Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1252: Ngủ Ngoài Trời
Cập nhật lúc: 2026-04-14 10:55:06
Lượt xem: 40
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Có bước trong nhà. Quân Hi Thanh chẳng cần đầu cũng đó là ai. Một nụ nở môi cô.
- Anh đến giục em ? Em ngay đây...
Cô bỗng khựng , lời đứt quãng khi hai cánh tay rắn chắc vòng qua, ôm lấy vòng eo thon thả của cô từ phía . Hàng mi Quân Hi Thanh khẽ rung động, in bóng lên bức tường, còn thì nhẹ nhàng ôm lấy cô từ phía lưng.
Vừa đặt những nụ hôn lên mái tóc cô, hỏi.
- Em trở về ?
Quân Hi Thanh lắc đầu.
- Không...
- Thật đáng tiếc. Anh hạ lệnh ở đây thêm một đêm nữa . Giờ sẽ bảo họ chuẩn khởi hành ngay đây. - Lục Dạ Minh buông cô , xoay định bước khỏi nhà.
- Này, Lục Dạ Minh!
Quân Hi Thanh lập tức vươn tay , níu lấy ống tay áo . Gần như ngay lập tức, Lục Dạ Minh , kéo cô lòng. Anh ôm lấy eo cô, nhấc bổng cô lên khỏi mặt đất xoay một vòng.
Khẽ bật khúc khích, Quân Hi Thanh dùng nắm tay nhỏ đ.ấ.m nhẹ lên vai .
- Lục Dạ Minh, thả em xuống !
- Em càng ngày càng to gan đấy nhỉ? Không gọi là Tây Công tước nữa, mà gọi thẳng tên Lục Dạ Minh ?
- Em cứ gọi như thế đấy. Lục Dạ Minh, Lục Dạ Minh, Lục Dạ Minh! - Cô tiếp tục gọi tên một cách tinh nghịch.
Lục Dạ Minh bước tới hai bước, ép sát cô giữa và bức tường. Anh vẫn bế cô tay, cô vòng tay ôm lấy cổ , trán hai chạm nhẹ .
Khẽ nhíu mày, mỉm .
- Được thôi, cho phép em tiếp tục gọi tên .
Người đàn ông quả thực quá kiêu ngạo.
- Này Lục Dạ Minh, vẫn lên ngôi Hoàng đế đấy nhé!
Giờ đây đó chỉ là một lời đùa vui, nhưng đến một ngày , khi thực sự thống trị thiên hạ, cái tên - Lục Dạ Minh - sẽ trở thành một điều cấm kỵ. Sau khi Mạt Nhi rời , khi tất cả đều bỏ , sẽ chật vật mãi mới chìm giấc ngủ; trái tim sẽ quặn thắt mỗi đêm, nhưng vẫn sẽ nhớ mãi như in giọng thiếu nữ - giọng của từng gọi tên : “Lục Dạ Minh! Lục Dạ Minh!”
Chỉ đến lúc , mới chợt nhận rằng trong kiếp , yêu một sâu đậm đến nhường nào. Dẫu chạm tới đỉnh cao của sự nghiệp chính trị, nhưng những khoảnh khắc hạnh phúc nhất trong đời chính là quãng thời gian sống tại ngôi làng nhỏ bé, hẻo lánh .
Tất cả chỉ vì bên cạnh luôn một đặc biệt - thấu hiểu và yêu thương hết mực.
Hai cứ thế ôm chặt lấy một hồi lâu. Cuối cùng, đôi tay của Quân Hi Thanh mới rời khỏi cổ .
- Em tắm.
- Hửm?
- Sao phản ứng ngạc nhiên thế? Đã hai ngày nay em tắm rửa gì cả. Anh mau sai chuẩn nước nóng cho em .
Điều kiện sinh hoạt trong hai ngày qua chẳng mấy dễ chịu, nên giờ đây khi đủ điều kiện, cô nhất định tận hưởng cho thỏa thích mới !
Lục Dạ Minh nhẹ nhàng đặt cô xuống.
