Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1295: Sinh Con Trai
Cập nhật lúc: 2026-04-17 06:54:36
Lượt xem: 33
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
lúc , Đông Phương Uyển Thanh vội vàng quát khẽ, nghiêm giọng răn dạy.
- Nhược Ly, chuyện cũ giữa Bệ hạ và Hoàng hậu là việc của con. Lập tức lui xuống .
- Dạ, thưa cô.
Nói , Đông Phương Nhược Ly vội vã rời trong sự ngượng ngùng.
- Kiến Thành, Nhược Ly vẫn còn nhỏ dại, con bé chỉ bảo vệ thôi, xin đừng trách con bé. - Đông Phương Uyển Thanh dịu dàng về phía Mộ Dung Kiến Thành.
Mộ Dung Kiến Thành giữ im lặng một lúc mới lên tiếng.
- Uyển Thanh, em cũng lui xuống .
Đông Phương Uyển Thanh khẽ khựng đôi chút, nhưng nhanh chóng lấy vẻ tự nhiên và mỉm .
- Được, thưa Bệ hạ. Xin đừng quên băng bó vết thương. Em xin .
Đông Phương Uyển Thanh rời .
Mộ Dung Kiến Thành cúi mắt tờ giấy ly hôn một nữa. Chỉ cần đó thôi cũng khiến lồng n.g.ự.c ông đau thắt .
Nhược Ly sai.
Nguyệt Vũ quả thực quá kiêu ngạo và tùy hứng. Khi bà ông, bà ngang nhiên cướp lấy; còn giờ đây, khi hết yêu, bà nhẫn tâm vứt bỏ ông như một món đồ thừa thãi.
Thôi thì cứ ký đây cho xong chuyện. Cứ dứt khoát ly hôn với bà thôi.
Làm sẽ là cách dễ dàng nhất.
tại , khó khăn đến thế?
Mỗi khi nhớ những ngày đầu của cuộc hôn nhân, lồng n.g.ự.c ông nhói đau. Thuở , bà luôn ông bằng đôi mắt sáng ngời, khao khát tìm kiếm sự chú ý của ông trong từng khoảnh khắc. Bà theo đuổi ông một cách nồng nhiệt; dẫu cho ông cảm thấy bà chút kiêu ngạo, nhưng tính cách của bà vẫn thật đơn thuần, trong sáng và rạng rỡ. Rốt cuộc, bà thực sự trói buộc trái tim ông, khiến ông chẳng thể nào quên bà.
Mộ Dung Kiến Thành hận bà đến mức suýt chút nữa hộc máu. Ông cứ mãi phụ nữ giày vò, hành hạ.
Ông và bắt gặp một thoáng sắc đỏ.
Vừa nãy ông để ý, nhưng giờ mới thấy giường đang vương một chiếc yếm màu đỏ.
Ông vội vã bước tới, nhặt chiếc yếm lên.
Trên chiếc yếm vẫn còn lưu mùi hương thoang thoảng của bà. Ông từng thấy y phục của bà nhiều , nên chắc rằng bà mặc chiếc yếm cách đây lâu. lúc , một tờ giấy nhỏ từ cao rơi xuống. Trên đó một dòng chữ tay của bà - chính là nét chữ từng xuất hiện tờ giấy ly hôn .
Nếu nét chữ của bà thì quả là một lời dối trắng trợn. Nó xiêu vẹo, nghiêng ngả và trông thực sự khá xí. Ngược , nét chữ của ông chịu ảnh hưởng từ nền giáo d.ụ.c hoàng gia, vô cùng thanh tao và đẽ.
Trên tờ giấy rằng: "Một món quà chia tay, để dùng mà nhớ đến em."
Quà chia tay ư?
Để ông dùng mà nhớ đến bà ?
Mộ Dung Kiến Thành run lên vì phẫn nộ, suýt chút nữa ngất xỉu thêm nữa.
…
Bên ngoài.
Đông Phương Nhược Ly bĩu môi .
