Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1254: Anh Nguyện Đổi Nửa Đời Mình Để Chị Ấy Được Sống Tự Do Tự Tại

Cập nhật lúc: 2026-04-14 14:18:44
Lượt xem: 41

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Căn phòng lúc nóng hầm hập, bầu khí dường như đặc quánh bởi sự nồng nàn của d.ụ.c vọng, tạo nên một cảm giác ngột ngạt đầy áp bức.

Mộ Dung Lăng lén lút áp sát cánh cửa bên ngoài. Anh khoét một lỗ nhỏ tấm giấy dán cửa sổ ghé mắt bên trong.

- Tam hoàng tử, ngài đang làm gì ? - Phan Mân cất tiếng hỏi khi bước gần.

Mộ Dung Lăng hiệu "suỵt" mà chẳng thèm đầu , chỉ giơ tay hiệu cho Phan Mân giữ im lặng.

Vẻ mặt Phan Mân tối sầm , lạnh lùng đáp.

- Tam hoàng tử, ngài thể rình mò chuyện phòng the của chủ nhân chứ? Xin ngài hãy rời ngay lập tức, nếu sẽ buộc lòng bẩm báo với chủ nhân đấy.

Mộ Dung Lăng ưỡn thẳng lưng, sang Phan Mân.

- Này Phan, đừng làm thế chứ. Ta sẽ cho cùng ké một chút đấy.

Cái gì cơ? Phan Mân nhất thời á khẩu.

- Anh Phan , chẳng lẽ tò mò về chuyện chăn gối của chủ nhân nhà ?

Phan Mân vội vàng lắc đầu lia lịa. Hắn thậm chí còn chẳng dám nghĩ đến chuyện đó. Chủ nhân của vốn luôn toát lên vẻ thanh tao, cao quý; danh tiếng của vang vọng khắp chốn và bên cạnh cũng chẳng thiếu bóng hồng vây quanh.

Thế nhưng, bất chấp tất cả những điều đó, vẫn luôn duy trì một khí chất thần thánh, cao ngạo và bất khả xâm phạm. Phan Mân thậm chí còn chẳng dám tưởng tượng cảnh một thể mềm mại đang áp sát lồng n.g.ự.c rắn chắc của chủ nhân, khiến tan chảy và trở nên dịu dàng hơn.

Chỉ riêng ý nghĩ đó thôi cũng quá sức chịu đựng, khiến chẳng thể nào hình dung nổi.

- Anh Phan , chủ nhân của đúng là bậc thầy giả tạo, mà cũng chẳng kém cạnh chút nào . Anh ké thì cũng thôi, nhưng tuyệt đối phép mách lẻo với chủ nhân đấy nhé.

Nghe những lời , Phan Mân chỉ còn câm nín.

Quân Hi Thanh cảm thấy đau nhức rã rời, khắp cơ thể cô chằng chịt những dấu vết của những nụ hôn nồng nhiệt. Sau một cuộc ân ái mãnh liệt, cô dần chìm giấc ngủ.

Mãi một lúc lâu , cô mới tỉnh giấc.

Hàng mi dài của cô khẽ rung động từ từ mở mắt. Cô nhận còn ở trong căn nhà gỗ nữa; chiếc xe limousine rời khỏi ngôi làng nhỏ từ lúc nào. Những tia nắng ban mai đầu tiên xuyên qua khung cửa kính xe, và cô đang tựa đầu một lồng n.g.ự.c ấm áp.

Có vẻ như suốt thời gian đó, Lục Dạ Minh vẫn luôn ôm chặt lấy cô, để cô ngủ yên trong vòng tay che chở của .

- Chúng khởi hành từ lúc nào ? - Quân Hi Thanh cựa quậy, định dậy.

Lục Dạ Minh chỉ siết chặt cô hơn trong vòng tay đáp.

- Chúng lên đường từ lúc rạng đông. Trước hết chúng sẽ trở về Cung điện. Đường vẫn còn khá xa, nên em cứ ngủ thêm một chút nữa .

Quân Hi Thanh nắm chặt hai bàn tay, dụi đôi mắt còn ngái ngủ ngước lên . Anh sang một bộ âu phục màu đen cắt may riêng, mái tóc mái vuốt ngược , để lộ khuôn mặt tuấn tú. Dường như trở với hình ảnh Tây Công tước đầy tao nhã nhưng cũng vô cùng khó lường ngày nào.

