Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1251: Nhẹ Nhàng Vỗ Về Cô
Cập nhật lúc: 2026-04-14 04:47:55
Lượt xem: 45
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mặc dù Lục Dạ Minh trấn an , nhưng Quân Hi Thanh vẫn tiếp tục chống cự, vùng vẫy loạn xạ và hét lên.
- A, đừng chạm ! Cút ! Biến !
Lục Dạ Minh quỳ một gối giường, giữ chặt lấy đôi vai cô.
- Thanh Thanh, đây. Anh là ai nào?
- Anh là kẻ ! Cút !
Quân Hi Thanh dùng những ngón tay thon dài cào mặt , khiến một vết thương rướm m.á.u xuất hiện. Cô vô cùng kích động, trông cứ như thể phát điên .
Thế nhưng Lục Dạ Minh chỉ luồn những ngón tay mái tóc cô, giữ lấy gáy cô cúi xuống hôn lên đôi môi đỏ mọng của cô.
Mộ Dung Lăng: "..."
Mẹ kiếp! Ngay cả lúc mà vẫn ép ăn "cẩu lương" !
Lục Dạ Minh hôn cô một cách đầy bá đạo, áp đặt thở nam tính đặc trưng của lên cô. Dẫu , Quân Hi Thanh vẫn tiếp tục đ.ấ.m thùm thụp , hệt như một chú nhím nhỏ ngừng tấn công đối phương. Cô há miệng, c.ắ.n mạnh khóe môi .
Khẽ rên lên một tiếng ngắn, Lục Dạ Minh nhíu mày vì đau. Anh nâng cằm cô lên, nhân lúc cô há miệng thì lập tức luồn lưỡi bên trong. Anh dùng lưỡi khám phá từng ngóc ngách trong khoang miệng cô.
Một tiếng thở dốc khẽ thoát khỏi đôi môi cô khi Quân Hi Thanh cảm thấy như tước thở, mùi hương nam tính của bao trùm lấy bộ cơ thể cô. Đôi hàng mi khẽ rung động, cuối cùng cô cũng rõ gương mặt của đang mặt .
Đó chính là gương mặt tuấn tú của Lục Dạ Minh.
Là .
Không là một kẻ nào khác.
- Em tỉnh táo ?
Đôi môi hai cuối cùng cũng tách rời. Môi cô hôn nồng nhiệt đến mức giờ đây trở nên đỏ mọng và sưng nhẹ.
Vừa dùng ngón tay lau nhẹ đôi môi cho cô, áp trán trán cô, khẽ dụi đầu cô một nữa.
Anh thực sự mang cho cô cảm giác an tuyệt đối.
Chóp mũi Quân Hi Thanh đỏ ửng lên, những giọt nước mắt cứ thế tuôn rơi gương mặt cô.
Ơn trời.
Cô sợ hãi vô cùng.
Quả thực, lúc nãy cô khiếp sợ đến tột độ.
Lục Dạ Minh giữ lấy gáy cô, để cô tựa đầu lồng n.g.ự.c rắn chắc, vạm vỡ của .
- Mọi chuyện cả … Mọi chuyện cả … - Anh thì thầm, tay trượt xuống lưng cô và vỗ nhẹ để an ủi cô.
- Trời ơi, chuyện gì xảy ?
Một đám dân làng vội vã chạy tới.
Khi thấy chính con trai đang mặt đất, nét mặt dì Thẩm bỗng biến sắc.
- Xung nhi, Xung nhi, con làm thế ?
Khẽ cựa quậy khi thấy tiếng gọi, Thẩm Xung phun một ngụm m.á.u ngất lịm .
- Ai làm hại con trai ? - Dì Thẩm trừng mắt giận dữ về phía Lục Dạ Minh và Quân Hi Thanh.
- Có là hai ? Sao hai thể độc ác đến thế chứ? Chúng cứu mạng hai , mà hai thể vô ơn đến mức làm hại con trai ? Như thế thì công bằng ở chỗ nào? Mọi ơi, hãy đến đây làm chứng và phân xử giúp với!
Dì Thẩm bắt đầu kích động đám dân làng, khiến tất cả đều sang Lục Dạ Minh và Quân Hi Thanh với ánh mắt đầy vẻ phán xét.
- Các dám xông địa bàn của chúng gây rối ! Người , bắt lấy bọn chúng!
Vài dân làng đang kích động xông lên phía , định bắt giữ Lục Dạ Minh và Quân Hi Thanh. Đáp , Lục Dạ Minh ngẩng đầu lên, ánh mắt lạnh lùng vô cảm đám dân làng. Đôi mắt tựa như hai hố sâu thăm thẳm, toát một luồng khí chất u tối và đầy nguy hiểm.
Cứ như thể thể g.i.ế.c c.h.ế.t bọn họ mà chẳng ai kịp nhận điều gì.
Ực. Đám dân làng sững sờ, sống lưng họ chợt lạnh toát và chẳng còn dám bước thêm bước nào nữa. Bỗng nhiên, họ thấy tiếng bước chân dồn dập từ bên ngoài vọng . Phan Mân cuối cùng cũng dẫn theo thuộc hạ của đến nơi.
- Chủ nhân, thuộc hạ xin vì đến muộn. - Phan Mân bước trong phòng, quỳ một gối xuống mặt Lục Dạ Minh.
Dì Thẩm và đám dân làng đầu , bộ ngôi làng bao vây bởi một đội đặc nhiệm mặc trang phục đen đặc trưng. Họ đều trang s.ú.n.g ống đầy đủ, khiến đám dân làng sợ hãi run rẩy.
Rốt cuộc… những là ai ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1251-nhe-nhang-vo-ve-co.html.]
