Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1256: Hoa Bỉ Ngạn Không Tồn Tại
Cập nhật lúc: 2026-04-14 15:51:04
Lượt xem: 35
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trời ơi.
Quân Hi Thanh hít một thật sâu, cô sững sờ. Cô thể hình dung cảnh tượng tắm m.á.u kinh hoàng nào thực sự diễn trong cung điện rộng lớn 23 năm về .
Thử nghĩ mà xem: Hoàng hậu rời , Thái t.ử thì mất tích, còn Quốc gia A thì rơi cảnh bất , quyền lực chia năm xẻ bảy giữa các Công tước. Đó rốt cuộc là một mớ hỗn độn đến mức nào chứ? Thật thể tưởng tượng nổi.
- Không ... Hoàng hậu là như thế nào nhỉ? - Quân Hi Thanh lầm bầm.
Trong tất cả những phụ nữ thuộc thế hệ mà cô từng đến, phu nhân Huyền Cơ là để ấn tượng sâu sắc nhất trong lòng cô.
Phu nhân Huyền Cơ là một tài sắc vẹn .
giờ đây, khi Hoàng hậu xuất hiện - và chỉ qua vài lời ít ỏi mà Mộ Dung Lăng kể - cô thể nhận ngay rằng Hoàng hậu và phu nhân Huyền Cơ là hai kiểu khác biệt.
Hoàng hậu khơi dậy trong cô một sự tò mò mãnh liệt mà cô thể nào phớt lờ .
Vừa nhắc đến Hoàng hậu, Mộ Dung Lăng lập tức tỏ vẻ thần bí. Anh hạ giọng xuống và thì thầm.
- Thanh Thanh , cô từng về... “Phòng A Kiều” ?
Phòng A Kiều ư?
Tất nhiên là cô ! Đó chính là nơi mà những gã đàn ông giàu , quyền quý sẵn sàng dốc hết tiền bạc của để đổi lấy những dịch vụ đặc biệt!
Chị Linh Tuyết ngày từng là cô gái săn đón nhất tại đó; cô thậm chí còn cơ hội gặp gỡ chị Mai Nhi ngay tại chốn . Dù là chị Linh Tuyết chị Mai Nhi, những cô gái đào tạo tại Phòng A Kiều đều tựa như những liều xuân d.ư.ợ.c - họ khiến đàn ông mê đắm, say như điếu đổ và nguyện dâng hiến tất cả cho .
Sẽ chẳng ngoa chút nào nếu rằng tất cả những cô gái ở Phòng A Kiều đều mang sức quyến rũ mãnh liệt đến nhường .
- Tất nhiên ! - Quân Hi Thanh gật đầu lia lịa, đầy vẻ quả quyết.
- Ha. - Mộ Dung Lăng khẽ.
- Phòng A Kiều mất ngần năm trời mới thể gây dựng danh tiếng lẫy lừng như ngày nay. Nó thỏa mãn d.ụ.c vọng của đàn ông và trở thành một huyền thoại.
- Phòng A Kiều thì liên quan gì đến Hoàng hậu chứ? Chẳng lẽ là... - Một ý nghĩ vô cùng táo bạo chợt lóe lên trong đầu Quân Hi Thanh.
Mộ Dung Lăng gật đầu xác nhận.
- Phòng A Kiều chính là do Hoàng hậu sáng lập nên.
Đồng t.ử của Quân Hi Thanh giãn rộng.
- Ba mươi năm , một tuyệt sắc giai nhân bỗng nhiên xuất hiện. Tương truyền rằng mỗi khi cô xuất hiện, một mùi hương vấn vương sẽ lưu , thậm chí bướm ong cũng bay đến vây quanh. Cô chân trần khắp nơi, nơi cổ chân đeo một chiếc chuông nhỏ, đôi mắt cô long lanh tựa nước hồ thu; hễ ai là chẳng thể nào rời mắt nổi.
- Chỉ cần đàn ông thấy cô , họ liền mê hoặc. Sau , đời mới phát hiện cô xuất từ “Phòng A Kiều”, và cũng chính nhờ đó mà danh tiếng của Phòng A Kiều nhanh chóng vang xa khắp chốn...
