Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1280: Tình Tứ Mặn Nồng

Cập nhật lúc: 2026-04-16 08:54:38
Lượt xem: 30

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Rút điện thoại di động , Huyền Ảnh bắt máy.

- Alo.

Đầu dây bên là giọng của một thiếu gia nhà giàu.

- Vương t.ử Mặt Nạ Bạc , bọn đang ở quán bar đây. Anh ghé qua chơi cho vui ? Ở đây một cô cô gái gọi cao cấp đang hot, vòng một cỡ E đấy. Trông cô cực kỳ bốc lửa luôn.

Vì Huyền Ảnh đang bật chế độ loa ngoài, Hạ Linh thấy rõ mồn một những lời gã thiếu gia . Cô ngước mắt lên, bắt gặp ngay ánh mắt trừng trừng của Huyền Ảnh đang hướng về phía . Anh vươn tay , đưa điện thoại sang một bên hỏi cô.

- Em ?

Đôi mắt Hạ Linh đỏ hoe.

- Đi , ngay !

Cái phụ nữ ! Huyền Ảnh nghiến răng, c.ắ.n nhẹ má trong.

- Được thôi, đến lúc thật thì đừng lóc ầm ĩ lên đấy nhé!

Anh bước .

Hạ Linh đưa Mộ Mộ về căn hộ. Sau khi tắm rửa cho Mộ Mộ xong, cô kể chuyện cổ tích ru con ngủ, mãi đến khi cô bé chìm giấc mộng say nồng.

Đó quả là một ngày dài mệt mỏi. Vừa bước phòng tắm, cô thẳng đến vòi sen, để dòng nước cuốn trôi hết thảy những ưu phiền và mệt mỏi của một ngày dài, mới bộ đồ ngủ màu hồng nhạt. Ngồi bàn trang điểm, cô bắt đầu dùng máy sấy để làm khô mái tóc của .

Nhìn gương, cô thấy vẫn xinh như thường lệ, nhưng gương mặt tái nhợt và trông vẻ thiếu sức sống.

Giờ đang làm gì nhỉ?

Đêm khuya, ngoài cùng mấy gã thiếu gia nhà giàu để đến quán bar. Biết lúc , đang thực sự ôm ấp một mỹ nhân với vòng một cỡ E trong vòng tay thì .

Grừ. Hạ Linh cảm thấy bực bội, cô ném chiếc khăn tắm xuống sàn nhà.

Vừa ném khăn xong, cô lập tức cảm thấy hối hận. Mình đang làm cái trò gì thế ?

Mình đang giận ?

Mình đang ghen ?

Người đàn ông rõ ràng sức ảnh hưởng lên cô lớn hơn nhiều so với những gì cô từng tưởng tượng. Cô thể cứ tiếp tục lún sâu mớ hỗn độn cảm xúc nữa.

Ting.

Cô nhận một tin nhắn.

[Hạ Linh , trường đang tổ chức một chuyến trượt tuyết mùa đông đấy. Đi cùng bọn tớ nhé!]

Hạ Linh trả lời tin nhắn đó. Dù thì cũng chẳng là cô . Cô còn chăm sóc Mộ Mộ và để con bé ở nhà một .

Sau khi tóc khô, cô leo lên giường, ôm Mộ Mộ lòng chìm giấc ngủ. đó chẳng là một giấc ngủ ngon; cô mơ thấy Huyền Ảnh. Trong giấc mơ , ôm cô từ phía và hôn lên gương mặt cô. Cô hề cự tuyệt những cử chỉ mật của , và càng ghì sát cô hơn.

Anh hôn lên đôi môi cô.

Rồi cứ thế tiếp tục hôn, đôi môi hai quyện chặt lấy , chẳng hề tách rời dù chỉ trong thoáng chốc. Cô chẳng thể nhớ nổi nụ hôn kéo dài bao lâu, chỉ vẫn cứ sừng sững bao trùm lấy cô, trao cho cô một nụ hôn nóng bỏng và đầy đam mê - một nụ hôn mãnh liệt đến mức cuốn phăng giác quan của cô.

Hạ Linh bỗng giật tỉnh giấc.

Gương mặt cô nóng bừng lên, và cô nhận điện thoại đang reo.

Đã mấy giờ nhỉ?

Đêm khuya lắm , ai nhắn tin cho cô giờ chứ?

Cô chạm tay mở tin nhắn, đập mắt là một bức ảnh chụp trong quán bar. Trong ảnh là một với bộ n.g.ự.c cỡ E, diện chiếc áo hai dây màu trắng và đang l.i.ế.m một que kem. Không gian quán bar ngập tràn ánh đèn màu rực rỡ, còn tư thế tạo dáng của cô trông vẻ khá khiếm nhã.

Hạ Linh chẳng cần mặt ở đó mới đang "phê" đến mức nào; chỉ cần bức ảnh thôi là cô thể đoán .

Huyền Ảnh chính là gửi bức ảnh cho cô.

Anh gửi cho cô bức ảnh tận đêm khuya khoắt.

Cô c.ắ.n nhẹ lên đôi môi đỏ mọng bằng hàm răng trắng ngọc ngà của , nhận thêm một tin nhắn nữa.

[Giờ chắc em đang lóc t.h.ả.m thiết lắm nhỉ?]