- Cô Thanh , từ đến nay Hoàng thượng bao giờ gay gắt với con như thế. Vậy mà chỉ cần con nhắc đến Bắc Nguyệt Vũ là nổi trận lôi đình ngay. Rõ ràng là vẫn còn si mê ả lắm!
Vẻ mặt Đông Phương Uyển Thanh vẫn giữ nét dịu dàng, nhưng giọng điệu trở nên lạnh lẽo và đầy oán hận.
- Năm đó, Hoàng thượng từ chối , còn Bắc Nguyệt Vũ đường hoàng gả hoàng thất để trở thành Hoàng hậu. Hồi , bao phụ nữ ngày đêm tương tư, tìm cách để thu hút sự chú ý và quyến rũ . Thế mà chẳng thèm liếc mắt lấy một cái về phía họ. Vậy mà chỉ cần Bắc Nguyệt Vũ xuất hiện, dễ dàng tin sái cổ những lời cô . Trong mấy tháng đầu của cuộc hôn nhân , nếu ưng thuận thì làm cô thể ép buộc chứ, đúng nào?
Đông Phương Nhược Ly nghiến răng, giọng đầy cay cú.
- Bắc Nguyệt Vũ đúng là một con hồ ly tinh. Ngay cả chúng - những phụ nữ - khi chứng kiến những chiêu trò quyến rũ của ả còn đỏ mặt, gì đến đàn ông chứ...
Chưa kịp dứt lời, Đông Phương Uyển Thanh trừng mắt cô một cách lạnh lẽo.
Đông Phương Nhược Ly vội vàng đổi giọng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1295-sinh-con-trai.html.]
- Hoàng thượng đúng là mù . Cô Thanh , cô là Thánh nữ, còn ai thanh khiết và mỹ hơn cô nữa chứ? Sao ngài nỡ vứt bỏ cô sang một bên để chạy theo một con hồ ly tinh như thế? Chẳng lẽ đàn ông ai cũng cái thói đó ?
Đông Phương Uyển Thanh chậm rãi thu hồi ánh mắt, khẽ .
- Bắc Nguyệt Vũ quả nhiên chẳng là một hồ ly tinh tầm thường. Cô đầy rẫy mưu mô, còn cách chiều chuộng đàn ông. Hôm nay khi cô trở về, cứ ngỡ rằng Bệ hạ sẽ trừng phạt cô thật nặng và dứt khoát đoạn tuyệt quan hệ; nào ngờ sự tình diễn biến ngoài dự liệu của . Ta Bệ hạ chẳng những hề trừng phạt cô , mà thậm chí còn đích bế bổng cô về tẩm cung. Hiển nhiên là hai họ ân ái cùng ...
Nói đến đây, Đông Phương Uyển Thanh bỗng chìm im lặng khi nhớ thoáng thấy chiếc yếm đỏ vắt giường của ông.
Đông Phương Uyển Thanh và Mộ Dung Kiến Thành vốn là thanh mai trúc mã, bà hiểu rõ ông hơn bất kỳ ai. Ông sở hữu vẻ ngoài vô cùng tuấn tú, trí tuệ hơn , nhưng thuở thiếu thời chẳng hề mảy may hứng thú với nữ sắc. Thậm chí, khi kết hôn, trong tẩm cung của ông còn chẳng hề bóng dáng của một nữ hầu nào.
Quả thực ông là kẻ vô cùng giữ và khuôn phép; thế nên, nếu tận mắt thấy chiếc yếm đỏ vắt giường ông, bà dù đoán già đoán non cũng chẳng thể nào hình dung nổi mối quan hệ giữa Bắc Nguyệt Vũ và ông trong chốn phòng the tiến xa đến mức nào.
Chắc hẳn Bắc Nguyệt Vũ nghĩ bao nhiêu chiêu trò để trêu chọc, khiêu khích ông.
Mỗi khi nghĩ đến chuyện , lòng Đông Phương Uyển Thanh dấy lên một nỗi ngứa ngáy, bứt rứt khôn nguôi. Tuy nhiên, nét mặt bà chẳng hề để lộ chút cảm xúc nào.