Nhắm mắt nữa, Quân Hi Thanh rúc sâu hơn lòng .

- Anh về phận thật sự của từ khi nào ?

Lục Dạ Minh hạ đôi mắt sâu thẳm xuống cô đầy bình thản.

- Vào năm tròn mười tám tuổi, khi đưa sang Quốc gia A.

Anh đang nhắc đến phu nhân Huyền Cơ.

Quân Hi Thanh hiểu rằng dành tình yêu sâu sắc cho phu nhân Huyền Cơ và chị Mạt Nhi. Họ là những phụ nữ mà sẵn sàng hy sinh cả tính mạng để bảo vệ.

Thực , cô cũng tò mò về phu nhân Huyền Cơ. Cô từng kể về những câu chuyện liên quan đến bà, và cảm thấy rằng bà sống một cuộc đời vô cùng lẫy lừng, nhưng cũng đầy bí ẩn.

- Phu nhân Huyền Cơ về phận thật sự của ?

suy đoán nhiều điều, nhưng đây là điều mà Quân Hi Thanh thể đoán .

Lục Dạ Minh gật đầu.

- Ừm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1254-anh-nguyen-doi-nua-doi-minh-de-chi-ay-duoc-song-tu-do-tu-tai.html.]

Tất nhiên ! Với trí tuệ của bà, làm thể nhận chính con ruột của chứ?

- Một ngày nọ, tình cờ tìm thấy một cuốn sách và đưa cho xem; bà với rằng Quốc vương của Quốc gia A cũng một hình xăm Rồng Tổ lưng, giống hệt như .

Lục Dạ Minh khẽ mỉm khi hồi tưởng về quá khứ.

Đôi mắt long lanh của Quân Hi Thanh ánh lên vẻ sáng ngời.

- Phu nhân Huyền Cơ sống một cuộc đời trọn vẹn, và chắc chắn bà rõ liệu là con ruột của bà . em hiểu tại chọn trở về Thủ Đô, trở về bên cạnh Lục Cẩn Văn - dù cho bên cạnh ông hề con ruột của bà.

Năm đó, Lục Cẩn Văn chính tay g.i.ế.c c.h.ế.t con trai ruột của .

Vậy thì, tại phu nhân Huyền Cơ chọn trở về?

Nụ môi Lục Dạ Minh trở nên thật nhạt nhòa.

- Lục Cẩn Văn từng nghĩ rằng, một khi còn đứa con ruột của bà nữa, thì giữa bà và ông sẽ chẳng còn bất cứ cơ hội nào. Ai nấy cũng đều nghĩ như . Thật đáng tiếc, ngay cả đến lúc trút thở cuối cùng, Lục Cẩn Văn vẫn chẳng hề rằng bà sớm thấu tỏ chuyện.

- Sở dĩ giữa bà và Lục Cẩn Văn còn cơ hội, là vì bà mất đứa con. Trái , đó mới chính là lý do duy nhất khiến bà trở về bên cạnh ông.

- Nếu suy xét kỹ, sẽ thấy Lục Cẩn Văn bắt đầu thực hiện kế hoạch từ nhiều năm về - ngay từ khi ông nhặt về từ đầu đường xó chợ và gửi gắm cho Thị trưởng Đường nhận làm con nuôi. Lòng ông vốn đầy rẫy những mưu toan, và suốt cả cuộc đời , ông chỉ dốc sức tính toán cho duy nhất một . Ông tính toán cho những cơ hội, những khả năng thể nảy sinh giữa bà và ông. Suốt những năm tháng , bất kể bao thăng trầm biến cố, ông vẫn nhất quyết chịu buông tay... Thế nhưng, tâm trí bà vô cùng minh mẫn; bà thấu tình yêu sâu nặng mà Lục Cẩn Văn dành cho .

- Sau cùng, bà trở về thủ đô. Anh thầm nghĩ rằng: dẫu trải qua trọn một kiếp đầy rẫy những bất hạnh và trắc trở, họ vẫn nhất quyết chịu buông tay khi đối diện với phận; thì, cùng an nghỉ một nấm mồ - dẫu nữa - cũng chính là định mệnh của họ.

