Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1293: Anh Vẫn Còn Nghĩ Đến Nụ Hôn Kiểu Pháp Sao?
Cập nhật lúc: 2026-04-17 05:32:32
Lượt xem: 30
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mộ Dung Kiến Thành mới đăng cơ, đang bận rộn với việc triều chính. Ông đơn giản là chẳng chút thời gian nào để trò chuyện cùng bà, gì đến việc dỗ dành bà; thế nên, ông đành cho rằng cứ để bà chút gian riêng sẽ là cách nhất.
Dù bề ngoài bà vẻ là quyến rũ và nồng nhiệt, nhưng nội tâm bà vô cùng lãng mạn. Bà vốn tính cách phóng khoáng, dễ chịu, nên cũng dễ dỗ dành.
Thế nhưng, ông chẳng ngờ rằng bà sẽ sống ẩn suốt quãng thời gian m.a.n.g t.h.a.i còn , cho đến khi sinh hạ con trai ông và tất kỳ kiêng cữ. Vào cái ngày bà thể rời khỏi giường, bà khoác lên chiếc áo choàng đen bỏ , chẳng để cho ông dù chỉ một lời nhắn.
Ông đuổi theo bà suốt cả ngàn dặm đường, rời xa chốn cung cấm. Thế nhưng, bà cứ thế biến mất ngay mắt ông.
Bà hề ngoảnh đầu vì ông.
Bà thật dứt khoát; bà mà chẳng hề trao cho ông bất cứ cơ hội nào, thậm chí còn chẳng để cho ông một chút cơ sở nào để hàn gắn mối quan hệ giữa hai .
Cứ thế, bà biệt tăm suốt hai mươi tư năm trời.
Mộ Dung Kiến Thành đẩy bà .
- Đừng đùa giỡn nữa.
Bắc Nguyệt Vũ ông; khóe môi ông bà c.ắ.n rách, m.á.u đang rỉ từ vết thương. Đã bao năm tháng trôi qua, giờ đây ông bước sang tuổi tứ tuần - một đàn ông đầy uy nghi và chín chắn.
Bà cực kỳ thích cái vẻ cổ hủ, cứng nhắc của ông. Hồi , bao cô gái lòng ông đến mê mẩn, thế mà ông cứ trơ như một khúc gỗ, chẳng hề gì về chuyện tình ái d.ụ.c vọng trần thế. Ông quả thực phí hoài cái vẻ ngoài phong độ cùng địa vị quyền thế tột đỉnh của .
Thuở , bà trót lòng chính khúc gỗ vô tri .
Một nụ chợt nở môi, Bắc Nguyệt Vũ khẽ nghiêng gần, chiếc lưỡi bà lướt nhẹ, l.i.ế.m vệt m.á.u đang rỉ nơi khóe môi ông.
Hơi thở của Mộ Dung Kiến Thành bắt đầu trở nên gấp gáp, thế nhưng ông vẫn tiếp tục lên tiếng phản đối.
- Cô vẫn chịu dừng ?
- Anh đúng là kẻ đạo đức giả. Miệng thì cứ khăng khăng chối từ, nhưng cơ thể thành thật đến mức lộ liễu! - Bắc Nguyệt Vũ khẽ lắc hông, cọ sát ông một nữa.
Thịch một tiếng. Mộ Dung Kiến Thành kéo bà sát bên , khao khát chiếm lấy đôi môi bà. Bắc Nguyệt Vũ tránh né, khiến ông khựng .
- Giờ dạn dĩ thế ? Chúng đang ở ngoài trời đấy, thực sự “mây mưa” ngay giữa thanh thiên bạch nhật ?
Nghe bà nhắc nhở, vành tai của Mộ Dung Kiến Thành đỏ bừng lên.
Bắc Nguyệt Vũ vẫn yêu cái vẻ ngây ngô ở ông. Nếu ngày xưa bà cưới ông, chắc ông chỉ mỗi một tư thế giường mà thôi. Cái kẻ đạo đức giả Đông Phương Uyển Thanh quả là gặp may hết sức.
Bà túm lấy đôi tai đang đỏ ửng của ông lệnh.
