Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1264: Xin Lỗi Em, Thanh Thanh À
Cập nhật lúc: 2026-04-15 11:34:39
Lượt xem: 42
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Quân Hi Thanh cầm bức thư tay và rời để tìm Lục Dạ Minh. Đứng bên ngoài một bồn hoa, Quân Hi Thanh khựng khi thấy Lục Dạ Minh.
Giữa những đóa hoa rực rỡ, Lục Dạ Minh đó, toát lên một khí chất lạnh lùng đầy cuốn hút, thu hút ánh mắt của bao .
Và một ; Đông Phương Nhược Ly đang ngay mặt .
Đông Phương Nhược Ly với ánh mắt ngập tràn sự si mê, gương mặt cô ửng đỏ như gấc. Đôi mắt sâu thẳm của Lục Dạ Minh dừng gương mặt cô, khẽ đưa tay lên.
Quân Hi Thanh tận mắt chứng kiến cảnh chạm gương mặt của Đông Phương Nhược Ly. Khi chạm , Đông Phương Nhược Ly khẽ cúi đầu, tỏ vẻ thẹn thùng e ấp.
Không một lời nào, Quân Hi Thanh chỉ lặng lẽ họ một lát, cô bước .
…
Sau khi Quân Hi Thanh rời , Đông Phương Nhược Ly ngước đàn ông mặt với vẻ đầy kiêu hãnh, cất tiếng gọi.
- Tây Công tước…
Những ngón tay của Lục Dạ Minh lướt nhẹ gương mặt cô, đột ngột khựng ; ngước mắt lên . Với giọng điệu lạnh nhạt, cất lời.
- Cô là cô thật sự phiền phức ?
Cái gì cơ? Đông Phương Nhược Ly sững sờ.
Anh rụt tay về, ánh mắt trở nên lạnh lẽo và xa cách.
- Cô xứng đáng với dung mạo mà cô đang sở hữu .
Nói , bước .
Gương mặt Đông Phương Nhược Ly bỗng chốc tái mét, còn chút huyết sắc nào. Cô thừa hiểu rằng lợi thế duy nhất của chính là dung mạo - dung mạo giống hệt Đường Mạt Nhi - và cô đinh ninh rằng thể khiến Lục Dạ Minh mê đắm, nhất là khi Đường Mạt Nhi còn ở đây nữa.
Thế nhưng … rằng cô hề xứng đáng với dung mạo !
…
Tây Cung.
Bên trong phòng.
Lục Dạ Minh cởi bỏ chiếc áo sơ mi trắng, để lộ phần trần trụi. Anh sở hữu một khuôn n.g.ự.c vạm vỡ, vòng eo thon gọn cùng những thớ cơ bắp săn chắc, hảo đến mức thể chê . Đứng phía , Quân Hi Thanh đang giúp thoa t.h.u.ố.c lên vết thương.
Lớp vảy khô bong hết, nhưng vết sẹo để vẫn dài và sâu hoắm - đó là vết thương chịu đựng khi cứu cô tại vách đá hiểm trở năm xưa. Dù những vết thương lành miệng, nhưng sẹo vẫn còn đó.
Quân Hi Thanh vươn tay , lướt nhẹ đầu ngón tay lên vết sẹo .
- Vẫn còn đau ?
Lục Dạ Minh qua khung cửa sổ; thành phố đang rực rỡ ánh đèn neon, khung cảnh đêm tuyệt phản chiếu trong đáy mắt , càng tôn lên khí chất uy nghi, trầm của .
Suốt mấy ngày qua, cô vẫn luôn túc trực bên cạnh . Những ngón tay cô lướt vết sẹo của nhẹ tựa lông hồng, chất chứa bao sự quan tâm, lo lắng dành cho .
Khoác chiếc sơ mi trắng lên , Lục Dạ Minh sơ vin trong quần. Anh cài cúc áo, nhưng bỏ ngỏ vài cúc cùng, để lộ xương quai xanh đầy nam tính. Sau đó, xoay , về phía Quân Hi Thanh.
- Có chuyện gì ?
Đôi mắt sáng ngời của cô chạm ánh mắt . Dường như thoát khỏi sự bế tắc, lấy sự tự chủ của bản ; nhưng đồng thời, trông vẫn như thể buông bỏ chuyện.
Chẳng hiểu , ánh mắt trở nên lạnh lẽo hơn bao giờ hết, toát lên vẻ xa cách cho phép bất cứ ai gần.
Quân Hi Thanh hiểu rõ đang hỏi về điều gì - chắc chắn là về lá thư . Cô vốn cũng chẳng định giấu giếm làm gì, bởi sớm muộn gì Phan Mân cũng sẽ báo cáo với thôi.
Cô gật đầu.
- Em sẽ trở về Quốc gia Z.
Cô ngước , khẽ hỏi.
- Anh sẽ để em chứ?
Suốt thời gian , vẫn luôn giữ cô , chẳng hề buông tay.
Cô chút phản ứng.
Vài khoảnh khắc , khóe môi khẽ cong lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1264-xin-loi-em-thanh-thanh-a.html.]
- Em chẳng thông minh ? Em thể tự đoán mà.
“…”
Cô thể quên rằng, chính cô cũng từng dùng những lời lẽ để với , cái thuở còn ở ngôi làng nhỏ ngày .
Một nụ thoáng nở đôi môi đỏ mọng của cô.
- Anh sẽ để em .
Lục Dạ Minh chỉ lặng lẽ cô trong chốc lát, cuối cùng mới cất lời.