Những tiếng nấc nghẹn ngào làm cả Quân Hi Thanh run lên bần bật. Câu chuyện tình yêu giữa vị thương nhân huyền thoại Lục Cẩn Văn và phu nhân Huyền Cơ quả thực là một câu chuyện chất chứa đầy sự nuối tiếc.

Ngay cả khi trút thở cuối cùng, những lời trăng trối của phu nhân Huyền Cơ vẫn là bà hề sống quá khứ, cũng chẳng gặp đàn ông tên là Lục Cẩn Văn thêm một nào nữa.

- Trong mắt phu nhân Huyền Cơ, chính là con ruột của bà . - Quân Hi Thanh mỉm .

Ánh mắt Lục Dạ Minh trở nên dịu dàng hơn. Đối với - trong sâu thẳm trái tim - phu nhân Huyền Cơ cũng chính là ruột của . Anh kính trọng và yêu thương bà vô cùng.

- Nếu sớm phận thực sự của , tại trở về Hoàng cung? Họ của vốn là Mộ Dung cơ mà.

Lục Dạ Minh trả lời câu hỏi ngay lập tức. Thay đó, về phía Quân Hi Thanh và hỏi ngược .

- Em nghĩ là vì ?

Quân Hi Thanh cất lời.

- Trước đây em từng nghĩ rằng đó là vì chị Mạt Nhi, và cho đến tận bây giờ em vẫn nghĩ như . Trên đời , chẳng ai thể sánh bằng chị Mạt Nhi trong trái tim cả. Chị chính là mối tình lớn nhất đời . Thế nhưng, trận chiến tại Hoàng cung, em chợt nhận rằng bất cứ ai sinh với hình xăm Rồng thiêng thì cũng đồng nghĩa với việc họ mang sẵn một định mệnh nhất định. Anh luôn theo đuổi quyền lực và địa vị; và sự sắc sảo, mưu lược trong ánh mắt ... tất cả đều là vì đất nước .

Lục Dạ Minh vươn tay, dùng những ngón tay thon dài khẽ vuốt ve khuôn mặt xinh của cô. Cuối cùng thì cô cũng vén màn bí mật bao quanh để thể đường hoàng bên cạnh .

- Sự biến mất của Thái t.ử gây chấn động khắp cả nước. Suốt bao năm qua, các vị Công tước ngang nhiên xâu xé lãnh thổ, biến đất nước thành những vùng cát cứ riêng, gây nên cảnh hỗn loạn khắp nơi. Chắc hẳn em cũng rằng hiện tại Hoàng cung đang sự kiểm soát của Mộ Dung Phục. Cho dù trở về để đăng cơ lên ​​ngai vàng chăng nữa, thì cũng sẽ là kẻ đầu tiên mà bọn họ trừ khử.

- Anh âm thầm toan tính cho tình thế suốt bao năm qua, chẳng dám lơ ​​là dù chỉ một khắc. Anh vẫn luôn kiên nhẫn chờ đợi thời cơ chín muồi để dẹp yên loạn lạc, kiến ​​tạo nên một đất nước an bình và hơn cho tất cả .

- Thế nhưng... - Lục Dạ Minh khẽ ngập ngừng.

- Họ của là Lục, chứ Mộ Dung.

Quân Hi Thanh khẽ nắm lấy tay .

- Anh ở vị trí gần chị Mạt Nhi nhất, để đón nhận tình yêu thương của chị ?

Lục Dạ Minh khẽ cụp mắt.

- Chẳng vị trí gần chị nhất, cũng chính là nơi xa chị nhất ?

- nếu mang họ Mộ Dung, làm thể vươn tới đỉnh cao quyền lực? Một cuộc tắm m.á.u là điều thể tránh khỏi.

Một gương mặt tuyệt mỹ chợt hiện lên trong tâm trí Lục Dạ Minh. Đã lâu lắm , còn gặp cô.

Khi chiếc limousine lướt êm con đường, cách giữa và cô dần rút ngắn .

Một làn gió nhẹ mơn man những đường nét thanh tú nơi gương mặt ; khẽ cất lời, giọng trầm lắng.

- Anh sẵn sàng đ.á.n.h đổi nửa đời , chỉ để chị thể sống tự do tự tại trọn phần đời còn . Anh sẽ bao giờ để chị c.h.ế.t yểu.

Loading...