- Một tuyệt sắc giai nhân như cô , lẽ dĩ nhiên sẽ khơi dậy sự đố kỵ của những phụ nữ khác. So với vị “Thánh Nữ” đoan trang, trinh bạch, cô coi là một “yêu nữ” đầy mưu mô, xảo quyệt.
Thì Hoàng hậu từng gán cho cái danh “yêu nữ”! Quân Hi Thanh thể thấu hiểu điều ; Lục Dạ Minh sở hữu một dung mạo xuất chúng, trai ở góc - ngoại trừ đôi mắt hạnh nhân mà thừa hưởng từ Mộ Dung Kiến Thành, thì chẳng hề nét nào giống với Mộ Dung Kiến Thành cả.
Chỉ còn một khả năng duy nhất: Lục Dạ Minh thừa hưởng những nét từ của . Suy luận theo hướng đó, ắt hẳn Hoàng hậu là một tuyệt sắc giai nhân nghiêng nước nghiêng thành.
- Phong Linh Tuyết từng là hoa khôi lừng danh nhất tại Phòng A Kiều; chỉ với một dải lụa mềm, cô thể trình diễn điệu múa trung khiến đấng mày râu đều ngây ngất, mê đắm. Tuy nhiên, những đó vẫn từng chiêm ngưỡng điệu múa của Hoàng hậu - điệu múa mà đời đồn đại là tựa chốn thần tiên, thoát tục đến mức thể tin nổi...
Quân Hi Thanh từng tận mắt chứng kiến điệu múa của chị Linh Tuyết, quả thực vô cùng tuyệt mỹ. Cô chẳng ngờ rằng điệu múa chính là sáng tạo của Hoàng hậu. Thật đáng tiếc, cô cơ hội chiêm ngưỡng điệu múa huyền thoại của .
Nhiều năm đó, điệu múa của Hoàng hậu cũng trở thành một huyền thoại.
- Tam Hoàng tử, liệu Hoàng thượng từng Hoàng hậu mê hoặc ?
Mộ Dung Lăng khẽ lắc đầu.
- Chuyện đó thì rõ, nhưng chắc một điều: Chủ thượng căm ghét Hoàng hậu đến tận xương tủy. Hoàng hậu biến mất hơn hai mươi năm trời, bặt vô âm tín. Tôi chỉ mong bà đừng bao giờ xuất hiện nữa. Nếu Chủ thượng tìm bà , ngài sẽ xé xác bà thành từng mảnh vụn.
Thật ...? Quân Hi Thanh vẫn tin, liệu Chủ thượng nỡ tay tàn độc đến thế ?
Đột nhiên, Phan Mân cất tiếng.
- Chủ nhân.
Quân Hi Thanh ngẩng đầu lên; cánh cửa xe mở toang. Lục Dạ Minh trở về. Lúc nãy, khi bên bờ hồ, toát một luồng khí lạnh lẽo, băng giá, đôi mắt sâu thẳm tựa hồ thể nào dò thấu. Sự trở về của khiến bầu khí trong xe bỗng chốc trở nên lạnh lẽo đến thấu xương.
- Tây Công tước, chuyện giữa và phụ hoàng thế nào ? - Rõ ràng là Mộ Dung Lăng đang chờ đợi để xem kịch vui.
Đáp , Lục Dạ Minh ngẩng đầu lên, phóng một ánh mắt sắc lạnh về phía Mộ Dung Lăng.
- Cút xuống xe.
Cái gì cơ?
- Tây Công tước, thể nhẫn tâm đến thế chứ! - Mộ Dung Lăng phản đối kịch liệt.
Sắc mặt Lục Dạ Minh trầm xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1256-hoa-bi-ngan-khong-ton-tai.html.]
Mộ Dung Lăng vội vàng giơ cả hai tay lên đầu hàng.
- Được , đây. Tạm biệt nhé, Thanh Thanh.
Quân Hi Thanh vẫy tay chào .
- Tạm biệt, Tam Hoàng tử.
Lục Dạ Minh vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, vô cảm.
- Lái xe .
...
