Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1260: Nỗi Đau Chia Ly (2)
Cập nhật lúc: 2026-04-15 04:37:14
Lượt xem: 38
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
- Anh yêu em! - Cố Mặc Hàn đáp .
- Mạt Nhi cũng yêu , Mạt Nhi yêu … Mạt Nhi thực sự yêu … - Đường Mạt Nhi dang rộng vòng tay, ôm chặt lấy .
Hơi thở của Cố Mặc Hàn trở nên dồn dập hơn, dòng m.á.u trong như đang sôi sục. Hôm nay cô thật mềm mại và ngọt ngào, còn tỏ vẻ nũng nịu đáng yêu, khiến chỉ tan chảy.
- Ông xã , nếu em còn ở bên cạnh nữa, liệu tìm phụ nữ khác ?
Đường Mạt Nhi nghiến răng, để mặc những giọt nước mắt lăn dài má khi cô cẩn trọng thốt lên câu hỏi . Vùng da quanh miệng vẫn còn nhạy cảm vết c.ắ.n lúc nãy, càng làm tôn lên vẻ quyến rũ đầy nam tính của .
- Anh bay lên Thủ đô sẽ trở về ngay ngày mai, làm mà thời gian tìm phụ nữ khác chứ? Đừng suy nghĩ lung tung nữa.
- Không, ý em thế. Ý em là, nếu trong tương lai em còn ở bên cạnh nữa, liệu tìm một phụ nữ khác và đem lòng yêu cô ? Liệu quên em và tìm cho Nữu Nữu một kế ?
Gần như ngay lập tức, vẻ mặt Cố Mặc Hàn trở nên nghiêm nghị; đẩy cô khỏi , cô bằng ánh mắt lạnh lẽo và trách mắng.
- Em đang cái thứ vớ vẩn gì thế hả?
- Nghe đây, nếu một ngày nào đó em thực sự dám bỏ cha con mà , thì nhất định sẽ tìm phụ nữ khác đấy. Anh sẽ tìm một phụ nữ dịu dàng, xinh để làm của Nữu Nữu, và cô sẽ sinh cho một cô con gái. Anh sẽ quên em , và xóa tên em khỏi ký ức của .
Mắt mở to kinh ngạc, Đường Mạt Nhi sững sờ. Cô ngờ thể thốt những lời như . Khi thực sự hiểu rõ những gì , cô liền đ.ấ.m thùm thụp , đá tới tấp ngừng.
- Cố Mặc Hàn, đúng là một tên khốn nạn! Hức hức...
Cố Mặc Hàn nắm lấy tay cô, ép sát cô tường, một tay vòng lưng che chắn cho cô, đề phòng lỡ tay làm cô thương. Anh cúi xuống, hôn lên đôi môi nhỏ nhắn - nơi vẫn thường mắng mỏ và c.ắ.n .
Hơi thở của Đường Mạt Nhi trở nên dồn dập hơn khi tiếp tục hôn cô một cách nhẹ nhàng nhưng đầy nồng nhiệt. Anh đang dỗ dành cô. Một lúc , cô khịt mũi đột nhiên ngừng . Được , cứ việc quên cô cũng .
Sẽ một phụ nữ dịu dàng và xinh khác thế cô để yêu thương , bầu bạn bên và cùng chứng kiến Nữu Nữu khôn lớn. Như là đủ .
Kể từ khi gặp năm cô tròn 21 tuổi, cô luôn chăm sóc chu đáo đến nhường nào. Trong kiếp , cô hưởng thụ đủ đầy, cưng chiều hết mực trong tình yêu của .
Bàn tay Đường Mạt Nhi trượt dọc xuống lồng n.g.ự.c vạm vỡ của , dừng nơi vòng eo săn chắc. Đôi mắt Cố Mặc Hàn đỏ hoe, thể cảm nhận rõ đôi tay cô đang lướt cơ thể một cách đầy quyến rũ và khêu gợi.
Anh vội vàng nắm lấy tay cô.
Đường Mạt Nhi đẩy .
- Ông xã , đón Nữu Nữu thôi.
"..."
Cố Mặc Hàn cúi xuống, ép chặt cô giữa lồng n.g.ự.c và bức tường.
- Em đang trêu đùa đấy ?
Cô mới ve vãn , khơi dậy ngọn lửa d.ụ.c vọng trong lòng , mà giờ bảo hãy rời ?
Ngẩng đầu lên, Đường Mạt Nhi bằng đôi mắt long lanh. Vì mới xong, đôi mắt cô trở nên sáng ngời và ướt át, tựa như những vì bầu trời đêm .
- đấy, em đang trêu đấy, làm gì em nào?
- Em...! - Cố Mặc Hàn nhất thời nghẹn lời.
Đường Mạt Nhi vẫn , mỉm , nước mắt lăn dài má. Đêm nay cô sẽ xa , cô buộc làm điều gì đó để khiến nhớ mãi về .
Và cô làm .
Cô trêu ghẹo, khiêu khích , nhưng nhất quyết chịu mật cùng .
Cô nhớ đến cô mãi mãi.
Grừ, cái phụ nữ ! Cố Mặc Hàn cảm thấy bực bội vô cùng; chỉ lột phăng chiếc quần của cô và cho cô một trận đòn mông. Thế nhưng, khi thấy dáng vẻ của cô, chẳng thể kìm lòng mà cảm thấy trái tim mềm nhũn .
Nhiều năm đó, đế chế kinh doanh của Cố Mặc Hàn vươn tầm quốc tế, và bản cũng trở thành đàn ông giàu nhất thế giới. Anh tiền tài, quyền lực, địa vị, cả những phụ nữ vây quanh - tất cả thứ đều gọn trong tay .