- Đợi chút.
…
Anh quả nhiên là làm việc cực kỳ dứt khoát và nhanh gọn. Chỉ trong chốc lát, một chiếc bồn tắm gỗ xuất hiện giữa phòng, chứa đầy thứ nước nóng hổi đang bốc nghi ngút.
Quân Hi Thanh tấm bình phong, bắt đầu trút bỏ quần áo. Cô hiểu rõ rằng kể từ ngày hôm nay trở , chặng đường phía của cô sẽ vô cùng gian nan. Chính vì lẽ đó, cô càng thêm trân trọng những giây phút bình yên hiếm hoi còn sót ; cô khẽ ngân nga một giai điệu du dương, êm ái.
Đứng tựa bên khung cửa, ánh mắt Lục Dạ Minh dán chặt bóng hình mềm mại, uyển chuyển ẩn hiện tấm bình phong . Khi cô vắt y phục lên thành bình phong, thể thấy rõ đường nét cơ thể cô qua lớp bóng mờ ảo. Cô vẫn tiếp tục ngân nga, giọng hát trong trẻo, ngọt ngào, và cả căn phòng như ngập tràn hương thơm thanh khiết, nồng nàn tỏa từ cơ thể thiếu nữ của cô.
Yết hầu của Lục Dạ Minh khẽ chuyển động một cách vô thức.
Mộ Dung Lăng bưng một chậu nước nóng bước .
- Tây Công tước, Thanh Thanh ? Ôi chà, cảnh tượng tuyệt trần, đúng là “mỹ nhân tắm suối”...
Ánh mắt Mộ Dung Lăng dán chặt tấm bình phong đặt giữa phòng; cũng chiêm ngưỡng dung nhan của nàng mỹ nhân đang tắm rửa cho thỏa chí tò mò. Thế nhưng, chẳng thể thấy bất cứ thứ gì. Lục Dạ Minh kịp thời di chuyển, dùng chính hình vạm vỡ của che khuất tầm mắt của .
Một ánh mắt sắc lạnh, đầy uy áp trừng thẳng khuôn mặt Mộ Dung Lăng; lạnh lùng lệnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1252-ngu-ngoai-troi.html.]
- Đặt chậu nước xuống và cút ngoài!
“…”
Mộ Dung Lăng bực bội đặt xô nước xuống, khịt mũi một tiếng bỏ .
Nhìn thấy đàn ông đóng sầm cửa phía , Phan Mân liền dõi mắt theo Mộ Dung Lăng đang hầm hầm bước khỏi phòng. Phan Mân bước lên , cất tiếng hỏi.
- Tam hoàng tử, ngài chọc giận chủ nhân ?
Vẻ mặt Mộ Dung Lăng méo xệch .
- Ai mà dám chọc giận chứ? Anh đang chuẩn tắm chung với đấy. Giờ đang vui vẻ lắm.
"..."
Phan Mân về phía cánh cửa đang khép chặt; từng tin đồn nào về việc chủ nhân chuẩn tắm chung với Quân tiểu thư cả.
Tuy nhiên...
Phan Mân vội vàng cúi đầu xuống, dám nghĩ ngợi thêm nữa. Anh là kẻ bề , lấy tư cách gì mà dám tò mò chuyện riêng tư của chủ nhân chứ?
...
Quân Hi Thanh vẫn tiếp tục ngân nga, cô cởi bỏ chiếc áo ngoài, chỉ còn chiếc yếm lót bên trong. Bỗng nhiên, cô thấy tiếng bước chân, bước .
Là ai nhỉ?
Quân Hi Thanh lập tức vòng tay ôm lấy ngực, , và bắt gặp Lục Dạ Minh đang bước phòng, tay xách theo một thùng nước nóng.
- Anh... ... Đặt thùng nước xuống cút ngoài ngay!
Lục Dạ Minh đổ thùng nước nóng chiếc bồn gỗ, khóe mắt liếc cô một cái. Quân Hi Thanh co rúm trong góc phòng, hai tay vẫn ôm chặt lấy ngực, ánh mắt đầy vẻ cảnh giác .
