Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1246: Nụ Hôn Lên Trán Cô

Cập nhật lúc: 2026-04-13 12:00:39
Lượt xem: 44

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đôi mắt sâu thẳm của Lục Dạ Minh bỗng nheo . Dù là kẻ trời cao ưu ái từ thuở nhỏ, cũng từng tưởng tượng rằng sẽ một ngày tỉnh dậy khi đang một phụ nữ.

Anh nuốt khan một tiếng; nỗi đau rát bỏng nơi tấm lưng cùng những kích thích mà phụ nữ đang mang nhanh chóng khiến cau mày. Anh vươn tay khẽ nhéo vòng eo thon thả của cô mỉm hỏi.

- Em đang làm gì đấy?

Ngoài việc sưởi ấm cho thì cô còn thể làm gì khác nữa chứ?

Giữa đêm đông lạnh thấu xương , việc giữ ấm cơ thể vốn khó khăn lắm . Anh còn đang sốt cao tới 42 độ và lạnh buốt như băng, nên chỉ ôm ấp suông thì chẳng ăn thua gì cả. Cô đành trèo hẳn lên , cọ xát thể để tạo thêm ấm.

Đó chính là phương thức sưởi ấm bản năng và nguyên thủy nhất.

Quân Hi Thanh vốn từng trải qua bất kỳ mối tình nào, và hiểu của cô về chuyện nam nữ đều là do chính dạy cho. Những điều dạy cô chẳng hề "trong sáng" chút nào; thế nên giờ đây, khi đang cọ xát để sưởi ấm, cô bỗng cảm thấy ngượng ngùng, cứ như thể đang hành xử quá đỗi táo bạo .

Gương mặt cô ửng lên những vệt đỏ lốm đốm, đôi mắt đen láy long lanh ánh nước toát lên vẻ thuần khiết, ngây thơ, khiến cô trông trẻ trung quyến rũ đến lạ lùng.

Cô ngẩng mặt lên . Lưng đang thương, nên tựa nhiều chiếc gối kê phía lưng.

Gương mặt tuấn tú của trông vẻ nhợt nhạt, vầng trán vẫn còn đọng một lớp mồ hôi lạnh lấm tấm. Hàng mi dài khẽ khép hờ gương mặt , tạo nên một vẻ thực sự khiến ngẩn ngơ ngắm .

Nhìn trong bộ dạng , cô bỗng nảy sinh ý trêu chọc, bắt nạt một chút.

Ai mà ngờ rằng, một Lục Dạ Minh quyền uy, lẫm liệt ngày nào, lúc rơi tay cô một cách dễ dàng như thế chứ?

Quân Hi Thanh , vươn tay khẽ nhéo chiếc cằm của .

- Tôi đang làm gì ư? Đương nhiên là đang “làm” !

Lục Dạ Minh nhất thời á khẩu.

Đôi mắt Lục Dạ Minh tối sầm , nhuốm một sắc đen đầy nồng nhiệt và rực lửa. Anh cảm thấy cổ họng khô khát vô cùng, bèn khẽ dùng lưỡi l.i.ế.m nhẹ lên đôi môi mỏng của .

-Em câu đó xem nào, hửm?

Quân Hi Thanh khẽ chớp chớp hàng mi.

- Chỉ vì bảo thế mà nhắc lời ? Anh nghĩ chút sĩ diện nào ?

Lục Dạ Minh gượng qua cổ họng khô khốc trừng mắt cô. Quân Hi Thanh cảm thấy dựng tóc gáy. Dù hiện tại đang bệnh, nhưng suốt bao năm tháng đắm trong biển m.á.u , vẫn toát lên một vẻ đáng sợ khôn cùng.

- Tôi chỉ đùa chút thôi mà. Tây Công tước , chắc giờ thấy ấm lên nhiều , xin đây. - Cô bắt đầu định trèo xuống khỏi .

Lục Dạ Minh vươn tay ôm lấy vòng eo thon thả của cô, kéo cô sát lòng . Thân hình mảnh mai của cô ngã nhào lồng n.g.ự.c rắn chắc của . Cô định vùng vẫy thoát thì khẽ rên lên một tiếng đau đớn.