Thế nhưng, vẫn luôn nhớ mãi hình ảnh của khoảnh khắc . Dưới ánh đèn rực rỡ, cô ngước đầu lên , mỉm rơi lệ, trông hệt như một đứa trẻ thơ.
Cố Mặc Hàn khẽ nhéo đôi má mềm mại của cô.
- Đợi khi trở về, sẽ dạy cho em một bài học nhớ đời.
Anh , rời khỏi nơi đó.
Anh .
Đường Mạt Nhi thấy tiếng mặc quần áo, tiếng cánh cửa khép , cho đến khi tiếng bước chân chìm hư .
Đôi tay cô siết chặt thành hai nắm đ.ấ.m đặt bên hông; cô dốc cạn bộ sức lực để kìm nén bản , ngăn lao tới ôm chầm lấy và giữ bên cạnh.
Khụ. Cô cảm thấy một vị lạ lẫm nơi đầu lưỡi. Một dòng m.á.u đỏ tươi chảy dài xuống khóe môi. cô chẳng hề lau ; cô chỉ khẽ nhắm mắt , và một giọt lệ đơn độc lăn dài má.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1260-noi-dau-chia-ly-2.html.]
Tạm biệt , Cố - tình yêu duy nhất và trọn vẹn của em.
…
Sáng hôm .
Lục Dạ Minh từ từ mở mắt. Anh trở về nhà, mà đó, ngủ ngay trong chiếc xe của . Anh chỉ chợp mắt khi trời gần sáng, nhắm mắt đôi chút để nghỉ ngơi. Đôi mắt sâu thẳm của giờ đây đỏ ngầu, đầy những tia máu.
Xung quanh bao trùm một luồng khí lạnh lẽo và đầy nguy hiểm; chẳng một ai dám bén mảng gần.
Khi qua khung cửa kính, ánh mắt lơ đãng hướng về phía tòa chung cư. Luồng khí lạnh lẽo và nguy hiểm bỗng tan biến, nhường chỗ cho một ánh dịu dàng đến lạ.
Cốc… cốc…
Phan Mân bên ngoài xe, gõ nhẹ lên cửa kính. Có vẻ như đang chuyện quan trọng cần báo cáo với Lục Dạ Minh.
Lục Dạ Minh mím chặt môi, nhấn nút hạ cửa kính xuống.
- Thưa Chủ nhân, tin ạ. Đại tiểu thư rời khỏi căn hộ từ sáng sớm. Có vẻ như cô đang hướng thẳng sân bay.
Cái gì?!
Đồng t.ử của Lục Dạ Minh co rút dữ dội. Cô từng rằng cô sẽ rời , nhưng chẳng thể ngờ rằng chuyện diễn nhanh đến thế.
Dẫm mạnh chân lên chân ga, chiếc xe lao vút trong chớp mắt.
…
Tại sân bay.
Lục Dạ Minh lao nhanh tới; sảnh khởi hành đông nghịt qua . Anh đảo mắt khắp nơi, tìm kiếm bóng dáng quen .
Kia ! Một phụ nữ vận chiếc váy màu hồng đang phía - trông thật quyến rũ, ngay cả khi chỉ thấy tấm lưng cô.
- Chị! - Anh vội vã đuổi theo.
Người phụ nữ … đó là Đường Mạt Nhi, mà là một xa lạ.
Không thể nào.
Không .
Gương mặt Lục Dạ Minh cứng đờ . Anh sững giữa sảnh khởi hành, ánh mắt hoang mang quanh quất. Anh chẳng thể tìm thấy cô cả.
Anh bỏ rơi.
Cô thực sự còn cần nữa .
Anh cảm thấy như thể ai đó đ.â.m một nhát d.a.o tim , xoáy mạnh mũi d.a.o khiến thịt nát xương tan, m.á.u thịt hòa quyện thành một khối bầy nhầy, đau đớn tột cùng. Hai mươi ba năm, cô bỗng quyết định biến mất khỏi cuộc đời , bỏ với nỗi bàng hoàng làm gì. Anh , bước khỏi sảnh khởi hành.
…
Bước dọc theo những con phố, ngước đầu lên bầu trời. Đôi mắt ngập tràn nỗi cô đơn đến thấu xương.
- Ha. - Anh nhắm mắt , khóe môi cong lên thành một nụ đầy chua chát.
Cả thế giới của sụp đổ chỉ trong thoáng chốc.
Một chiếc xe lao tới với tốc độ cao, hướng thẳng về phía Lục Dạ Minh.
- Tránh !
Một đường hét lớn về phía .
Lục Dạ Minh từ từ ngoảnh đầu sang; một chiếc xe màu đen hiện ngay mặt , ánh đèn pha chói lòa rọi thẳng mắt. Chiếc xe sắp sửa đ.â.m sầm .
Anh hề nhúc nhích.
Hay lẽ, quên mất việc tránh đường.
Hoặc cũng thể, thậm chí còn chẳng nhận thức rằng cần tránh .
- Á! - Một đường hét lên thất thanh.
Một bóng thanh thoát xuất hiện đúng khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, kéo mạnh từ phía . Lục Dạ Minh sững ; ấm lan tỏa làn da lạnh lẽo của khi cảm nhận mùi hương cơ thể vô cùng quen thuộc .
Khi vẫn còn đang chìm trong cơn mê man, một giọng quen thuộc - mềm mại và đầy quyến rũ - vọng tai .
- Dạ Minh…
Dạ Minh…
Lục Dạ Minh khẽ cau mày; bừng tỉnh, thoát khỏi trạng thái ngẩn ngơ.