Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1235: Tái Sinh (3)
Cập nhật lúc: 2026-04-12 11:59:39
Lượt xem: 34
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hôm nay là lễ phong tước cho Vương t.ử Mặt Nạ Bạc!
Phong Linh Tuyết lặng lẽ lặp lặp cái tên “Vương t.ử Mặt Nạ Bạc” trong đầu. Cô hề .
Mấy cô gái trẻ xung quanh cô, và khi nhắc đến “Vương t.ử Mặt Nạ Bạc”, họ bắt đầu trò chuyện.
- Ồ, từ khi Vương t.ử Mặt Nạ Bạc xuất hiện ba năm , đạt nhiều thành tựu như trong một thời gian ngắn, hôm nay phong tước Công tước.
- , tuần vụ nổ ở đường Tây Sơn, hai c.h.ế.t, con trai cả của Nam Công tước, Huyền Mục, và cả kỹ nữ hàng đầu của Phòng A Kiều, Phong Linh Tuyết!
- Tất nhiên là , ai ở nước A mà chứ? Tôi thật sự ngờ Phong Linh Tuyết qua đời như .
- Các phòng khám thẩm mỹ đều dùng Phong Linh Tuyết làm mẫu, nhiều phụ nữ bỏ nhiều tiền để phẫu thuật thẩm mỹ, chỉ để vẻ ngoài giống hệt Phong Linh Tuyết.
- Cô thấy ?
Hai phụ nữ Hạ Linh với ánh mắt nghi ngờ, dường như họ nghĩ rằng Hạ Linh cũng phẫu thuật thẩm mỹ để trông giống Phong Linh Tuyết.
- Cô thực sự giống Phong Linh Tuyết.
- , thấy nhiều phụ nữ phẫu thuật thẩm mỹ mạng xã hội và ca phẫu thuật của cô là nhất. Cô thực sự .
- Giờ thì cũng phẫu thuật thẩm mỹ , Phong Linh Tuyết thật sự.
- Đừng nữa! Nhìn kìa, Vương t.ử Mặt Nạ Bạc đến !
Vương t.ử Mặt Nạ Bạc xuất hiện.
Nghe những lời đó, tim Hạ Linh khỏi đập thình thịch và ánh mắt dán chặt hướng cô chỉ.
Một chiếc xe hạng sang chống đạn hiệu H chạy t.h.ả.m đỏ, bao quanh là một đám đông khổng lồ, cửa kính hạ xuống, để lộ một khuôn mặt điển trai che khuất một phần bởi chiếc mặt nạ bạc.
Huyền Ảnh!
Hạ Linh ngơ ngác, khi cô rõ hơn thì chiếc xe sang trọng phóng và biến mất mắt cô.
- Vương t.ử Mặt Nạ Bạc, xin hãy gì đó.
Tiếng máy ảnh liên tục vang lên và đèn flash mạnh sử dụng. Đó là một sự náo động lớn.
Khi Hạ Linh về phía chiếc xe, cô cảm thấy bên mặt đau nhức.
Đưa tay lên, cô vuốt nhẹ bên mặt. Làn da cô mịn màng và gì đó, nhưng cô thể cảm thấy như thể một con d.a.o cứa mặt , đau đến mức chịu nổi.
Chuyện gì xảy với cô?
- Vương t.ử Mặt Nạ Bạc , gặp .
- Đừng si mê mù quáng nữa, Vương t.ử Mặt Nạ Bạc là một nhân vật quan trọng như , mà chúng thể dễ dàng tiếp cận . Giờ thì hãy sống cuộc sống của riêng .
…
Xe buýt dừng và Hạ Linh đến trường Đại học A. Cô ngay mà bước một tiệm làm tóc.
- Cô ơi, cô cắt tóc ?
- Vâng. - Hạ Linh gật đầu. Cô mái tóc dài mượt mà của và .
- Xin hãy cắt ngắn cho .
…
Hai mươi phút , tại khuôn viên trường Đại học A.
- Hạ Linh, Hạ Linh đến ? - Giáo viên phụ trách gọi tên cô.
Một giọng dễ chịu vang lên.
- Thưa thầy, em ở đây.
Giáo viên và một vài bạn cùng lớp khác ngẩng đầu lên, nhận thấy Hạ Linh.
