Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1247: Chồng
Cập nhật lúc: 2026-04-13 12:54:26
Lượt xem: 47
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đôi môi mềm mại của khẽ chạm trán cô. Quân Hi Thanh sững . Cô từng thấy hôn lên trán chị Mạt Nhi đây .
Cô từng rằng, khi một đàn ông hôn lên trán một phụ nữ, điều đó biểu thị một tình yêu sâu sắc và sự âu yếm, xót thương.
Tại hôn lên trán cô?
Ngay lúc đó, Quân Hi Thanh bỗng trở nên trầm mặc. Biểu cảm của Lục Dạ Minh cũng đổi, dường như cũng nhận rằng làm một điều gì đó thật lạ lùng.
Anh cúi xuống, đôi môi mỏng khẽ lướt qua vành tai cô, cất giọng trầm khàn hỏi.
- Em thích , Thanh Thanh?
Anh điều đó trực tiếp từ chính miệng cô , dẫu cho sớm thấu rõ tình cảm cô dành cho . Trước nay, cô từng một rằng cô thích . Quả thực, giọng trầm ấm đầy từ tính của lúc chất chứa bao sự cám dỗ và dụ dỗ ngọt ngào. Anh cô lời yêu thích .
Đôi mắt cô đăm chiêu , Quân Hi Thanh khẽ c.ắ.n nhẹ lên đôi môi đỏ mọng bằng hàm răng trắng ngần, vẫn giữ sự im lặng.
Cô từ chối điều đó.
Cô dám .
Dẫu cho cô thông minh, sắc sảo đến , cô vẫn chỉ là một thiếu nữ non nớt đang chìm đắm trong mối tình đầu. Khi đối diện với một đối thủ như , cô dám để lộ những cảm xúc chân thật nhất trong lòng .
Đó chính là cách cô tự bảo vệ bản .
Lục Dạ Minh thấu hiểu điều đó. Anh hôn sâu lên đôi môi đỏ mọng của cô, khẽ gọi tên cô, gọi mãi thôi.
- Thanh Thanh... Thanh Thanh...
Cơ thể đang căng cứng của Quân Hi Thanh dần dần mềm mại trở , cô tan chảy và chìm đắm vòng tay vững chãi của .
Trong đêm khuya tĩnh mịch , còn là Tây Công tước quyền uy, và cô cũng chẳng còn là Quân Hi Thanh nữa.
Trong lòng chất chứa một mối tình khắc cốt ghi tâm, còn cô mang vai một trọng trách mà cô thể nào rũ bỏ. Định mệnh an bài rằng họ sẽ chẳng bao giờ thể thực sự thuộc về .
Thế nhưng ngay lúc đây, họ đang nép sát thật gần, dùng ấm từ cơ thể đối phương để sưởi ấm chính . Chẳng ai nhắc lời nào về quá khứ, cũng chẳng ai bận tâm suy nghĩ về tương lai.
Giờ đây, chỉ còn duy nhất và cô.
Lục Dạ Minh say đắm hôn cô, những ngón tay thon dài của khẽ lướt xuống, đẩy nhẹ hai dây áo của cô trễ khỏi bờ vai thon thả. Đôi mắt Quân Hi Thanh bỗng đỏ hoe.
- Đừng… đau lắm…
- Đau ở nào? Sẽ chẳng đau chút nào , Thanh Thanh yêu dấu của …
Anh hôn lên đôi mi cô.
Đôi mắt Quân Hi Thanh nóng ran, những giọt lệ to tròn lăn dài má. Anh mang dòng m.á.u cao quý và là một quý ông đích thực; điều đó nghĩa là ngay cả với những phụ nữ như Diệp Như Ca, cũng cách trân trọng.
Giờ đây cô là phụ nữ của , lẽ dĩ nhiên sẽ dành cho cô tình yêu thương, nhưng chính điều đó khiến cô cảm giác như là duy nhất yêu thương sâu sắc.