Anh làm động đến vết thương cũ.

Quân Hi Thanh lập tức cứng .

- Xin đừng trách chuyện . Đừng giận nhé!

Lục Dạ Minh ôm chặt lấy cô. Trên cô lúc chỉ độc một chiếc áo hai dây mỏng manh; vùi mặt mái tóc mềm mại của cô, hít một thật sâu để cảm nhận mùi hương thoang thoảng . Khi cơn đau nơi lưng dần dịu , cất giọng khàn khàn .

- Em tính giải quyết thế nào về chuyện xâm phạm sự thanh bạch của đây?

Xâm phạm sự thanh bạch ư?

- Tây Công tước , đang cứu đấy chứ. Nếu cứ để lạnh thêm chút nữa thì chắc chắn sẽ c.h.ế.t mất thôi!

Lục Dạ Minh cúi đầu xuống, đôi môi khô nẻ khẽ chạm gương mặt mềm mại của cô.

- Thế rốt cuộc em cọ xát chỗ nào để giúp sưởi ấm ?

Ực.

Quân Hi Thanh nhất thời á khẩu, chẳng gì hơn.

Gương mặt Quân Hi Thanh đỏ bừng lên như gấc, nhưng cô vẫn chịu nhượng bộ, cãi .

- Tây Công tước , đúng là kẻ đê tiện mà. Dù cố gắng hết sức, vẫn chẳng chịu ấm lên chút nào; thế mà ngay khi bắt đầu cọ xát , nhiệt của từ từ tăng lên đấy chứ!

Đáp lời cô, Lục Dạ Minh chỉ khẽ nhướng mày chứ chẳng hề phản đối. Anh kéo tấm chăn trùm kín cả hai . Quân Hi Thanh định cựa quậy, nhưng tư thế hiện tại của cô đang sấp một cách vô cùng nhạy cảm.

- Đừng nhúc nhích! - Anh lệnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1246-nu-hon-len-tran-co.html.]

Quân Hi Thanh lập tức hình.

Lục Dạ Minh ôm chặt lấy cô, đôi mắt hẹp dài của ánh lên vẻ mệt mỏi và ốm yếu. Anh khẽ cau mày khi ôm trọn hình thơm ngát của cô lòng.

- Đừng cựa quậy. Đêm nay là Tây Công tước, và em cũng chẳng là Quân Hi Thanh. Bất kể ngoài đang xảy chuyện gì, cũng chẳng liên quan gì đến chúng cả. Cứ ôm chặt lấy như thế để giữ ấm .

Lòng Quân Hi Thanh bỗng thấy ấm áp lạ thường. Ngoài trời, cơn mưa vẫn trút xuống xối xả, trong khi căn phòng của họ chỉ thắp sáng bởi một ngọn đèn mờ ảo. Cô gọn trong vòng tay , lắng nhịp tim mạnh mẽ đang vọng lên từ lồng n.g.ự.c ; bỗng nhiên, cô cảm thấy thật mệt mỏi và dựa dẫm .

Thôi kệ , đêm nay cô sẽ còn là Quân Hi Thanh nữa.

Cô mới chỉ đôi mươi, vẫn còn trẻ. Giá như cô thể trút bỏ gánh nặng đang đè trĩu đôi vai , cuộc đời cô hẳn sẽ đơn giản và hạnh phúc hơn bao. Có lẽ khi , cô thậm chí sẽ nhận nhiều tình yêu thương hơn từ xung quanh.

, cô trót chọn cho một con đường đầy chông gai. ít nhất là lúc , Quân Hi Thanh buông bỏ ưu tư, tựa lên lồng n.g.ự.c tựa như một chú mèo con ngoan ngoãn.

Lục Dạ Minh cúi xuống cô.

- Thực , em vẫn quyền lựa chọn.

- Hửm? - Cô lười biếng đáp lời.

- Ngay cả khi buông tay để em trở về Quốc gia Z, trở thành một nữ tướng quân thậm chí là nữ Tổng thống chăng nữa, thì cái chức vị Tổng thống ho chứ? Đứng đỉnh cao quyền lực chỉ sự cô độc; những niềm vui và sự giản đơn vốn thuộc về một phụ nữ sẽ chẳng còn chút liên quan nào đến em nữa. Hãy cùng , sẽ trao cho em tất cả.

