Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1298: Tôi Đồng Ý
Cập nhật lúc: 2026-04-17 08:45:58
Lượt xem: 33
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Quân Hi Thanh chẳng bận tâm gì về chuyện . Những nắm quyền thế luôn sống những ràng buộc nhất định do phận của họ mang .
Khi cha cô còn sống, họ thường xuyên ôm cô lòng và bảo rằng họ chỉ mong cô trở thành một đứa trẻ tự do và hạnh phúc.
Thế nhưng, cô chọn con đường .
Có lẽ cô sẽ giam hãm trong cung điện suốt phần đời còn , nhưng cô chắc rằng sẽ bao giờ hối tiếc.
Cô sẽ vững bước tiến về phía .
lúc đó, tiếng gõ cửa vang lên, và giọng của một hầu nữ vọng từ bên ngoài.
- Thưa Điện hạ.
Băng Băng Quân Hi Thanh .
- Thưa Điện hạ, để nô tỳ xem ạ.
- Được.
Quân Hi Thanh cởi bỏ y phục và tháo chiếc trâm ngọc màu xanh biếc đầu. Suối tóc đen nhánh như màn đêm của cô buông xõa tự do xuống tấm lưng thon thả.
Kể từ hôm nay trở , cô sẽ búi cao mái tóc lên.
Ngay đó, Băng Băng trở .
- Thưa Điện hạ.
Quân Hi Thanh liếc mắt sang Băng Băng – đang tỏ vẻ như điều .
- Có chuyện gì ?
Băng Băng cẩn thận quan sát nét mặt của Quân Hi Thanh ngập ngừng cất lời.
- Thưa Điện hạ, Quốc gia A tuyên bố rằng Điện hạ bên đó sẽ cử hành hôn lễ với Thánh nữ Đông Phương Nhược Ly cuối tháng , và sẽ sắc phong cô làm Hoàng hậu.
Đôi mắt sáng ngời của Quân Hi Thanh bỗng chốc khựng . Anh sắp kết hôn ? Anh mới đăng cơ, giờ sắp kết hôn nữa. Quả thực là song hỷ lâm môn.
Gật đầu tỏ ý hiểu, Quân Hi Thanh chỉ .
- Hãy giúp chuẩn một món quà mừng cho . Ta cô lấy...
Quân Hi Thanh bỏ lửng câu , cô khẽ cụp hàng mi dài xuống và mỉm .
- Thôi bỏ , thậm chí còn chẳng mời . Nếu tự ý tặng quà thì vẻ đơn phương quá...
- Thưa Điện hạ... - Băng Băng khẽ nhắc cô.
Quân Hi Thanh bước bên cửa sổ, vươn tay mở toang cánh cửa để làn gió mát rượi ùa , mơn man gương mặt xinh của cô. Tà áo dài thướt tha của cô khẽ bay bổng phía lưng, trông thật duyên dáng.
Anh cưới Đông Phương Nhược Ly ?
Trong tâm trí cô bỗng chợt hiện về một ký ức nào đó. Hôm đó tại hoàng cung, khi tận mắt chứng kiến âu yếm vuốt ve gương mặt Đông Phương Nhược Ly, cô nhận ngay rằng chẳng hề yêu thương Đông Phương Nhược Ly chút nào; chẳng qua là vì gương mặt cô quá giống với chị Mạt Nhi mà thôi.
Lòng Quân Hi Thanh chùng xuống khi cô nhớ thái độ lạnh nhạt, thờ ơ của cái ngày cô dứt áo .
Cô vốn dĩ yêu chị Mạt Nhi, nhưng chẳng thể ngờ rằng trong tim , cô thậm chí còn chẳng chiếm nổi một góc nhỏ nào. Trong lòng , cô thậm chí còn chẳng trọng lượng bằng cả Đông Phương Nhược Ly.
Tuổi thanh xuân của cô quả là một bi kịch. Cô dâng hiến cả xác lẫn trái tim , để rốt cuộc vứt bỏ thương tiếc.