Chiếc xe sang trọng lao nhanh đường, Quân Hi Thanh sang đàn ông bên cạnh.
- Tây Công tước, chúng đang ?
Lục Dạ Minh ngoài cửa sổ.
- Chúng thăm Mạt Nhi.
Ngay khi thốt câu , giọng của bỗng trở nên vô cùng dịu dàng.
...
Cố Mặc Hàn mua một căn hộ để Đường Mạt Nhi chuyển đến ở.
Trên chiếc bàn làm việc màu trắng ngà đặt một chiếc bình hoa nhỏ, bên trong cắm một cành hoa Mạn Châu Sa.
Đó là món quà Lục Dạ Minh gửi tặng, dùng để điều trị chứng viêm mũi dị ứng của cô. Đường Mạt Nhi đưa tay lên, khẽ chạm đóa hoa Bỉ Ngạn đỏ thắm. Cô cảm thấy một cơn đau nhói nơi ngón tay. Cúi đầu xuống kiểm tra, cô thấy đầu ngón tay một chiếc gai đ.â.m trúng.
Cứ thế, ngón tay cô bắt đầu rỉ máu.
Tim Đường Mạt Nhi đập thình thịch, trong lòng dâng lên một dự cảm chẳng lành. Quả thực, giác quan thứ sáu của cô từ đến nay vẫn luôn chuẩn xác.
Một tiếng chuông điện thoại du dương vang lên, cuộc gọi đến. Đường Mạt Nhi màn hình, đó là một điện thoại lạ.
Là ai gọi đến nhỉ?
Cô bắt máy.
- Alo?
- Chào cô, cô Đường. - Ở đầu dây bên là giọng của một phụ nữ.
Giọng phụ nữ vẻ dịu dàng, nhưng pha chút nét từng trải của tuổi tác, chừng ngoài bốn mươi.
- Chào bà, xin hỏi bà là ai ?
- Điều đó quan trọng. Tôi gọi cho cô để báo cho cô một chuyện .
- Chuyện gì cơ?
- Cô hứng thú về thế thực sự của Tây Công tước ?
Tim Đường Mạt Nhi bỗng đập mạnh một nhịp. Thân thế của Dạ Minh ư?
- Cô Đường, em trai ruột của cô thực chất qua đời từ 23 năm , và cha cô - ông Lục Cẩn Văn - rõ điều đó. Tây Công tước là em trai ruột của cô; lưng hình xăm Long Đồ Đằng. Trên thực tế, chính là Thái t.ử của Quốc gia A.
Khi tin , đồng t.ử của Đường Mạt Nhi co rút ; lời như khắc sâu tâm trí cô chỉ trong thoáng chốc.
Cái gì cơ?
Dạ Minh là em trai ruột của cô ?
Không.
Điều đó là thể nào.
- Cô Đường, quyền lực tại Quốc gia A hiện đang phân chia giữa các Công tước; chúng cần Tây Công tước để thống nhất đất nước . Tuy nhiên, vẫn còn yêu cô. Cậu yêu cô sâu đậm đến mức nỡ mang họ của gia tộc Mộ Dung. Cậu tiếp tục dùng phận Lục Dạ Minh để ở bên cạnh cô.
Đường Mạt Nhi cảm thấy lồng n.g.ự.c thắt , đôi mắt cô đỏ hoe, hai bàn tay siết chặt thành nắm đấm.
- Mục đích của bà khi với những điều là gì?
Đầu dây bên hề lời hồi đáp nào; phản ứng của Đường Mạt Nhi ngoài dự liệu của họ.
Đường Mạt Nhi khẽ nhếch mép lạnh.
- Tôi sẽ tin lời bà . Cho dù những gì bà là sự thật nữa, thì đối với , vẫn mãi là em trai . Bà thừa rằng yêu , rằng chính là điểm yếu, là t.ử huyệt khiến trở nên dễ tổn thương. Nếu bà đang định lợi dụng để hãm hại , thì đừng hòng mơ tưởng!
- Cô Đường , hoa Mạn Châu Sa thật . Loài hoa Bỉ Ngạn đỏ vốn dĩ hề tồn tại.