Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1262: Nỗi Đau Mất Mát

Cập nhật lúc: 2026-04-15 10:59:31
Lượt xem: 37

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lục Dạ Minh dậy, chuẩn rời .

Quân Hi Thanh định tìm chị Mạt Nhi. Cô vội chạy tới, nắm lấy tay áo và khẽ .

- Tây Công, đủ . Chị Mạt Nhi sẽ thấy nông nỗi .

Ánh mắt sắc lạnh của như d.a.o găm thẳng cô, hạ xuống đôi tay nhỏ bé của cô.

- Buông .

Giọng trầm khàn, nhưng lời đầy uy lực.

Thế nhưng, Quân Hi Thanh vẫn nhất quyết buông tay.

Lục Dạ Minh hất tay cô một cách thô bạo. Anh dùng một lực khá mạnh khiến Quân Hi Thanh loạng choạng lùi , ngã phịch xuống sàn trải thảm.

Một tiếng "thịch" lớn vang lên khi đầu cô va thành giường.

- Hít...

Cô khẽ rít lên vì đau đớn.

Lục Dạ Minh sững trong hai giây, phía cô. Anh quỳ xuống, đưa tay ôm lấy khuôn mặt cô.

Trên trán cô sưng vù lên một cục u lớn.

- Có đau ? - Ánh mắt dừng khuôn mặt cô, khàn giọng hỏi.

Quân Hi Thanh gật đầu.

- Anh đùa em đấy ? Anh tự thử xem ?

Khẽ cau mày, Lục Dạ Minh chỉ đáp.

- Anh sẽ cho mang t.h.u.ố.c đến bôi cho em.

Nói , dậy, chuẩn rời .

- Tây Công tước. - Quân Hi Thanh nắm lấy tay áo .

Lục Dạ Minh khựng . Vẫn giữ tư thế khom , nét mặt tối sầm , đôi môi mỏng mím chặt thành một đường thẳng nhợt nhạt. Trông vẻ vô cùng phiền muộn, và sự kiên nhẫn dành cho cô cũng đang dần cạn kiệt.

Quân Hi Thanh ngước bằng đôi mắt trong veo, sáng ngời, khẽ .

- Hôm qua, chị Mạt Nhi nhận một cuộc điện thoại, báo cho chị về phận thật sự của .

Chính khoảnh khắc , đôi mắt đỏ ngầu của Lục Dạ Minh mới khẽ lay động. Thì ... Mạt Nhi .

- , chị Mạt Nhi sớm rằng là em trai ruột của chị . xem, chị bao giờ bỏ rơi cả. Chị hề rời . Thậm chí chị còn đẩy khỏi hiểm nguy mà đang gặp . Đó chính là tình yêu to lớn mà chị dành cho .

Vị tanh của kim loại trào lên nơi cuống họng Lục Dạ Minh. Máu bắt đầu rỉ từ khóe miệng .

lúc , một bàn tay nhỏ nhắn vươn tới, áp lên lồng n.g.ự.c ; Lục Dạ Minh ngước mắt lên cô.

Gương mặt xinh của Quân Hi Thanh bừng sáng ấm áp ánh đèn vàng. Ánh mắt cô thật dịu dàng khi cô với .

- Đêm qua, chị Mạt Nhi gửi gắm cho em. Chị dặn em luôn ở bên cạnh , để cô độc một . Nếu em làm điều đó, liệu thôi đau đớn ? Liệu ngừng nôn m.á.u nữa ?

Đôi mắt Lục Dạ Minh càng trở nên đỏ ngầu hơn, cho đến khi nhuốm màu huyết sắc. Anh cảm thấy nước mắt chực trào nơi khóe mi.

Khẽ cụp hàng mi dài xuống, Quân Hi Thanh tiếp.

- Chị Mạt Nhi vô cùng thông tuệ, chị nhận điều bất thường trong cuộc gọi đó, nên giao cho em nhiệm vụ điều tra. Em thử truy vết, nhưng em xin , kẻ đó dường như bốc . Em chẳng tìm bất cứ manh mối nào cả.

- em nghĩ rằng, việc tìm câu trả lời chính là câu trả lời xác đáng nhất cho bí ẩn . Kẻ thể lợi dụng chị Mạt Nhi để thao túng cảm xúc của , còn sai đ.á.n.h gục biến mất để dấu vết, chắc chắn là một kẻ sở hữu quyền lực và địa vị cực kỳ to lớn. Nếu đưa một phỏng đoán, em cho rằng kẻ đó thể là đến từ Hoàng cung.

- Thế nên. - Quân Hi Thanh , đưa tay lên nhẹ nhàng lau vết m.á.u nơi khóe miệng . Dòng m.á.u vẫn tiếp tục tuôn chảy.

- Chủ tịch Cố đúng. Trong việc chị làm, chị Mạt Nhi đều đang âm thầm hỗ trợ con đường trở thành Hoàng đế.

- Đêm qua, chị Mạt Nhi rằng chị hy vọng sẽ mang họ Mộ Dung và chinh phục thiên hạ. Em cũng đồng tình với chị . Chiến trường thực sự của ở nơi đây, mà chính là ở trong Hoàng cung… Thế nên, Tây Công tước , gục ngã. Anh vẫn còn nhiều việc dang dở.