- Bế em phòng .
“…”
Mộ Dung Kiến Thành cảm thấy thật uất ức, nhưng chẳng thể làm gì . Ông vốn định khi tóm bà sẽ dạy cho bà một bài học, nhưng chuyện vượt khỏi tầm kiểm soát của ông. Bà thật quá giỏi quyến rũ đàn ông; bao nhiêu năm trôi qua mà thói nào vẫn tật nấy, và giờ đây bà nắm thế thượng phong.
Lại một nữa.
Thật nực . Ông là Mộ Dung Kiến Thành, là kẻ cai trị cả một quốc gia, làm thể để bà trèo lên đầu lên cổ, thậm chí còn dám túm cả tai ông như thế chứ?
- Buông ! Lỡ ai thấy thì ?!
- Em buông . Em chồng bế em cơ!
“…”
Mộ Dung Kiến Thành đẩy bà xuống, nhưng bà quấn chặt lấy ông tựa như một con rắn nước, khơi dậy những d.ụ.c vọng vốn đang ngủ yên trong lòng ông.
Tại cô trông chẳng già chút nào nhỉ?
Mộ Dung Kiến Thành ôm lấy eo bà, ngắm khuôn mặt bà. Thậm chí, ông còn thấy bà vẫn quyến rũ và cuốn hút y như thuở xưa.
Sải bước dài, ông bế thẳng bà trong phòng.
…
Trong phòng, Mộ Dung Kiến Thành nhẹ nhàng đặt Bắc Nguyệt Vũ xuống giường.
Bà đưa mắt quanh, nhận đây chính là căn phòng của những năm tháng xa xưa . Chẳng gì đổi cả; suốt bấy nhiêu năm qua, ông vẫn ngủ tại chính căn phòng . Trên giường một đôi gối, và bà thấy chúng quen thuộc đến lạ lùng. Hình như đó chính là đôi gối mà hai từng dùng chung hồi mới cưới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1293-anh-van-con-nghi-den-nu-hon-kieu-phap-sao.html.]
Trong chăn gối thoang thoảng một mùi hương nam tính, sạch sẽ; tuyệt nhiên chẳng hề vương vấn bất cứ mùi hương nào khác của kẻ thứ ba. Mùi hương thấm đẫm, lấp đầy giác quan của bà.
Ánh mắt Bắc Nguyệt Vũ dần trở nên dịu dàng, trìu mến. Cầm lấy một chiếc gối, bà vùi mặt đó và bắt đầu hồi tưởng về quá khứ.
Mộ Dung Kiến Thành về phía bà. Bà đang sấp, bộ y phục nam bộc quá rộng so với hình bà, trễ xuống một bên vai, để lộ chiếc yếm màu đỏ bên trong.
Bà sở hữu một hình tuyệt mỹ, với những đường cong nữ tính hảo ở điểm và làn da trắng ngần. Bà là chủ nhân của "A Kiều Phòng", và đúng như danh xưng "hồ ly tinh" trong truyền thuyết, bà toát lên vẻ quyến rũ đến mê hồn ngay cả khi chẳng làm gì cả, chỉ đơn thuần đó với vòng hông đầy đặn và đôi chân dài miên man.
Trời đất ơi. Mộ Dung Kiến Thành cảm thấy m.á.u huyết trong đang sôi sục, suýt chút nữa thì phun trào cả m.á.u mũi.
lúc đó, Bắc Nguyệt Vũ ngước mắt về phía ông.
- Sao cứ chôn chân ở đó ? Lại đây .
Bà vỗ vỗ trống bên cạnh .
Mộ Dung Kiến Thành khẽ chần chừ. Ông nên làm thế ; chuyện lẽ nên diễn biến theo chiều hướng .
Thế là ông vẫn sững bên mép giường, bất động. Với giọng điệu nghiêm nghị, ông cất lời.
- Giờ chúng thể về sai lầm của cô ? Nếu năm xưa cô bỏ trốn và buộc đuổi theo, thì Minh nhi chẳng thất lạc. Quốc gia A mất Thái tử, gây sự bất chính trị nghiêm trọng. Kể từ đó, quyền lực phân chia giữa các Công tước, tạo nên những cuộc tranh giành quyền lực dai dẳng, kéo dài mãi cho đến tận hôm nay. Bắc Nguyệt Vũ, cô thừa nhận rằng sai ?