Cô là một thiếu nữ xuân thì, làn da trắng ngần rạng rỡ, mái tóc dài buông xõa mềm mại đôi vai thon. Trên cô lúc chỉ còn độc chiếc yếm và chiếc quần dài bên , càng làm tôn lên vòng eo thon thả cùng những đường nét nữ tính đầy quyến rũ.
Ánh mắt lướt dọc theo hình cô, đôi mắt dần trở nên đỏ hoe khi thầm nghĩ: Suốt những năm qua, yêu thương Mạt Nhi vô cùng tận; sẵn sàng làm bất cứ điều gì để đảm bảo Mạt Nhi một cuộc sống vô tư, tự tại, nhưng một nào nảy s.i.n.h d.ụ.c vọng đối với cô. Mạt Nhi là hiện của sự thuần khiết và trong sáng nhất; chỉ cần nghĩ đến cô thôi cũng khiến cảm thấy hổ thẹn với chính - cảm thấy bản thật dơ bẩn ngay cả khi chỉ nghĩ về cô.
Thế nhưng, khi ở bên cạnh Quân Hi Thanh - khi cô diện chiếc váy trắng tinh khôi, cưỡi lưng một con sói giữa chốn thủ đô ba năm về - cô chiếm trọn tâm trí . Ngay trong gặp gỡ đầu tiên , cô khiến ngẩn ngơ, đến mức nghẹt thở. Chính khoảnh khắc , cuối cùng mới nhận rằng bản cũng những ham .
Anh tròn hai mươi tư tuổi; dẫu cho vốn là sắc sảo và thận trọng, thì ở độ tuổi sung sức như , việc nảy sinh những khao khát bản năng là điều thể tránh khỏi.
Giờ đây, vẻ tựa tiên giáng trần của cô, thực sự còn cách nào kìm nén nổi chính . Quyền lực và tham vọng - tất cả đều ném tâm trí. Anh lúc chẳng khác nào một thiếu niên bồng bột, chỉ khao khát chiếm hữu cô.
Không, chỉ là khao khát - “cần ” cô.
Ngay lúc .
Lục Dạ Minh bắt đầu cởi bỏ từng chiếc cúc áo, giọng trở nên khàn khàn đầy mê hoặc.
- Chúng cùng tắm nhé, hửm?
Cái âm "hửm" mà đầy vẻ độc đoán và áp đặt.
Anh hề ý định hỏi ý kiến của cô.
Anh chỉ đơn thuần là đang thông báo cho cô về quyết định của mà thôi.
Khuôn mặt Quân Hi Thanh đỏ bừng lên như gấc, cô vội đẩy .
- Ai mà thèm tắm chung với chứ? Cút ngoài !
Gã đàn ông đúng là vô liêm sỉ hết sức! Quân Hi Thanh đẩy xua đuổi mãi cho đến tận cửa phòng.
- Hơn nữa, tối nay phép bước chân nhà. Ra ngoài mà ngủ !
Họ hẹn hò, cũng chẳng vợ chồng, cớ gì mà cô hầu hạ chứ?
Lục Dạ Minh sững ngoài cửa, định bụng sẽ bước trong, nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, cô sập mạnh cánh cửa ngay mặt .
Thật thể tin nổi. Anh từ chối thẳng thừng - một cách phũ phàng đến thế đấy.
Một Lục Dạ Minh quyền năng vô song, vốn luôn ngự trị đỉnh cao danh vọng và vạn - mà giờ đây tống cổ ngoài cửa... Đây quả thực là chuyện từng tiền lệ. Hàng chục triệu phụ nữ ngoài chắc chắn sẽ tình nguyện dâng hiến bản cho mà chẳng chút đắn đo...
Khẽ cau mày , khuôn mặt Lục Dạ Minh bỗng chốc biến sắc, trở nên âm u và giận dữ tựa như bầu trời sắp nổi bão.