Dường như những lời cô vẫn còn văng vẳng bên tai, Lục Dạ Minh siết chặt hai bàn tay thành nắm đấm, một mạch m.á.u nổi gân xanh trán . Hàng mi dài của từ từ khép , để mặc cho hai giọt lệ lăn dài gương mặt.

Nỗi đau trong tim đang x.é to.ạc tâm can .

Khi trái tim quặn thắt, dòng m.á.u trào từ khóe miệng nhuốm đỏ chiếc áo sơ mi đen đang mặc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1262-noi-dau-mat-mat.html.]

Hôm nay chính là ngày đ.á.n.h mất tình yêu lớn nhất đời .

Cứ thế, cô tuột khỏi kẽ tay . Hơi ấm mà dốc sức níu giữ bấy lâu, rốt cuộc cũng tan biến màn đêm, chìm hư vô.

Từ nay về , sẽ chỉ còn một .

Để sống tiếp quãng đời còn một cách chậm rãi, và đầy đớn đau.

Nhìn vẻ mặt đau khổ tột cùng của , Quân Hi Thanh đưa tay ôm lấy đầu , nhẹ nhàng kéo lòng.

- Nếu nhớ chị Mạt Nhi, đừng kìm nén nữa. Hãy cứ trút hết . Hãy cho thỏa nỗi lòng.

Vừa những lời , đôi mắt Quân Hi Thanh cũng ngấn lệ, những giọt nước mắt lăn dài má. Cô thể kìm nén nỗi buồn thêm nữa. Cô cũng nhớ chị Mạt Nhi bao... nhớ vô cùng...

Và Lục Dạ Minh để cô ôm lấy . Hai cứ lặng như thế suốt một thời gian dài, bóng hình của họ in dài t.h.ả.m trải sàn, hòa quyện ...

...

Vào lúc nửa đêm.

Cố Mặc Hàn bước phía bờ biển. Đang là giữa mùa đông lạnh giá, thế mà chỉ độc chiếc áo sơ mi đen mỏng manh, bay phần phật vô định trong làn gió buốt.

Khi hướng mắt đại dương màn đêm nuốt chửng, những đợt sóng bờ, ập tới phía . Nước lạnh ngấm ướt giày và gấu quần, nhưng chẳng còn cảm giác gì nữa.

Nhan Đông, đang phía , khỏi cảm thấy vô cùng lo lắng.

- Chủ tịch, đêm khuya và trời lạnh. Chúng nên về thôi ạ.

Thế nhưng, gương mặt tuấn tú của Cố Mặc Hàn vẫn chẳng chút biểu cảm, chỉ khẽ đáp.

- Tôi để quên điện thoại trong xe . Cậu lấy giúp ?

Thấy Chủ tịch vẫn giữ vẻ bình thản đến lạ, Nhan Đông ngập ngừng một lát đáp.

- Vâng, sẽ lấy ngay đây.

Nhan Đông , bước nhanh về phía chiếc xe.

Nhan Đông rời .

Cố Mặc Hàn chầm chậm bước về phía biển. Nước lạnh nhanh chóng ngấm ướt quần , dâng lên ngang thắt lưng, và cứ thế từ từ dâng cao dần...

Anh chẳng còn cảm giác gì nữa cả. Anh chỉ một điều: rốt cuộc là dòng nước nào cướp vợ yêu dấu của ?

Anh cứ thế bước dần sâu, cho đến khi dòng nước lạnh dâng lên ngang ngực. Khi đầu vẫn còn nổi mặt nước, từ từ buông , để cơ thể chìm dần xuống...

Nhan Đông cầm lấy chiếc điện thoại của Chủ tịch vội vã chạy trở . bỗng sững . Chủ tịch ?

Chủ tịch mất ?

Những đợt sóng dữ dội xô bờ, mang theo một nỗi bi thương tột cùng cùng với sự thèm khát nuốt chửng lấy bất cứ sinh mệnh nào.

Trời ơi... Tay chân Nhan Đông lạnh buốt, tựa như dòng m.á.u trong cũng đông cứng . Anh chợt bừng tỉnh nhận rằng, Chủ tịch cố tình điều nơi khác.

- Chủ tịch!

- Chủ tịch!

Nhan Đông gào to. tiếng gọi của nhanh chóng gió lớn nuốt chửng.

- Chủ tịch!

Nhan Đông run rẩy. Lòng trĩu nặng nỗi bất an; run run rút điện thoại , chuẩn bấm gọi .

lúc , một con sóng khổng lồ ập tới, cuốn theo một .

Nhan Đông cúi xuống và thốt lên.

- Chủ tịch!

Cố Mặc Hàn trở về.

Anh dài bờ cát, ướt sũng từ đầu đến chân. Khi con sóng khổng lồ rút , mở mắt lên bầu trời đêm ngàn .

Anh cảm nhận điều đó.

Đại dương thật ấm áp.

Khi đang chìm dần xuống đáy nước, cảm giác như thể những cánh tay ấm áp đang ôm lấy , nhẹ nhàng đẩy về phía bờ.

Loading...