Thật dễ dàng để cô đ.á.n.h mất chính trong những cảm xúc .
Quân Hi Thanh mở mắt, ngấn lệ .
- Xem kìa, bắt nạt em nữa .
Lục Dạ Minh cô, những cảm xúc bỗng dâng trào, làm rung động cả trái tim vốn lạnh lùng như băng đá của . Anh từ từ nhắm mắt và khẽ .
- Thanh Thanh … Anh sẽ yêu em…
Nhiều năm đó, cả hai sẽ cùng vươn tới những đỉnh cao quyền lực mà ai thể chạm tới. Và dù ký ức về đêm ân ái nồng nàn trong vòng tay - khi bên ngoài bão tố đang gào thét - dần phai nhạt theo năm tháng, thì nó vẫn mãi khắc sâu tận xương tủy của họ cho đến hết cuộc đời .
Phải chăng đây chính là điều gọi là định mệnh trớ trêu?
Họ sinh là để đ.á.n.h mất .
Thế nhưng, họ vẫn cứ cố chấp níu giữ lấy một điều gì đó.
Những con non nớt của thuở vẫn thể thấu hiểu rốt cuộc điều mà họ chẳng thể nào nắm bắt là gì.
…
Sáng hôm .
Cơn bão hoành hành suốt cả đêm dài, nhưng đến ngày hôm , bầu trời trở trong xanh quang đãng. Ánh mặt trời rực rỡ tỏa sáng nền trời cao.
Vị thầy t.h.u.ố.c thốt lên đầy kinh ngạc khi thấy Lục Dạ Minh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1247-chong.html.]
- Thưa ! Với vết thương và cơn sốt cao như thế, việc thể sống sót qua đêm qua quả thực là một phép màu!
Vết thương lưng băng bó cẩn thận. Lục Dạ Minh dậy và chọn lấy một chiếc áo sơ mi đen sạch sẽ để mặc . Lúc , đang để trần nửa ; những đường gân xanh nổi lên đầy sức sống làn da sáng mịn và những thớ cơ săn chắc. Vòng eo thon gọn, cơ bắp cuồn cuộn đầy nam tính, đôi chân dài tôn lên bởi chiếc quần tây đen lịch lãm.
Lục Dạ Minh sở hữu một hình vô cùng vạm vỡ. Khi khoác lên bộ y phục, trông vẻ mảnh khảnh; nhưng khi trút bỏ y phục, để lộ một cơ thể cường tráng, rắn rỏi - vẻ hình thể đủ sức khiến bất cứ phụ nữ nào cũng đỏ mặt ngượng ngùng.
Sau khi mặc chiếc áo sơ mi đen sạch sẽ , đưa một miếng ngọc cho vị thầy thuốc.
- Đây là để đền ơn những vất vả của ông đêm qua.
Vị thầy t.h.u.ố.c vốn chẳng kẻ tham lam, nhưng ông lập tức nhận khối ngọc tuyệt đối vật tầm thường. Cùng với phong thái vương giả và sự điềm đạm toát từ Lục Dạ Minh, ông nhanh chóng đoán thế hiển hách của , và hiểu rằng cần dành cho họ sự kính trọng đặc biệt hơn.
- Quý khách quá khách sáo . Trận bão hôm qua tàn phá hết đường sá, e rằng quý khách sẽ đợi vài ngày nữa thì cứu viện mới tới . Trong lúc chờ đợi, mời hai vợ chồng quý khách cứ tự nhiên lưu nơi . Tôi xin phép chuẩn chút hoa quả và rau xanh tươi ngon.
Ông gọi Quân Hi Thanh là "vợ" của .
Lục Dạ Minh hề lên tiếng đính chính, cũng chẳng lộ chút vẻ ngạc nhiên nào. Anh chỉ khẽ gật đầu và đáp vỏn vẹn một câu.
- Cảm ơn.