- Anh sẽ giao đội quân Thiết Kỵ Ngũ Lăng cho em; em sẽ chịu trách nhiệm rèn luyện để biến họ thành một đội quân Thiết Kỵ Ngũ Lăng thực thụ. Em nhất định giành chiến thắng trong trận chiến . Sáng mai hãy khởi hành sớm, vì việc bận buổi sáng nên sẽ thể tiễn em .
Hàng mi của Quân Hi Thanh khẽ rung động; cô lặng lẽ cúi đầu xuống.
- Ồ.
Cô chỉ đáp vỏn vẹn thế.
Và giờ đây, ánh mắt của Lục Dạ Minh còn đặt cô nữa.
- Em thể lui.
Quân Hi Thanh xoay bước . Cô bước chậm rãi, thoạt đầu là những bước chân nhỏ, nhưng dần dần biến thành những sải bước dài vội vã. Cô chỉ rời khỏi nơi càng sớm càng .
Thế nhưng, khi bước tới ngưỡng cửa, vạt váy của cô kẹt cứng giữa khe cửa. E rằng đời , chẳng còn ai xui xẻo hơn cô lúc nữa.
Duỗi tay , Quân Hi Thanh cố sức kéo vạt vải , nhưng nó vẫn hề nhúc nhích. Cô kìm sự bực bội tình cảnh trớ trêu , bèn định x.é to.ạc vạt vải cho xong.
Ngay cả mấy bộ quần áo ngu ngốc cũng đang chống đối cô !
Thật sự là quá sức chịu đựng !
Đột nhiên, một bàn tay to lớn xuất hiện, và giọng trầm ấm đầy bí ẩn của vang vọng bên tai cô.
- Để giúp em.
Lục Dạ Minh xuất hiện, ngay bên cạnh cô. Sự hiện diện của chẳng giúp ích gì cho cô cả. Ngay khoảnh khắc kề bên, đôi mắt Quân Hi Thanh bỗng đỏ hoe, nước mắt chực trào nơi khóe mi. Cô vội vàng mặt chỗ khác.
- Xong .
Quân Hi Thanh bước mà chẳng hề ngoái .
Chỉ bước hai bước, những giọt lệ tuôn rơi lã chã gương mặt cô. Cô ngẩng đầu lên, cố gắng kìm nén dòng nước mắt, nhưng dường như ngay cả chính cơ thể cô cũng chẳng còn chịu theo lời cô nữa. Cô căm ghét chính .
Cô căm ghét cái bản yếu đuối .
Lẽ lúc nãy cô nên chỉ đáp bằng một tiếng "ồ" hờ hững; lẽ cô giơ tay lên và tặng cho một cái tát mới .
Anh thật sự quá đáng!
đột nhiên, một đôi tay xuất hiện từ phía , vòng qua ôm lấy eo cô; Lục Dạ Minh ôm chặt lấy cô từ đằng .
Cô sững tại chỗ, bất động .
Lục Dạ Minh ôm lấy cô, cúi xuống hôn lên mái tóc cô, thì thầm bên tai.
- Anh xin .
Quân Hi Thanh gạt những giọt nước mắt phản bội đang tuôn rơi.
- Trời đất chứng giám, em khao khát bao thoát khỏi và trở về với Quốc gia Z. Đây là đầu tiên em nghĩ đến chuyện rời bỏ ; ý nghĩ nảy sinh trong đầu em vô . cách đúng đắn nhất là do chính em tự dứt áo bằng nỗ lực của bản , chứ là việc “buông tha” cho em .
- Em yêu chị Mạt Nhi nhiều lắm. Khi chị Mạt Nhi còn sống, chị chiếm trọn trống trong trái tim . Em yêu chị sâu đậm nhường nào, và khi chị , chị trở thành nỗi đau lớn nhất, day dứt nhất trong lòng . Chị là sự hiện diện duy nhất thể thế trong cuộc đời ... nhưng Lục Dạ Minh , còn em thì là gì đây?
- Khi chị Mạt Nhi còn sống, từng sống một cuộc đời trọn vẹn nhất, kết hôn và những đứa con. Ngay đầu tiên thấy em tại Thủ đô, nhận định rằng em đáp ứng những tiêu chuẩn của ; thế là dùng những thủ đoạn hèn hạ để giữ em bên .
- Anh toan tính, sắp đặt chuyện; cướp sự trinh trắng của em - cưỡng bức em! Thế nhưng, chọn cách tiếp tục làm một kẻ cưỡng bức đê tiện nữa, mà đó, gieo xuống vách núi để cứu lấy em. Anh dịu dàng, ân cần, xảo quyệt, mưu mô. Anh chuyển đổi giữa những tính cách dễ dàng đến mức đáng sợ - chẳng chút đạo đức nào cả.
- Giờ đây khi chị Mạt Nhi , em chắc rằng sẽ buông tha cho em. Bởi lẽ, từ nay về sẽ chẳng còn sống một cuộc đời t.ử tế nữa. Anh sẽ chẳng buồn bận tâm, thậm chí chẳng thèm giả vờ chút nào. Giờ đây khi mất hết hứng thú với em, sẽ chỉ hất hủi em sang một bên, cứ như thể em là một con ch.ó đáng thương .
- Em thừa nhận rằng đang cảm thấy giận dữ, tủi nhục và đau buồn. em hiểu... em thực sự chẳng hiểu chút nào cả. Rốt cuộc thì em làm gì để chọc giận chứ!
Nghe thấy cô đang cố kìm nén và ghìm chặt tiếng nấc nghẹn chực trào , Lục Dạ Minh khẽ cau mày, siết chặt vòng tay ôm cô lòng với tất cả sức lực. Giọng của trở nên khàn đặc .
- Anh xin , Thanh Thanh .