Vào cái ngày cô rời , cô nghẹn ngào thốt lên câu: "Em bao giờ thấy thêm một nào nữa"; đáp lời cô, chỉ lạnh lùng buông một câu: "Anh xin ."
Có lẽ chính vì lời chia tay tàn nhẫn mà cho đến tận bây giờ, cô vẫn chẳng thể nào buông bỏ . Dẫu cho cao quý và quyền uy đến nhường nào, thì trong mắt cô, vẫn chỉ là một kẻ khốn nạn từng ức h.i.ế.p cô mà thôi.
Băng Băng theo hầu bên cạnh Điện hạ từ lâu . Cô gái hai mươi tuổi vốn dĩ điềm tĩnh và thông tuệ; tuy là nữ nhi, nhưng tài trí của cô thậm chí còn vượt xa cả mười đấng nam nhi cộng . Thế nhưng, đây là đầu tiên Băng Băng chứng kiến Điện hạ của tỏ phiền muộn đến nhường .
- Thưa Điện hạ... - Băng Băng ngập ngừng cất lời.
- Nếu Thái t.ử của Quốc gia A trở về bên cạnh , liệu ?
Quân Hi Thanh đáp lời.
Sau một hồi im lặng khá lâu, cô mới khẽ .
- Trên đời , chẳng điều gì là bất biến định đoạt sẵn cả. Ta câu trả lời cho câu hỏi đó.
...
Ngày hôm .
Quân Hi Thanh ngủ quên và trễ hai phút trong buổi họp sáng, điều khiến các nghị sĩ vô cùng bất mãn. Chẳng lẽ cô nghĩ rằng chỉ vì là nữ Tổng thống, nên cô quyền trễ ?
Vẫn giữ nguyên vẻ mặt chút biến sắc, Quân Hi Thanh liếc mắt sang các nghị sĩ, khiến họ giật sửng sốt. Trong thâm tâm, cô thầm lè lưỡi trêu chọc bọn họ một cách tinh nghịch.
- Thưa Điện hạ. - lúc , Băng Băng bước tới cùng một tấm thiệp cưới và .
- Vương t.ử Mặt Nạ Bạc của Quốc gia A gửi lời mời đến Người, kính mời Người tham dự hôn lễ của ngài với Sử Tiểu Kiều sẽ diễn hai ngày nữa.
Cái gì cơ?
Tim Quân Hi Thanh bỗng hẫng một nhịp, cô vội hỏi.
- Cô Vương t.ử Mặt Nạ Bạc sẽ kết hôn với ai cơ?
- Thưa Điện hạ, ngài sẽ kết hôn với Sử Tiểu Kiều ạ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1298-toi-dong-y.html.]
"..."
Cô nhất thời chẳng gì. Rốt cuộc thì hai họ làm chứ? Tại cả hai đều vội vã kết hôn đến thế? Nếu Huyền Ảnh sắp cưới Sử Tiểu Kiều, thì còn chị Linh Linh thì đây?
- Thưa Điện hạ, Người định ạ? - Băng Băng hỏi.
- Người định sang Quốc gia A ?
Nếu cô , chắc chắn cô sẽ chạm mặt Điện hạ Lục Dạ Minh. Hẳn là do duyên phận sắp đặt, khi hai họ sắp gặp gỡ mà chẳng hề sự hẹn nào.
...
Quốc gia A.
Vào ngày diễn lễ cưới.
Một tiệc cưới xa hoa tổ chức tại Dinh thự Tuyết Sơn, quy tụ những nhân vật tầm ảnh hưởng nhất tại Quốc gia A. Người cuối cùng xuất hiện là Lục Dạ Minh, bước xuống từ chiếc limousine chống đạn dành cho Tổng thống.
Huyền Ảnh trông vô cùng cao ráo và điển trai trong bộ lễ phục tuxedo màu đen. Vẻ của rực rỡ đến chói mắt, nhưng quanh bao trùm một luồng khí u tối và u sầu.
- Thưa Chủ nhân. - Trợ lý của , A Châu, bước tới.
Huyền Ảnh liếc A Châu hỏi.
- Linh Linh đang làm gì ?