Vị thầy t.h.u.ố.c rời . Lục Dạ Minh bước khỏi căn nhà gỗ và thẳng về phía . Trước mắt là một dòng sông. Dòng nước trong vắt, và bên bờ sông vài phụ nữ đang giặt giũ quần áo.
Lục Dạ Minh khựng , ánh mắt thâm thúy của dừng một bóng hình mảnh mai, yêu kiều.
Quân Hi Thanh cũng đang ở đó.
Cô đang cùng vài phụ nữ khác, đôi tay nhỏ nhắn thoăn thoắt giặt giũ. Có vẻ như cô đang giặt đồ lót của . Cảm thấy ngượng ngùng, cô vội che món đồ trong khi vẫn tiếp tục giặt, đôi gò má ửng lên hai vệt hồng thẹn thùng. Có vẻ như quần áo của cô giặt xong từ , đang gọn gàng trong một chiếc chậu đặt ngay bên cạnh.
- Cô Quân , đàn ông ở trong nhà chính là chồng cô đấy chứ? Chồng cô trai thật đấy. Chúng từng thấy ai tuấn tú đến thế bao giờ! - Mấy phụ nữ xúm , rôm rả trêu chọc.
Quân Hi Thanh chớp chớp mắt.
- Anh chồng !
- Cô Quân dối ! Trong căn nhà gỗ chỉ độc một chiếc giường thôi mà. Chẳng đêm qua hai ngủ chung giường ?
Đến lúc , khuôn mặt Quân Hi Thanh đỏ bừng lên như gấc; biện minh đây những câu hỏi hóc búa như thế ? Khi giặt xong xuôi tất cả quần áo, cô bật dậy và nhấn mạnh một nữa.
- Anh chồng ! Anh là... em trai !
Nói , cô bỏ chạy thục mạng.
Những phụ nữ ở phía theo, cùng bật khúc khích.
- Cô gái quả thực ngây thơ tựa tiên nữ giáng trần . Thật dễ thẹn thùng quá mất!
Quân Hi Thanh chạy hai bước thì khựng , khi cô nhận dáng cao ráo, tuấn tú của .
Lục Dạ Minh ngay phía , ánh mắt hướng về phía cô.
Ánh mắt hai chạm , và những ký ức về đêm qua bỗng ùa về trong tâm trí cô. Cô chẳng hề đó và cô tự bao giờ. Chắc hẳn thấy trọn vẹn những lời đám phụ nữ .
- Em trai… - Cô khẽ cất lời.
lúc đó, đám phụ nữ phía ồ lên và chen ngang.
- Này cô gái, rốt cuộc là em trai là chồng của cô ?
Quân Hi Thanh nhất thời á khẩu.
Thật là tình huống trớ trêu hết sức.
Trời ơi, mấy bà ơi, làm ơn đừng lắm lời như thế nữa ?
Quân Hi Thanh cúi gằm mặt xuống, lướt nhanh qua như thể chẳng hề thấy bất cứ điều gì. Thế nhưng, đúng khoảnh khắc oái oăm nhất, chân cô trẹo .
- Á!
Cô khẽ kêu lên ngã nhào sang một bên.
- Cẩn thận!
Ngay lập tức, một cánh tay rắn chắc vòng qua eo thon của cô, khi Lục Dạ Minh kéo mạnh cô lòng . Hai bỗng chốc trở nên sát rạt, và gương mặt tuấn tú của dần hiện lên thật rõ nét ngay mắt cô.
Cứ thế, cơ thể hai áp sát , thở hòa quyện. Anh thì cao lớn, tuấn tú; còn cô xinh , mảnh mai. Họ trông tựa như một bức tranh tuyệt mỹ.
Quân Hi Thanh ngước , đôi hàng mi khẽ chớp liên hồi đầy bối rối, chẳng gì cho . lúc đó, đám phụ nữ rộ lên và trêu chọc.
- Bị bắt quả tang nhé, cô gái. Giờ cô còn định chối rằng là chồng nữa ?