Chỉ vỏn vẹn vài từ đơn giản, nhưng mang đầy vẻ cay nghiệt.

Mặc dù Hạ Linh vốn chẳng hề ý định lóc gì, nhưng ngay khi dòng tin nhắn , đôi mắt cô bỗng đỏ hoe và nước mắt bắt đầu lưng tròng.

Điện thoại của cô bắt đầu reo lên.

Huyền Ảnh.

Anh đang gọi cho cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1280-tinh-tu-man-nong.html.]

Hạ Linh cầm điện thoại lên, nhấn từ chối cuộc gọi, ngay lập tức chặn của . Cô nhét chiếc điện thoại xuống gối, vùi mặt trong chăn và cố chìm giấc ngủ.

giường một lúc lâu, cô vẫn chẳng thể nào chợp mắt nổi.

thấy tiếng còi xe ô tô đang vang lên.

- Hạ Linh!

Có ai đó đang gọi tên cô. Hạ Linh bật phắt dậy khỏi giường, thậm chí còn chẳng kịp xỏ dép, cô chạy vội phía cửa sổ. Kéo toang tấm rèm, cô xuống bên . Một chiếc xe sang trọng đang đỗ ở đó, và một bóng cao lớn đang chờ.

- Hạ Linh, đây!

Huyền Ảnh đang hét lớn từ phía lầu, ánh mắt dán chặt lên khuôn mặt cô.

- Hạ Linh, em trả lời tin nhắn của ? Sao em bắt máy khi gọi? Em chặn ?

- Hạ Linh, chỉ hỏi em một câu thôi. Em thích ? Có ?

Anh diện một bộ đồ đen tuyền, ánh đèn vàng mờ ảo hắt lên bờ vai rộng và gương mặt tuấn tú, trông chẳng khác nào một vị thần giáng trần.

Khi tiếp tục hét lớn, giọng vang dội như sấm của làm kinh động bộ cư dân trong tòa nhà. Họ mở cửa sổ và ngoài để xem rốt cuộc là ai đang la hét ầm ĩ giữa đêm khuya thế .

- Đêm khuya lắm , ai đang gây ồn ào thế hả? Có chút ý thức nào đấy?!

- ! Nếu còn hét nữa là gọi cảnh sát đấy nhé!

...

Từ vị trí của , Hạ Linh thể thấy tiếng cư dân phàn nàn ầm ĩ. Họ cửa sổ, chỉ tay về phía Huyền Ảnh lớn tiếng chỉ trích .

Nuốt khan một , Hạ Linh đàn ông lầu với vẻ kinh ngạc tột độ. Anh điên ? Đã gần mười hai giờ đêm mò đến tận căn hộ của cô để gây náo loạn ở lầu. Ngày mai cô sẽ ăn thế nào với hàng xóm láng giềng đây?

Khi đưa hai tay lên chạm mặt, Hạ Linh cảm thấy gò má đang nóng bừng lên và chắc hẳn đỏ ửng cả .

- Hạ Linh , việc em thích chẳng quan trọng . Để cho em ngay bây giờ nhé... - Huyền Ảnh chỉ ngón tay về phía cô với vẻ đầy bá đạo.

- Anh...

Anh định điều gì đây?

Tim Hạ Linh đập thình thịch; một mặt cô tung một cú đá thật mạnh để tống khứ bay thẳng tận Thái Bình Dương, nhưng mặt khác, cô vô cùng tò mò xem rốt cuộc định gì.

- Anh...

Cuối cùng Huyền Ảnh cũng cất lời.

ngay khoảnh khắc tiếp theo, một phụ nữ trung niên hất cả một rổ lá rau xuống trúng đầu .

- Câm mồm ngay!

Huyền Ảnh: “…”

Hạ Linh: “…”

Huyền Ảnh vẫn sững ở đó, nhưng đầu dính đầy những lá rau.

Một. Hai. Ba… Vài khoảnh khắc , mới cựa quậy, gỡ bỏ những lá rau đầu xuống.

Duỗi thẳng chân, bắt đầu chạy.

Hạ Linh sửng sốt, rốt cuộc định làm gì đây?

Chẳng lẽ định xông thẳng đến nhà cô ?

Trời ơi, gã đàn ông điên thật ! Có uống say ở quán bar giờ định đến nhà cô gây rối ?

Cô vội vã chạy khỏi phòng. Đứng giữa phòng khách, cô thấy tiếng ai đó đang đập cửa thình thịch.

Nhà cô chuông cửa, nhưng chẳng thèm bấm, cứ thế đ.ấ.m thùm thụp cánh cửa.

- Hạ Linh, mở cửa !

Hạ Linh lùi hai bước, nhất quyết mở cửa.

- Hạ Linh, em đang ở trong đó mà, lúc nhà, thấy em . Nếu em chịu mở cửa, lát nữa sẽ dạy cho em một bài học nhớ đời đấy!

Tay nắm cửa xoay tít trong ổ khóa. Có vẻ như gã đàn ông bên ngoài đang định phá cửa xông căn hộ của cô. Giật , Hạ Linh vội đảo mắt quanh chộp lấy một chiếc ghế, định dùng nó để chặn cửa .

khi cô chạy tới nơi, cánh cửa bật mở từ lúc nào.

Một bóng cao lớn, đầy uy thế bước thẳng nhà.

Loading...