Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1250: Thực Sự Rất Nam Tính

Cập nhật lúc: 2026-04-13 23:11:07
Lượt xem: 40

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thẩm Xung về phía Quân Hi Thanh, đang giường. Hắn bước gần, vươn tay khẽ vuốt ve khuôn mặt cô.

Trưởng thôn dẫn Lục Dạ Minh tận cửa.

- Tây Công tước, bạn của ngài đến tìm đây.

Lục Dạ Minh ngước mắt lên, liền trông thấy Mộ Dung Lăng đang ngay mặt.

Mộ Dung Lăng cưỡi ngựa chạy tới. Anh nhảy xuống ngựa, vội vã chạy ùa đến.

- Tây Công tước, vẫn còn sống đấy ? Tôi ngay là sẽ chẳng dễ dàng bỏ mạng như thế mà.

Lục Dạ Minh Mộ Dung Lăng với vẻ mặt lạnh nhạt, vô cảm.

- Phan Mân ?

- Anh vẫn đang đường tới. Bọn họ chậm quá nên cưỡi ngựa chạy sang đây. Tây Công tước , chắc là khi thấy , cảm động lắm ?

"..."

Lục Dạ Minh lườm nguýt Mộ Dung Lăng một cái.

- Tây Công tước, Thanh Thanh ? Sao chẳng thấy cô ở quanh đây nhỉ? - Mộ Dung Lăng đảo mắt khắp xung quanh để tìm kiếm Quân Hi Thanh.

Lục Dạ Minh mím chặt môi, vẻ mặt lộ rõ ​​sự bất mãn.

- Cậu là cái thá gì mà dám gọi cô là Thanh Thanh hả?

- Được thôi. - Mộ Dung Lăng liền mặt chỗ khác hét lớn.

- Thanh Thanh ơi! Thanh Thanh !

Lục Dạ Minh bước nhanh tới, tung một cú đá Mộ Dung Lăng.

Bị đ.á.n.h bất ngờ, Mộ Dung Lăng suýt chút nữa thì ngã nhào.

- Này, kẻ đang ghen tuông lồng lộn lên, suýt nữa thì tay sát hại cả em trai ruột thịt của kìa!

Vợ của trưởng thôn bước ngoài.

- Sao các vẫn còn gọi cô Quân làm gì nữa? Cô rời mà.

Cái gì cơ? Quân Hi Thanh rời ?

Lục Dạ Minh cau mày .

- Không thể nào. Tôi từ căn nhà gỗ bước , cô vẫn về đó mà.

Cái gì?

Trưởng thôn ngây .

- Thế thì cô Quân ?

- Ôi chà! Cô Quân mới uống chút rượu, hình như là say . Giờ cô bỗng dưng mất tích thế , chẳng lẽ kẻ nào đó bắt cóc ?

- Cũng khả năng lắm chứ. - Mộ Dung Lăng . Anh về phía Lục Dạ Minh tiếp.

- Thanh Thanh xinh như , trừ kẻ mù thì ai mà chẳng lòng cô chứ. Chẳng lẽ nào... cô xâm hại sát hại ?

Vừa dứt lời, Lục Dạ Minh liền phóng một ánh mắt đầy sát khí về phía .

- Còn dám thêm câu nào nữa, sẽ biến thành kẻ câm đấy.

Mộ Dung Lăng lập tức ngậm miệng .

Cúi đầu xuống, Lục Dạ Minh quan sát những dấu chân in mặt đất. Cơn mưa tầm tã mới tạnh, khiến những dấu chân hiện lên vô cùng rõ nét.

- Cô chắc hẳn xa .

...

Bên trong căn phòng.

Thẩm Xung vuốt ve khuôn mặt Quân Hi Thanh, đôi tay từ từ lướt xuống phía để cởi bỏ quần áo của cô.

Trời đất ơi, làn da cô thật mịn màng và mượt mà tựa lụa. Hắn thực sự chẳng thể nào rời mắt khỏi cô, suýt chút nữa thì chảy cả dãi. Vươn tay , bắt đầu kéo tuột quần áo của Quân Hi Thanh.

Dù đang say khướt, Quân Hi Thanh vẫn cảm nhận kẻ đang động chạm quần áo . Cảm giác đó khiến cô giật tỉnh giấc và phần nào tỉnh táo trở .

Mở mắt , cô thấy Thẩm Xung cùng đám thanh niên đang vây quanh giường. Cô lập tức bật dậy.

- Các… Các định làm gì thế?

- Cô Quân , đừng sợ. Bọn đều thích cô, chỉ ... tìm hiểu cô kỹ hơn một chút thôi mà.

Tìm hiểu... kỹ hơn ư? Rốt cuộc lời đó ý nghĩa gì đây?

Sắc mặt Quân Hi Thanh tái mét, đôi mắt cô tràn ngập vẻ cảnh giác.

- Đây là hành vi giam giữ trái pháp luật, là một trọng tội đấy! Nếu các dám động một ngón tay , cam đoan các sẽ chẳng thể nào sống qua nổi ngày mai !

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1250-thuc-su-rat-nam-tinh.html.]

Đám thanh niên cúi gằm mặt xuống, chút chùn bước những lời đe dọa của cô. Chúng chẳng hề phạm tội để bóc lịch trong tù chút nào.

Thẩm Xung nghiến răng ken két, gương mặt méo mó với một vẻ biểu cảm vô cùng ghê tởm.

- Đừng lời con ả đó! Khắp nó đầy những vết cắn, dù thì nó cũng chẳng còn trinh tiết gì nữa . Nó ngủ với đàn ông nhiều đến mức chắc họ cũng phát ngán nó , thì khác gì nếu chúng ngủ với nó thêm vài nữa chứ?

