Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1278: Đòi Thù Lao

Cập nhật lúc: 2026-04-16 07:29:21
Lượt xem: 27

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Huyền Ảnh bước tới, đối diện Hạ Linh.

- Linh Linh.

Anh gọi tên cô bằng một giọng dịu dàng.

Hạ Linh vẫn giữ vẻ mặt lạnh nhạt.

- Vương t.ử Mặt Nạ Bạc, chuyện gì ?

Khi gọi là Vương t.ử Mặt Nạ Bạc, cô tạo một cách giữa và Huyền Ảnh, như đẩy xa hơn nữa.

Huyền Ảnh vốn định giấu giếm cô, bởi sớm muộn gì cô cũng sẽ phận thật sự của .

- Linh Linh , chuyện tối qua...

- Chuyện tối qua chỉ là một sự cố thôi, quên sạch . - Hạ Linh ngắt lời .

Huyền Ảnh mím môi, cảm thấy thất vọng khi . Anh đoán mà; một khi lấy sự tỉnh táo, cô sẽ chẳng đời nào chịu thừa nhận chuyện đó .

- Vừa nãy ghé qua phòng em, thấy em đang ở ngoài đó. Đừng hiểu lầm nhé, giữa và Y Hiểu Tuệ chẳng chuyện gì xảy cả. Anh Y Hiểu Tuệ cấu kết với Thẩm Châu và Châu Châu để gài bẫy em tới hai ; em dạy cho cô một bài học . - Huyền Ảnh giải thích.

Hạ Linh cụp mắt xuống.

- Tôi chẳng hứng thú giữa và Y Hiểu Tuệ xảy chuyện gì , nhưng dù cũng cảm ơn . Nếu còn chuyện gì nữa, xin phép đây.

Cô xoay định bỏ .

- Linh Linh! - Huyền Ảnh vươn tay , nắm chặt lấy cổ tay cô.

Hạ Linh buộc dừng ; cô dồn hết sức lực để cố rút tay về, nhưng vẫn thể nào thoát . Huyền Ảnh siết chặt cổ tay cô, lòng bàn tay chai sần khẽ cọ xát da thịt cô.

- Linh Linh , em thế?

Anh thẳng mắt cô.

- Tối qua hề ép buộc em, chính em là tự nguyện mà. Có em đang giận ? Nếu em rằng tối qua em bỏ thuốc, thế còn chuyện sáng nay thì ? Sáng nay em rõ ràng tỉnh táo , nhưng em chẳng hề đẩy .

Nghe nhắc đến chuyện xảy buổi sáng, Hạ Linh c.ắ.n chặt môi ; ngay cả vành tai cô cũng đỏ bừng lên vì ngượng. Hít một thật sâu, cô ngước mắt lên .

- Vương t.ử Mặt Nạ Bạc, chuyện xảy hôm qua chỉ là một sự cố ngoài ý thôi. Tôi hạ thuốc, còn chính là t.h.u.ố.c giải của . Cả hai đều là trưởng thành, đó chỉ là tình một đêm mà thôi. Tại vẫn cứ đeo bám mãi thế?

Nghe những lời phủi bỏ trách nhiệm của cô, ánh mắt Huyền Ảnh tối sầm .

- Chỉ thế thôi ? Anh chỉ là một liều t.h.u.ố.c giải ư?

- . - Hạ Linh gật đầu, ánh mắt lộ vẻ đầy khiêu gợi.

- Vương t.ử Mặt Nạ Bạc giàu và quyền thế, chỉ cần qua là ngay giỏi chuyện giường chiếu. Với một liều t.h.u.ố.c giải tuyệt vời ngay mắt như thế, tất nhiên sẵn lòng lên giường với .

Cơ mặt Huyền Ảnh cứng . Vài giây , thẳng mắt cô và hỏi.

- Em… thực sự hề thích chút nào ? Dù chỉ là một chút thôi?

Hạ Linh rụt tay .

- Tôi thích , dù chỉ là một chút.

Cô nhấn mạnh từng lời, thật rành mạch.

Duỗi thẳng chân, cô bước . Hạ Linh ôm chồng sách giáo khoa trong tay, thở dài thườn thượt cúi đầu xuống mặt đất. Thế là xong , từ nay về cô sẽ chẳng còn dính dáng gì đến nữa.

Cô tăng tốc, bước nhanh hơn.

- Đứng !

Anh hét lớn, cô dừng bước. Hạ Linh khựng , về phía đàn ông đó. Huyền Ảnh sải bước tới, làn gió lạnh thổi tung vạt chiếc áo măng tô của . Ánh mắt lạnh lẽo như băng.

Đôi bốt quân sự dừng ngay mặt cô, và nhếch mép khẩy.

- Em định cứ thế bỏ ?

Hạ Linh cau mày.

- Ý ?

- Tối qua là t.h.u.ố.c giải của em; em cũng thừa nhận rằng giỏi chuyện giường chiếu và mang khoái cảm cho em. Đã , chẳng em nên trả cho một khoản “phí dịch vụ” ?

