Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1244: Thanh Thanh, Đừng Rời Xa
Cập nhật lúc: 2026-04-13 05:05:35
Lượt xem: 47
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Quân Hi Thanh bơi lên khỏi mặt nước.
Khoảnh khắc hít thở bầu khí trong lành, tâm trí Quân Hi Thanh chỉ văng vẳng một ý nghĩ duy nhất: Cô thoát khỏi một kiếp nạn.
Và cô c.h.ế.t.
Quả thực là cô c.h.ế.t.
...
Quân Hi Thanh đưa mắt quanh; bốn bề tối mịt và lạnh buốt, cô chẳng thể tìm thấy mà đang tìm kiếm.
Lục Dạ Minh đang ở ?
Anh đang ở chứ?
Chẳng lẽ c.h.ế.t ?
Anh thương nặng đến thế, còn rơi xuống biển sâu; e rằng việc thoát khỏi dòng nước lạnh lẽo sẽ vô cùng khó khăn đối với .
Quân Hi Thanh vội vã lặn xuống nước một nữa để tìm . Cô bơi lội khắp nơi, sức tìm kiếm bóng dáng cao ngạo, uy nghi .
Anh đang ở ? Rốt cuộc đang ở ?
Cô miệt mài tìm kiếm suốt một hồi lâu, thỉnh thoảng ngoi lên mặt nước để hít lấy một thở gấp gáp lặn xuống tìm tiếp; thế nhưng, cô vẫn chẳng thể nào tìm thấy .
Lạnh quá. Trời lạnh thấu xương, và cô cũng chẳng còn chút sức lực nào nữa. Tay chân cô đông cứng , kiệt sức, còn đủ sức để tiếp tục tìm kiếm nữa .
Cô tìm thấy .
Giờ làm đây khi cô chẳng thể tìm thấy ?
Quân Hi Thanh bơi lên mặt nước, đầu ngoảnh nhanh sang khắp các hướng để quan sát xung quanh. Bốn bề tối đen như mực; cô bật nức nở, gào to tên .
- Lục Dạ Minh! Lục Dạ Minh! Anh đang ở ? Lục Dạ Minh...
Chẳng cô từng ? Anh đúng là một kẻ khốn nạn.
Nếu c.h.ế.t chăng nữa thì việc đó liên quan gì đến cô chứ?
tại nhất quyết cứu cô, để nguy cơ bỏ mạng chính vì hành động đó?
Cô nợ bất cứ điều gì.
Cô sống cả đời với nỗi ám ảnh về hình bóng của .
- Lục Dạ Minh, đang ở ... Lục Dạ Minh... - Cô nức nở, tiếp tục tìm kiếm trong vô vọng.
lúc , cô chợt thấy một giọng yếu ớt vang lên.
- Sao em thế? Anh vẫn c.h.ế.t mà.
Quân Hi Thanh sững sờ; cô vội vàng , và ngay mắt cô chính là Lục Dạ Minh - vẫn đang sống sờ sờ, bình an vô sự. A… Anh c.h.ế.t!
Tuyệt quá, vẫn còn sống!
Quân Hi Thanh . Cô nhanh chóng bơi gần, nắm chặt hai tay thành nắm đ.ấ.m đ.ấ.m liên hồi .
- Anh làm sợ c.h.ế.t khiếp… Anh thực sự làm sợ c.h.ế.t khiếp…
Cô cứ lặp lặp mãi những lời đó; rõ ràng là cô sợ đến mức hồn vía lên mây.
Lục Dạ Minh hề né tránh; cứ để mặc cô đ.ấ.m , ánh mắt trìu mến dõi theo cô. Đột nhiên, khụy xuống, tựa đầu lên vai cô và thở hổn hển.
- Thanh Thanh , thừa nhận , em lòng .
Anh với một giọng điệu đầy quả quyết.
Em lòng .
Tim Quân Hi Thanh đập thình thịch như nhảy khỏi lồng ngực; sự bồn chồn, lo âu hiện rõ nét mặt cô, và chân tay cô bỗng trở nên lạnh toát đến tận xương tủy.