Khi thấy những vết c.ắ.n quanh cổ Quân Hi Thanh, đinh ninh rằng cô còn là trinh nữ nữa.

Nếu , cớ gì thể chiếm đoạt cô chứ?

Thẩm Xung trèo lên giường, toan vồ lấy Quân Hi Thanh.

- Lại đây nào, sẽ đảm bảo cho cô thỏa mãn tột đỉnh.

Quân Hi Thanh chẳng ngờ rằng gặp một chuyện kinh khủng đến thế tại một ngôi làng nhỏ bé . Cô há miệng, c.ắ.n mạnh mu bàn tay của Thẩm Xung.

- Á!

Thẩm Xung hét toáng lên.

- Khốn kiếp! Con khốn nạn !

Hắn giơ tay lên, giáng xuống Quân Hi Thanh một cái tát trời giáng.

Quân Hi Thanh vốn nuông chiều từ bé, thêm việc đang say rượu, nên cú tát khiến cô ngã vật xuống giường, hiện lên một vết hằn đỏ chót hình bàn tay.

Thẩm Xung đè nghiến lên cô, x.é to.ạc quần áo cô .

- Ngoan ngoãn chút ! Nếu thì chỉ chuốc lấy rắc rối thôi đấy!

- Cút ! Đừng chạm !

Quân Hi Thanh dùng cả tay chân để chống cự Thẩm Xung.

Thẩm Xung ngờ cô phản kháng dữ dội đến thế; quả là một con mồi khó xơi. Hắn sang đám đàn em, quát lớn.

- Sao tụi bay cứ trơ ​​ thế hả? Lại đây giúp tao một tay coi!

- Vâng, đại ca Xung!

Đám đàn em liền xúm .

Quần áo của Quân Hi Thanh xé toạc, để lộ chiếc áo hai dây màu trắng mặc bên trong. Xương quai xanh thanh mảnh, khuôn n.g.ự.c đầy đặn, vòng eo thon gọn cùng những đường cong nữ tính của cô hiện ngay mắt...

Cảnh tượng đó khiến d.ụ.c vọng trong Thẩm Xung bùng cháy dữ dội, gần như thể kìm nén sự cương cứng đang trỗi dậy mạnh mẽ nơi hạ . Hắn vội vàng mò tìm khóa quần nhanh chóng tụt quần xuống.

Làn da trắng mịn màng, nõn nà của cô phơi bày; Quân Hi Thanh hét lên thất thanh khi nỗi sợ hãi và hoảng loạn bao trùm lấy tâm trí cô. Cô từng trải qua chuyện bao giờ.

Bất kỳ cô gái nào khi rơi tình cảnh như thế cũng sẽ khiếp sợ tột độ.

Cô cũng ngoại lệ.

Thẩm Xung cố sức kéo chiếc váy của Quân Hi Thanh xuống.

- Để tận hưởng chút nào; ngay từ đầu tiên thấy cô, thèm khát chiếm hữu cô !

Rầm!

Cánh cửa phòng đá tung, một luồng khí lạnh buốt ùa từ bên ngoài.

Đó chính là Lục Dạ Minh.

Anh ngay bên khung cửa, chỉ cần liếc mắt một cái nhận ngay bóng dáng mảnh mai đang đè chặt xuống giường...

Với vẻ mặt giận dữ sấm sét, lao tới, tung một cú đá tên con trai đang ở hàng đầu.

- Á!

Tên đó hét lên t.h.ả.m thiết, khuỵu gối ngã xuống đất.

Những tên còn phắt , bắt gặp Lục Dạ Minh cùng luồng sát khí ngút trời tỏa từ . Anh trông hệt như Diêm Vương tái thế, khí thế đáng sợ đến mức khiến bọn chúng gần như nghẹt thở.

- Đừng… Đừng đ.á.n.h !

Cả bọn khiếp vía, vội vàng quỳ rạp xuống đất. Lục Dạ Minh ngước mắt lên, thẳng về phía Thẩm Xung. Thế nhưng, Thẩm Xung lúc mất trí, trong mắt chẳng còn thấy bất cứ thứ gì khác ngoài cô gái xinh đang .

Lục Dạ Minh thong thả cởi bỏ chiếc cúc áo sơ mi cùng, bước về phía bàn làm việc.

Trên bàn bày vài chai rượu; vươn tay chộp lấy một chai, vòng phía lưng Thẩm Xung. Giơ cao cánh tay, thẳng tay đập mạnh chai rượu xuống đầu Thẩm Xung.

- Á!

Thẩm Xung hét lên một tiếng thê lương đầy đau đớn, tay ôm chặt lấy gáy. Cái quái gì xảy thế ?!

Yết hầu của Lục Dạ Minh khẽ chuyển động; gương mặt chẳng hề lộ chút biểu cảm nào, ngay cả đôi lông mày cũng chẳng hề nhíu . Anh túm lấy cổ áo Thẩm Xung, hất văng khỏi giường, khiến hình đập mạnh bức tường đối diện.

Phụt.

Thẩm Xung phun một ngụm m.á.u tươi, thể trọng thương nặng nề.

Đứng phía Lục Dạ Minh, Mộ Dung Lăng chứng kiến ​​ bộ cảnh tượng với đôi mắt mở to trừng trừng, miệng há hốc vì kinh ngạc. Anh ngờ rằng Tây Công tước sẵn sàng đập chai rượu đầu khác chỉ vì một cô gái.

Tây Công tước quả thực quá đỗi nam tính!

Loading...