tới, cô nhanh chóng xoay , dùng n.g.ự.c đón lấy bàn tay .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1304-sat-thu-o-an.html.]

- Bác sĩ Tư Không, cả gan sờ n.g.ự.c !

Người phụ nữ !

Thật là vô liêm sỉ!

Ánh mắt Tư Không Hoành tối sầm , rụt tay về. Cùng lúc đó, Bạch Tuyết nhướng mày, tung một cú đá nhắm thẳng hạ bộ của .

phản xạ của Tư Không Hoành còn nhanh hơn một bậc; kịp thời dùng sức ấn mạnh vai cô, ép chặt cô tường.

Khi co gối để chặn những cú đá loạn xạ của cô, cơ thể cũng áp sát cô. Cô kẹp chặt giữa và bức tường, hai cơ thể dán chặt , thở cả hai đều dồn dập và đầy căng thẳng.

- Cô là phụ nữ đấy. Sao thể vô liêm sỉ đến mức ?

Dù Bạch Tuyết vùng vẫy đôi chút, cô vẫn thể địch sức lực của . Thật ngờ, cô vẻ ngoài vô hại của đ.á.n.h lừa. Nhìn bề ngoài khó mà đoán , nhưng thực chất vô cùng khỏe mạnh; dù chỉ dùng vài ngón tay giữ chặt, vẫn khiến cô thể nhúc nhích dù chỉ một li.

- Bác sĩ Tư Không, cần bằng chứng để chứng minh cho lời chứ. Tôi vô liêm sỉ ở điểm nào? - Cô phản bác, đồng thời nhướng mày đầy thách thức.

cách gần đến thế, mùi hương hoa lan thoang thoảng từ một nữa xộc mũi , khiến lùi một bước. Tuy nhiên, đôi mắt lạnh lùng của vẫn dán chặt cô.

- Cô nghĩ việc dụ dỗ đàn ông sờ n.g.ự.c , đó tung cước đá hạ bộ của một mới gặp mặt là hành vi vô liêm sỉ ?

Đôi mắt lạnh lùng của Bạch Tuyết bỗng sáng rực lên khi cô chợt nhớ một điều gì đó. Cô nghiêng đầu, nở một nụ đầy mỉa mai.

- Tôi đồn rằng đang gặp chút trục trặc về chuyện “cương cứng” ? Hay là chúng làm một cuộc trao đổi nhé? Anh giao gã đàn ông mặc đồ đen cho , đổi sẽ chữa khỏi bệnh cho ?

Tư Không Hoành trừng mắt cô đầy kinh ngạc.

Cái quái gì thế ? Ánh mắt tối sầm . Chắc hẳn những lời đồn đại bắt nguồn từ việc suốt bao năm qua, bên cạnh từng xuất hiện bóng dáng một phụ nữ nào.

Lời đồn phổ biến nhất chính là ... thể làm chuyện đó.

rốt cuộc, còn ai hiểu rõ hơn chính bản về việc làm chứ?

- Bác sĩ Tư Không, tin , nghề khoản đó đấy. Người gọi là “Sát thủ của hội trai ế” đấy.

Vừa , Bạch Tuyết giơ đôi bàn tay nhỏ nhắn lên và tuyên bố.

- Chẳng gã đàn ông nào mà khi đôi tay “chăm sóc” thể “ngóc đầu dậy” nhé.

Cái cô nàng thật là...!

Tất cả những phụ nữ mà Tư Không Hoành từng quen đều những phẩm chất riêng đáng quý. Mẹ và bà của đều là những bậc nữ lưu đức hạnh, còn vợ của A Sâm – Lâm Thi Vũ – thì vô cùng tài năng. Thế nhưng, từng gặp một ai táo bạo và lẳng lơ như cô nàng .

Sát thủ... của hội trai ế ư?

quả thực gan to tày trời khi dám tự phong cho cái danh hiệu đó.

Đột nhiên, Bạch Tuyết thò tay , chộp lấy đúng chỗ hiểm của .

C.h.ế.t tiệt! Tư Không Hoành vội vàng né tránh và buông tay khỏi cô.

- Hừm, miễn nhé!

Bạch Tuyết nhảy bật xa ba chân bốn cẳng bỏ chạy mà chẳng thèm thêm lời nào.

đang tìm cách tẩu thoát nữa .

là một con cáo già ranh mãnh mà.

Lần , Bạch Tuyết rút bài học kinh nghiệm. Cô chẳng thể nào đ.á.n.h thắng nổi gã đàn ông , mà chạy đua thì cũng chẳng thể nào chạy nhanh hơn ; thế nên, cô đạp tung cánh cửa, lao tọt trong phòng để tìm chỗ ẩn nấp.

- Á!

Vừa bước phòng, cô thấy hai tiếng thét thất thanh vang lên đột ngột. Một gã đàn ông bụng phệ đang đè chặt lấy một cô nàng xinh ; cả hai đang mải mê “làm chuyện ” ngay ... chiếc ghế sofa.

Ối chà. Cô vô tình phá đám cuộc vui của họ mất .

Ánh mắt lạnh lùng của Bạch Tuyết dán chặt hai họ, hề rời chút nào. Cô chỉ tay về phía họ và buông lời “chỉ giáo” ngay tại trận.

- Tư thế sai bét ! Làm thế thì cô nàng làm mà thấy sướng chứ. Các thấy mấy tiếng rên rỉ giả tạo của cô ?

Gã đàn ông bụng phệ và cô nàng xinh trố mắt kẻ đột nhập , c.h.ế.t lặng trong vài giây, đồng thanh hét toáng lên.

- Á! Đồ biến thái!

Cả hai vội vàng mặc quần áo ba chân bốn cẳng bỏ chạy thục mạng.

Bạch Tuyết ngây , câm nín .

Biến thái ư? Cô á? Cô làm gì sai cơ chứ? Cô chỉ lên sự thật thôi mà, tại họ gọi cô là đồ biến thái chứ?

lúc đó, một mùi hương thoang thoảng bay mũi cô. Trong căn phòng , một nén hương đầy mê hoặc đang đốt lên, tỏa một mùi hương quyến rũ đến mức khó thể diễn tả thành lời.

Loading...