Ngẩng đầu lên, Quân Hi Thanh dùng đôi mắt sáng ngời .

- Anh thể quên chị Mạt Nhi ?

Lục Dạ Minh vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn của cô. Đối với , Mạt Nhi vẫn luôn là một chủ đề cấm kỵ. Anh chẳng từ lúc nào, nhưng bắt đầu thể bình thản nhắc đến cô khi ở bên Quân Hi Thanh.

Có lẽ đúng như lời cô , rằng cô cũng yêu quý Mạt Nhi.

Lục Dạ Minh bình thản lắc đầu.

- Không. Anh sẽ chẳng bao giờ quên .

Khóe môi Quân Hi Thanh cong lên, cô mỉm .

Lục Dạ Minh nâng chiếc cằm nhỏ nhắn của cô lên.

- nghĩ, cũng sẽ chẳng bao giờ quên em .

Anh khẽ cúi xuống, áp trán trán cô.

Hơi thở của hai hòa quyện . Trong đêm đông lạnh giá , gian tĩnh mịch đến mức họ thể rõ cả nhịp đập trái tim của đối phương.

Quân Hi Thanh vươn tay ôm lấy cổ , khẽ thì thầm.

- Em nghĩ cũng ...

Cô sẽ chẳng bao giờ quên .

, Lục Dạ Minh đặt một nụ hôn lên đôi môi đỏ mọng đầy mê hoặc của cô. Nụ hôn thật khác biệt so với những nụ hôn đây của họ. Anh hôn cô thật nhẹ nhàng nhưng cũng đầy mãnh liệt; chiếc lưỡi nóng bỏng của lướt khoang miệng cô, quấn lấy lưỡi cô rời.

Hàng mi của Quân Hi Thanh khẽ run lên. Dẫu ban đầu cô đáp một cách rụt rè, nhưng dần dần, cô cũng trở nên nồng nhiệt hơn. Cô tựa như một trái cây độ chín tới, tuy còn non nớt từng trải, nhưng ngọt ngào và tươi mới đến mức khiến chỉ nuốt trọn cô lòng, thưởng thức từng chút một.

Lục Dạ Minh vòng tay ôm lấy vòng eo thon thả của cô, đôi bàn tay thô ráp khẽ xoa nhẹ lên eo cô theo những vòng tròn êm ái. Họ từng trải qua những khoảnh khắc ân ái nồng nàn thế ; sự vuốt ve đầy thăm dò của bỗng khiến tâm trí cô bừng tỉnh.

- Đừng...

Cô vươn tay , khẽ ấn lên đôi bàn tay to lớn của .

Đôi mắt sâu thẳm của Lục Dạ Minh ánh lên vẻ đỏ ngầu.

- Sao thế?

- Chữ “dục” trong d.ụ.c vọng với bộ “đao” con d.a.o ở phía . Lưng vẫn còn vết thương sâu hoắm như thế, mà vẫn còn làm chuyện ? Cẩn thận kẻo bỏ mạng giường đấy!

Ha. Đôi môi mỏng của Lục Dạ Minh khẽ cong lên, cất giọng khàn khàn.

- Càng đau, càng làm. Cùng lắm thì sẽ c.h.ế.t trong vòng tay em thôi. Em thế , Thanh Thanh?

Quân Hi Thanh nhất thời nghẹn lời; trong tâm trí cô bỗng hiện lên những hình ảnh về đầu tiên kinh hoàng lúc . Khi , tước đoạt sự trinh nguyên của cô một cách tàn nhẫn, khiến cô lập tức cứng đờ vì phản ứng tự vệ.

- Em , buông em . Em mệt ngủ. - Cô cựa quậy, định trườn rời khỏi .

Thế nhưng, Lục Dạ Minh kéo cô lòng một nữa bắt đầu hôn lên trán cô; nơi nào môi chạm tới, nơi đó đều để một cảm giác tê dại nóng bỏng...

Loading...