- Nhược Ly , con đừng bận tâm đến chuyện của Hoàng hậu nữa. Chỉ vài ngày nữa thôi là con sẽ kết hôn với Điện hạ và trở thành tân Hoàng hậu .
Nghe nhắc đến chuyện , hai gò má của Đông Phương Nhược Ly lập tức ửng đỏ. Chỉ cần hình dung khuôn mặt tuấn tú cùng phong thái vương giả lạnh lùng của Lục Dạ Minh, đôi chân cô mềm nhũn cả .
Lời tiên tri năm xưa của Thiền sư Huyền Di rốt cuộc trở thành hiện thực. Cô sắp sánh bước bên Hoàng đế và trở thành mẫu nghi thiên hạ.
- Được , Điện hạ đang ở bên ngoài đấy. Người vẫn rời , con mau gặp chồng tương lai của .
- Dạ, thưa cô.
…
Đông Phương Nhược Ly vội vã chạy ngoài và thấy hai bóng phía . Thân hình cao lớn, tuấn tú của Lục Dạ Minh sừng sững giữa màn đêm, bên cạnh là Phan Mân đang khẽ khàng bẩm báo điều gì đó với .
Khuôn mặt Đông Phương Nhược Ly đỏ bừng, cô lấy hết can đảm cất lời chào.
- Thưa Điện hạ.
Lục Dạ Minh từ từ xoay , ánh mắt thâm thúy của dừng khuôn mặt nhỏ nhắn của cô.
Thấy cô xuất hiện, Phan Mân liền lui xuống.
Đông Phương Nhược Ly bước tới bên cạnh , ngượng ngùng .
- Thưa Điện hạ, chẳng bao lâu nữa Người sẽ trở thành chồng của em. Em vô cùng yêu kính Người, em hứa sẽ làm một vợ hiền, và… sẽ sớm sinh cho Người một hoàng t.ử nối dõi. Em sẽ sớm sinh hạ thừa kế cho Quốc gia A .
Khuôn mặt tuấn tú của Lục Dạ Minh vẫn biểu lộ chút cảm xúc nào. Nhìn khuôn mặt xinh , quen thuộc đang hiện hữu mắt, khẽ đưa tay lên vuốt ve gương mặt cô.
Đây là thứ hai chạm mặt cô.
Dù trong lòng căm ghét cô, nhưng thích khuôn mặt của cô.
Nghĩ đến đó, tim Đông Phương Nhược Ly đập thình thịch. Lục Dạ Minh vuốt ve khuôn mặt cô một lúc mới rụt tay về.
- Cô về phòng .
Ngoan ngoãn gật đầu, Đông Phương Nhược Ly hớn hở rời .
Lục Dạ Minh dõi theo bóng dáng cô cho đến khi cô khuất dạng, mới bước trở về phòng với ánh mắt đầy vẻ thâm trầm, khó đoán. Anh mở cửa bước .
Khu vườn phía căn phòng của ngập tràn sắc đỏ của những dây đậu tương tư. Những dây hạt đậu đỏ tại Tuyết Sơn Cư chuyển về đây một cách cẩn thận, và giờ chúng đang nở hoa thật .
Lục Dạ Minh từ từ quỳ một gối xuống, dùng những ngón tay thon dài ngắt lấy một bông hoa đậu đỏ.
Thịch.
Anh nhăn mặt khi cảm nhận cơn đau nơi lồng n.g.ự.c ập đến dữ dội. Một vị tanh của kim loại trào lên nơi cuống họng, và m.á.u bắt đầu rỉ từ khóe môi .
Phan Mân giật , vội vã bước nhanh tới bên cạnh .
- Chủ thượng, qua một thời gian khá lâu , vẫn còn nôn m.á.u ?
Kể từ khi Mạt Nhi qua đời, mang họ Mộ Dung và chuẩn kết hôn với Đông Phương Nhược Ly. Anh đang bước chính con đường mà lẽ .
Thế nhưng, một nào cảm thấy thực sự thanh thản.
Cứ mỗi khi nghĩ về cô, nôn máu.