Phí dịch vụ ư?

Mắt Hạ Linh mở to, cô đầy vẻ sửng sốt, thể tin nổi. Chắc chắn là thật nhỉ…

- Những gã trai bao đắt khách thường tính phí theo giờ. Thế , vốn chẳng kẻ chi li tính toán, nên sẽ chỉ tính em một mức giá trọn gói thôi. Phí dịch vụ sẽ là một triệu đô la. -  Huyền Ảnh liền giật lấy cuốn sổ phác thảo mà cô đang ôm trong lòng, mượn cây bút chì của cô để một tờ giấy nợ, đưa nó cho cô.

- Ký tên đây.

"..."

Khi Hạ Linh cúi xuống tờ giấy nợ với vẻ kinh ngạc, cô thấy rằng tiền ghi đó lên tới một triệu đô la.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1278-doi-thu-lao.html.]

bao giờ tưởng tượng nổi rằng vị "Vương t.ử Mặt Nạ Bạc" quyền uy vô song đòi cô một khoản "phí bán " lên đến một triệu đô la.

Một triệu đô la ư?

Cô làm gì tiền lớn đến thế!

- Tại trả tiền cho chứ? Tôi làm gì tiền! - Mặt Hạ Linh đỏ bừng lên vì giận dữ.

Huyền Ảnh tỏ khoái chí khi thấy cô nàng trở nên bất lực như ; trông cô lúc đáng yêu hơn nhiều so với lúc cô lạnh lùng đối xử với cách đây ít phút.

- Em định quỵt nợ khi lợi dụng xong ? Được thôi, sẽ gọi cảnh sát.

Anh dứt lời và lập tức rút điện thoại di động .

- Này, Huyền Ảnh! - Hạ Linh vội vàng túm lấy tay , cho thực hiện cuộc gọi đó.

bắt giữ. Nếu cô bắt thì Mộ Mộ sẽ đây?

Huyền Ảnh nheo mắt cô.

- Ký tờ giấy nợ . Nếu em ký, thì vẫn còn một lối thoát khác cho em đấy.

- Lối thoát khác là gì?

- Ngủ với thêm một nữa, và sẽ xóa nợ cho em.

Lời lẽ trơ trẽn kiểu gì ? Hạ Linh lập tức cầm bút chì, ký tên giấy nợ.

- Giờ thì hài lòng ? Thỏa mãn ?

Đôi mắt đen láy như lóe lên vẻ giận dữ khi cô trừng mắt . Cô mà, sẽ bao giờ ngừng quấy rối cô!

Huyền Ảnh gấp giấy nợ , cất túi với những động tác tao nhã.

- Anh sẽ đợi em trả tiền.

Nói xong, sải bước bỏ .

Hạ Linh chỉ dậm chân khuất dần.

Vào cuối tuần. Như hứa, Hạ Linh đưa Mộ Mộ đến công viên giải trí và cả hai một bữa ăn ngon, dành thời gian chất lượng bên . Chiều muộn, Hạ Linh nắm tay Mộ Mộ về phía trạm xe buýt.

Bíp!

Một chiếc limousine sang trọng dừng mặt họ.

Cửa sổ hạ xuống và Du phi Hạ Linh và Mộ Mộ.

- Hạ Linh, Mộ Mộ, lên xe . Chúng đưa hai về nhà.

Hạ Linh lịch sự từ chối.

- Thưa phu nhân, cảm ơn lòng của phu nhân, nhưng chúng con thể xe buýt .

Du phi giả vờ giận dỗi.

- Hạ Linh, con đối xử với như lạ ?

Trong khi đó, Mộ Mộ ôm lấy bắp chân của Hạ Linh, ngước với vẻ trìu mến.

- Mẹ ơi, chân con mỏi vì bộ nhiều quá. Chúng xe của bà ạ?

“…”

Hạ Linh gì đây?

- Vậy thì chúng con làm phiền phu nhân .

Mở cửa xe, Hạ Linh cùng Mộ Mộ lên xe limousine.

Trong xe limousine.

Mộ Mộ vô cùng lễ phép khi chào Du phi.

- Chào bà.

- Chào cháu. - Du phi bế Mộ Mộ lòng, âu yếm bé.

- Cháu gái ngoan quá.

Mộ Mộ mặc một chiếc áo khoác lông gấu màu xám, tóc tết thành hai bím. Với đôi má phúng phính và đôi mắt to tròn, bé trông thật đáng yêu.

Hạ Linh để ý thấy ngoài Du phi và dì Tô, còn một khác trong xe limousine.

Đó là Huyền Ảnh. Anh ở một góc, cởi áo khoác đen , chỉ mặc áo cổ lọ xám và quần dài đen. Chiếc limousine rộng rãi, thản nhiên duỗi dài đôi chân, vẫn quyến rũ như khi.

Loading...