Bà bật dậy, đôi mắt mở to trừng trừng, thẳng mắt ông.
- Mộ Dung Kiến Thành, đầu óc quả thực quá hồ đồ . Anh cứ mãi ám ảnh chuyện em bỏ trốn năm xưa, nhưng chẳng hề điều tra xem rốt cuộc kẻ nào bắt cóc Minh nhi trong lúc vắng mặt khỏi Hoàng cung. Chẳng lẽ nên dốc lực để truy tìm kẻ chủ mưu chuyện đó ?
Mộ Dung Kiến Thành cau mày đầy kinh ngạc. Năm xưa, ông hạ lệnh c.h.é.m đầu hàng trăm chỉ để truy tìm danh tính kẻ bắt cóc Minh nhi. Chỉ khi làm điều đó, ông mới cảm thấy lòng phần nào nguôi ngoai.
- Cô thế là ý gì?
Bắc Nguyệt Vũ nhướng mày đáp.
- Đông Phương Uyển Thanh!
Đôi mắt hạnh của Mộ Dung Kiến Thành chợt trở nên sắc lạnh.
- Tại cô nhắc đến Uyển Thanh nữa ? Tuyệt đối thể nào là cô .
- Thôi, đừng nhắc đến chuyện đó nữa. - Bắc Nguyệt Vũ bước xuống giường, giúp ông cởi bỏ chiếc áo khoác đen đang mặc .
Mộ Dung Kiến Thành nắm lấy tay bà.
- Cô cứ việc dùng miệng mà chuyện, cần cứ động tay động chân khắp như thế.
Thế nhưng Bắc Nguyệt Vũ vẫn tiếp tục cởi áo cho ông, cứ như thể đôi tay bà ý thức riêng . Đặt tay lên n.g.ự.c ông, bà khẽ đẩy một cái khiến ông ngã vật xuống giường.
Sau đó, bà trèo lên giường và gọn trong vòng tay ông.
- Nếu thể dùng tay, thì em chẳng đời nào thèm dùng miệng .
"..."
Thôi bỏ . Mộ Dung Kiến Thành thừa bà là giỏi lý lẽ nhất trần đời, ông tranh luận cũng chẳng bao giờ thắng nổi, nên đành mặc kệ. Giờ đây bà đang ngoan ngoãn trong vòng tay ông, chẳng còn cãi cọ gì nữa, ông cảm thấy vô cùng tận hưởng khoảnh khắc .
Có lẽ là tận hưởng quá mức thì .
Ông vẫn luôn yêu bà; ông yêu sự dịu dàng của bà, và cả những lúc bà trở nên nồng nhiệt, say đắm.
- Mộ Dung Kiến Thành, nhớ em ? - Bắc Nguyệt Vũ vươn ngón tay , vẽ những vòng tròn nhỏ lồng n.g.ự.c vạm vỡ của ông.
- Ta nhớ cô. - Mộ Dung Kiến Thành đáp lời mà chẳng cần suy nghĩ lấy một giây.
- Thật sự nhớ ? - Bàn tay Bắc Nguyệt Vũ xuống phía , bà thậm chí còn ngẩng đầu lên hôn nhẹ cằm ông.
Yết hầu của Mộ Dung Kiến Thành khẽ chuyển động; ông lật , đè bà gọn . Sau đó, ông cúi sát xuống và đặt một nụ hôn lên đôi môi bà.
Bắc Nguyệt Vũ hề đẩy ông , ngược còn vòng tay ôm lấy cổ ông.
Đó là một nụ hôn khép môi, cho đến khi Mộ Dung Kiến Thành thử luồn lưỡi bên trong khoang miệng bà.
Lần , Bắc Nguyệt Vũ liền đẩy ông .
- Anh bao nhiêu tuổi đầu chứ? Mà vẫn còn tơ tưởng đến kiểu hôn kiểu Pháp đó ?