- Hạ tiểu thư đang ở trong phòng riêng và nhờ chuyển lời nhắn. Cô chúc Chủ nhân… một cuộc hôn nhân hạnh phúc.
Một cuộc hôn nhân hạnh phúc ư?
Đôi môi mỏng của Huyền Ảnh khẽ cong lên.
- Hãy cử bảo vệ cô . Ta bất cứ chuyện gì xảy với cô .
- Vâng, thưa Chủ nhân.
lúc đó, tiếng gõ cửa, và dáng vẻ phong độ của Lục Dạ Minh bước .
- Thưa Điện hạ. - Huyền Ảnh khẽ .
Lục Dạ Minh bước tới, một tay đút túi quần, tay còn vỗ nhẹ lên vai Huyền Ảnh - cổ tay đang đeo một chiếc đồng hồ.
- Chúc mừng .
Huyền Ảnh ngước mắt Lục Dạ Minh và .
- Tôi Điện hạ sắp kết hôn với Đông Phương Nhược Ly ?
Ánh mắt Lục Dạ Minh vẫn giữ vẻ bình thản, đáp lời.
Huyền Ảnh thản nhiên tiếp.
- Thật tuyệt vời, thưa Điện hạ. Hai ngày , cũng gửi thiệp mời đến Quân tiểu thư và mời cô đến dự lễ cưới . Tôi rõ liệu hôm nay cô đến .
Đứng ở cửa, đôi mắt của Phan Mân chợt sáng bừng lên khi nhắc đến Quân tiểu thư. Cô sẽ đến ?
Phan Mân thầm quan sát Lục Dạ Minh. Biểu cảm gương mặt vẫn hề đổi, cứ như thể chuyện chẳng hề liên quan gì đến .
…
Tiệc cưới chính thức bắt đầu, nhưng vẫn chẳng thấy bóng dáng Quân Hi Thanh cả.
Sử Tiểu Kiều, trong bộ váy cưới trắng tinh khôi, ngay giữa sảnh chính. Cô hạnh phúc siết chặt cánh tay Huyền Ảnh khi họ cùng bước về phía vị chủ hôn.
Trong khi đó, Hạ Linh vẫn cứ mãi thu trong căn phòng riêng của suốt thời gian . Cô giường, đôi tay tái nhợt vòng ôm lấy chính .
Cô thể thấy tất cả thứ.
Từ vị trí của , cô thể rõ mồn một những lời thề nguyện trong lễ cưới của họ.
Vị chủ lễ cất lời.
- Cô Sử Tiểu Kiều, liệu cô nguyện ý đón nhận Huyền Ảnh làm chồng hợp pháp của , kể từ ngày hôm nay, dù ốm đau khỏe mạnh, cho đến khi cái c.h.ế.t chia lìa hai ?
Sử Tiểu Kiều đáp.
- Tôi nguyện ý.
- Anh Huyền Ảnh, liệu nguyện ý đón nhận cô Sử Tiểu Kiều làm vợ hợp pháp của , kể từ ngày hôm nay, dù ốm đau khỏe mạnh, cho đến khi cái c.h.ế.t chia lìa hai ?
Hạ Linh lắng tai thật kỹ; cô chỉ thấy một lặng, khi giọng đầy từ tính của chầm chậm vọng tới nơi cô đang .
- Tôi nguyện ý.
Ôm c.h.ặ.t đ.ầ.u gối, Hạ Linh vùi mặt đó. Đôi mắt cô đỏ hoe, những giọt nước mắt to tròn lăn dài má khi cô nức nở trong câm lặng.
…
Lễ cưới kết thúc.
Huyền Ảnh và Sử Tiểu Kiều cùng bước lên lầu. Chỉ trong chớp mắt, Huyền Ảnh xông thẳng về phía thư phòng và tung cú đá khiến cánh cửa bật mở sầm một tiếng vang dội.
Tướng quân Sử Tư đang ở bên trong.
Dùng những ngón tay thon dài giật phăng chiếc cà vạt cổ, giọng của Huyền Ảnh trở nên cứng rắn tựa thép nguội.
- Con gái đang ở ?