- Lục Dạ Minh, từng gặp ít kẻ khốn nạn, nhưng từng gặp kẻ nào khốn nạn như . Anh giăng bẫy , cướp tất cả những gì thuộc về , và giờ đây, thậm chí còn toan tính chiếm đoạt cả trái tim ?
Quốc gia của cô.
Gia đình của cô.
Đội quân Ngũ Lăng Thiết Kỵ của cô.
Dòng m.á.u của cô.
Kỹ năng thuần hóa sói của cô.
Suốt bấy lâu nay, giăng bẫy và tước đoạt tất cả của cô; giờ đây, còn toan tính chiếm đoạt nốt cả trái tim cô nữa ?
Người đàn ông quả thực quá đáng sợ. Rốt cuộc, khiến cô cảm thấy thực sự khiếp sợ chính con .
Lục Dạ Minh chỉ đơn thuần dang rộng vòng tay, ôm lấy vòng eo của cô. Giữa làn nước lạnh buốt, ấm từ cơ thể cô truyền sang , và khẽ đặt những nụ hôn lên mái tóc cô.
- Em nghĩ cũng .
Quân Hi Thanh lập tức đẩy mạnh .
- Hự…
Đôi lông mày của Lục Dạ Minh cau thật chặt.
- Anh thế?
Quân Hi Thanh vươn tay chạm lưng . Bàn tay cô dính đầy máu, và thậm chí cả làn nước bao quanh cũng chuyển sang một màu đỏ thẫm.
Anh chịu những vết thương vô cùng nghiêm trọng…
…
Cả hai bơi dạt bờ khi trời tờ mờ sáng, năm giờ, mặt trời bắt đầu ló dạng. Trước mắt là một ngôi nhà gỗ hoang vắng; Quân Hi Thanh loạng choạng bước tới, đẩy cánh cửa mở toang.
Bên trong đèn, bếp lò, một chiếc giường cùng một tấm chăn phủ đó. Thật may mắn là nơi vẫn còn đủ điều kiện để trú ngụ.
Lục Dạ Minh ngả xuống giường, Quân Hi Thanh vội x.é to.ạc y phục . Lưng thương vô cùng nghiêm trọng, m.á.u me be bét; lớp da thịt x.é to.ạc , thậm chí thể thấy cả xương cốt bên trong.
Không gian tràn ngập mùi m.á.u tanh nồng, xộc thẳng mũi. Quân Hi Thanh rùng , vội ấn tay lên vết thương của để cầm máu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1244-thanh-thanh-dung-roi-xa.html.]
- Tôi sẽ ngoài tìm vài loại thảo d.ư.ợ.c để cầm máu; nếu , sẽ mất mạng khi đến cứu chúng đấy.
Cô xoay , định bước .
Một bàn tay to lớn vươn tới, nắm chặt lấy tay cô.
Quân Hi Thanh khựng , cúi thấp mắt xuống.
Lục Dạ Minh cô.
- Em định... bỏ trốn nữa ?
Đây quả là một cơ hội ngàn vàng. Anh đang trọng thương, chắc chắn chẳng còn chút sức lực nào để đuổi theo cô nữa. Cô thể bỏ mặc đây và cao chạy xa bay.
nếu cô thực sự bỏ , chắc chắn sẽ c.h.ế.t.
Quân Hi Thanh nhếch mép khẩy.
- Chẳng là kẻ giỏi mưu mô tính toán nhất ? Tự đoán thử xem.
Dứt lời, cô hất tay biến mất khỏi tầm mắt .
...
Cô .
Lục Dạ Minh về hướng cô rời , từ từ nhắm mắt .
Cơn đau dữ dội giày vò khắp cơ thể ; nỗi đau tê dại đến mức khiến chìm dần trạng thái hôn mê, lúc tỉnh lúc mê. Anh chỉ còn cảm nhận một nỗi đau âm ỉ, tê dại cùng một luồng lạnh lẽo đến rợn , dường như đang thấm sâu tận xương tủy.