Dì Thẩm trừng mắt Lục Dạ Minh đầy kinh ngạc. Không… rốt cuộc đàn ông là ai mà sở hữu khí thế uy quyền đến nhường ?
Trưởng thôn vội vã chạy tới, thở hổn hển và mồ hôi lạnh túa như tắm. Ông quỳ sụp xuống bằng cả hai đầu gối.
- Tây Công tước!
Trời đất ơi. Mọi đều sững sờ đến nín thở; đàn ông thực sự chính là... Tây Công tước, Lục Dạ Minh! Một nhân vật quyền uy tột đỉnh đến thế thực sự xuất hiện ngay tại ngôi làng nhỏ bé của họ.
- Tây… Tây Công tước, xin ngài hãy tha mạng cho chúng !
Chân cẳng đám dân làng đều rụng rời, họ quỳ sụp xuống mặt Lục Dạ Minh.
Phan Mân đưa tới một chiếc áo choàng đen; Lục Dạ Minh khoác nó lên đôi vai Quân Hi Thanh, che kín thể cô mới bế cô lên.
Quân Hi Thanh vùi khuôn mặt tái nhợt lồng n.g.ự.c ấm áp của , vòng tay ôm chặt lấy cổ và nhất quyết chịu buông .
Lục Dạ Minh dừng mặt trưởng thôn.
- Trưởng thôn, dậy .
- Vâng, Tây Công tước. - Trưởng thôn dậy.
Lục Dạ Minh khẽ ngẩng đầu, toát lên một khí chất uy nghiêm.
- Ta hiểu rằng gây đôi chút xáo trộn. Để bày tỏ lòng cảm kích đối với dân làng, sẽ sai cấp phát mỗi hộ dân trong thôn một căn hộ ngay tại trung tâm thành phố.
Hít...
Trưởng thôn hít một lạnh; một căn hộ trong thành phố thôi cũng đủ để nuôi sống mấy thế hệ con cháu của họ .
- Tây Công tước, đa tạ ngài rộng lượng. - Trưởng thôn quỳ sụp xuống đất.
- Tuy nhiên, những kẻ phạm sai lầm thì thể thoát khỏi sự trừng phạt. Ta sẽ đảm bảo chúng chịu hình phạt thích đáng; cả đời , chúng đừng hòng mơ tưởng đến chuyện bước chân ngoài nữa.
Nghe thấy những lời , sắc mặt dì Thẩm lập tức tái mét; bà về phía con trai òa lên nức nở. Rốt cuộc thì đứa con trai của bà gây tội tày trời gì chứ?
- Đã rõ, xin tuân lệnh Tây Công tước. - Trưởng thôn đáp lời, đầu cúi thấp đầy cung kính. Đến khi ông ngẩng đầu lên thì Lục Dạ Minh đưa Quân Hi Thanh rời , chỉ còn để bóng lưng khuất dần mắt ông.
Trưởng thôn dõi mắt theo hướng họ . Ông nào rằng trong tương lai, đàn ông sẽ vươn tới đỉnh cao quyền lực trong sự nghiệp chính trị, trở thành kẻ thống trị thiên hạ. Không chỉ , phụ nữ cũng sẽ dẫn dắt đội quân Thiết Kỵ Sói giành chiến thắng, khôi phục giang sơn và trở thành nữ quân vương đầu tiên trong lịch sử.
Họ sẽ còn gặp trong một thời gian dài nữa, mãi cho đến tận mấy thập kỷ .
...
Lục Dạ Minh bế Quân Hi Thanh rời khỏi cái chốn hẻo lánh, tăm tối . Khi Quân Hi Thanh ngẩng đầu lên, khung cảnh ngôi làng vốn dĩ mờ tối bỗng bừng sáng rực rỡ; hàng chục chiếc xe limousine sang trọng xuất hiện ngay mắt họ. Đó là một đội hình vô cùng tráng lệ, trông chẳng khác nào một đội nghi thức danh dự.
Tất cả những điều chỉ nhằm nhắc nhở cô rằng: chẳng gì đổi cả. Suy cho cùng, vẫn mãi là Tây Công tước.
Đã đến lúc trở về .
Anh chỉ còn cách ngôi vị thống trị thiên hạ vỏn vẹn vài bước chân; một khi trở về, thế cục thiên hạ sẽ đổi.
Quân Hi Thanh ngước .
- Chúng sẽ về chứ?
Lục Dạ Minh khẽ cúi đầu - dù cử chỉ quá lộ liễu - và cô bằng một ánh mắt đầy âu yếm.
- Ừm.
Quân Hi Thanh một nữa cúi đầu xuống.
- Hãy đặt em xuống .
Anh thuận theo ý cô.
- Tây Công tước, em cần lấy một thứ. Anh hãy đợi em ở đây, em sẽ ngay thôi.
Quân Hi Thanh xoay , bước bên trong ngôi nhà gỗ.
…
Bên trong ngôi nhà gỗ.
Quân Hi Thanh bên cạnh chiếc giường, cẩn thận nhét những tờ giấy gấp gọn trong túi áo. Cô khẽ chớp hàng mi, trong lòng bỗng dâng lên một nỗi buồn man mác.
Cô cũng chẳng hiểu vì cảm thấy buồn đến thế.
Họ dành chẳng bao nhiêu thời gian tại ngôi làng nhỏ bé ; thế nhưng, khi ở đây, còn là Tây Công tước, mà cô cũng chẳng còn là Quân Hi Thanh nữa. Cả hai đều thấu hiểu rằng, một khi trở về, thứ sẽ đấy như thuở ban đầu.
lúc , cánh cửa bỗng bật mở, một bước khép cửa ngay lưng .