Lạnh quá...
...
Anh rơi trạng thái hôn mê sâu.
Anh mơ một giấc mơ - đúng hơn là một cơn ác mộng.
Cố Mặc Hàn dẫn Đường Mạt Nhi rời ; Mạt Nhi ngoảnh đầu , cất lời.
- Dạ Minh, chị đây.
- Đừng ...
Anh vươn tay , khao khát nắm lấy tay cô. chẳng thể làm ; bóng dáng mảnh mai của Mạt Nhi cứ thế tan biến ngay mắt .
Đừng ...
Đừng ...
Anh thốt lên trong nỗi thống khổ.
Một lúc , cảm nhận một bàn tay nhỏ nhắn đang vuốt ve khuôn mặt . Theo bản năng, nắm chặt lấy bàn tay .
Mạt Nhi.
Anh mở mắt.
mặt là Mạt Nhi.
Đó là Quân Hi Thanh.
Ngoài trời sáng rõ, mặt trời lên cao, và Quân Hi Thanh sang một bộ y phục thường ngày. Mái tóc cô buộc gọn thành kiểu đuôi ngựa thấp, để lộ khuôn mặt tuyệt sắc đầy quyến rũ.
Đứng bên giường, cô nhẹ nhàng lau lớp mồ hôi lạnh lấm tấm trán . Khi nhận thấy tỉnh giấc, đôi mắt long lanh của cô dừng khuôn mặt tái nhợt của .
Lục Dạ Minh cô, từ từ buông tay cô .
Đã bao nhiêu chuyện xảy nhỉ?
Trong màn đêm tăm tối, nắm lấy tay cô.
Và khi mở mắt , thấy khuôn mặt của cô.
Quân Hi Thanh , giặt chiếc khăn.
- Tôi nhờ thầy t.h.u.ố.c trong làng khâu vết thương cho . Điều kiện ở đây lắm, thêm vết thương của bắt đầu nhiễm trùng. Anh buộc sống sót qua 24 giờ then chốt .
- Ngoài , cũng phát tín hiệu cầu cứu . Tôi tin rằng thuộc hạ của sẽ sớm tìm nơi thôi.
- Vậy thì... - Lục Dạ Minh ngắt lời cô.
- Em định rời ?
- Phải.
- Nếu thể sống sót qua kiếp thì ?
Quân Hi Thanh , bằng ánh mắt lạnh lùng.
- Lục Dạ Minh, đừng đà lấn tới. Anh cứu một mạng, và giờ cũng đền ơn bằng cách cứu một .
- Ha. - Lục Dạ Minh gượng.
- Thanh Thanh , sẽ bao giờ buông tha em .
Phớt lờ , Quân Hi Thanh ném chiếc khăn sang một bên, xoay bước khỏi nhà.
Cô rời .
Ngay lập tức.
…
Tiếng sấm rền vang, bên ngoài trời đang đổ mưa. Cơn mưa nặng hạt, tiết trời trở nên lạnh lẽo và ảm đạm. Quả là một chuỗi những sự kiện xui xẻo nối tiếp .
Quân Hi Thanh vội vã rời , cô cứ thế chạy thẳng ngoài bất chấp trời đang mưa. Mưa trút xuống xối xả, làm ướt sũng cô từ đầu đến chân. Ngay cả khi đang chạy, cô vẫn thấy tiếng bước chân ai đó đang đuổi theo phía . Rồi vòng eo thon thả của cô hai cánh tay rắn chắc siết chặt lấy.
Bị kéo ngược trở vòng tay , Lục Dạ Minh ôm chặt lấy cô từ phía ; ôm cô thật chặt, vùi mặt hõm cổ cô và hôn lên làn da mịn màng .
- Thanh Thanh , đừng .
Không… Tại ở đây?
Quân Hi Thanh cụp mắt xuống, gỡ từng ngón tay .