Hạ Linh cắt tóc ngắn, ngang vai và mái. Với đôi mắt long lanh, đôi môi đỏ chúm chím, cô trông ngây thơ và quyến rũ.
Cô mặc một bộ trang phục ton sur ton với Mộ Mộ, áo khoác phao trắng và quần ống côn đen, đôi chân dài thon thả kết hợp với giày thể thao trắng, thu hút sự chú ý của hầu hết ngay khi xuất hiện.
- Tuyệt vời.
Ai đó khẽ phát một tiếng động, và tất cả đều đồng loạt về phía Hạ Linh, nên phản ứng .
Khụ khụ. Người giáo viên ho nhẹ một tiếng để đưa trở trạng thái bình thường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1235-tai-sinh-3.html.]
- Hạ Linh, đây nào. Em định chọn chuyên ngành nào?
Hạ Linh bước tới, lướt mắt qua danh sách các chuyên ngành cung cấp, cầm lấy một cây bút chì.
- Thưa thầy, em theo học chuyên ngành Thiết kế Thời trang.
Cô đ.á.n.h dấu tích ô "Thiết kế Thời trang".
- Được , Hạ Linh. Chúc mừng em chính thức trở thành một thành viên của Đại học A. - Giáo viên tuyên bố.
Khóe môi cô khẽ cong lên, gương mặt xinh toát lên vẻ rạng rỡ và đầy sức sống. Cô mới chỉ hai mươi mốt tuổi; thứ mới chỉ bắt đầu.
Phong Linh Tuyết c.h.ế.t .
Giờ đây, cô là Hạ Linh.
Hạ Linh và Phong Linh Tuyết là hai con khác biệt.
Phong Linh Tuyết là một "mỹ nhân băng giá", cô chẳng mấy khi và đôi mắt luôn chất chứa nỗi u sầu; thế nhưng Hạ Linh trái ngược. Hạ Linh tựa như ánh nắng rực rỡ, cô ngây thơ, hồn nhiên và luôn nở nụ ngọt ngào môi.
Cô tái sinh.
Mọi thứ diễn đúng hệt như những gì cô từng mơ thấy.
Thật tuyệt vời bao.
…
Tây Cung.
Phan Mân bước đến cửa phòng, giơ tay gõ nhẹ. Ngay đó, một giọng trầm vọng từ bên trong.
- Vào .
Phan Mân đẩy cửa bước .
Những tia nắng rực rỡ từ bên ngoài khung cửa sổ rọi chiếu phòng; Lục Dạ Minh đó với dáng vẻ cao ngạo, đôi mắt khẽ cụp xuống khi đang cài những chiếc cúc bộ âu phục màu đen của .
Ngay cả góc nghiêng khuôn mặt cũng toát lên vẻ quyến rũ và hảo tì vết; bộ âu phục cắt may riêng cho phẳng phiu tuyệt đối, hề lấy một nếp nhăn, bao trùm lấy hình là những tia nắng vàng rực rỡ. Anh toát lên một khí chất cao quý và đầy uy nghi, tựa như một bức danh họa đắt giá .
- Chủ nhân, đến giờ khởi hành đến Hoàng cung ạ. - Phan Mân lên tiếng nhắc nhở.
Lục Dạ Minh ngẩng đầu lên, bước về phía cửa.
- Ừm, thôi.
Vừa bước chân khỏi phòng, một nữ hầu vội vã chạy tới.
- Thưa Chủ nhân, tin ạ. Diệp tiểu thư bỗng nhiên cảm thấy khỏe, nên cô thể cùng Hoàng cung nữa.
Lục Dạ Minh khẽ cau mày.
- Chủ nhân, theo kế hoạch ban đầu thì Diệp tiểu thư sẽ tháp tùng cung, nhưng giờ cô cảm thấy khỏe, chúng nên làm thế nào đây? - Phan Mân hỏi.
Ánh mắt Lục Dạ Minh găm chặt Phan Mân, đôi môi khẽ mấp máy chút biểu cảm.
- Đi đón Quân Hi Thanh về đây.
Phan Mân sững sờ, lẽ nào Chủ nhân định đưa Quân Hi Thanh cùng cung ?
Có lẽ, đây chính là phương án tối ưu nhất lúc .
Hoàng cung vốn là nơi ẩn chứa muôn vàn hiểm nguy; Quân Tam tiểu thư là thông minh, cô sẽ là một đồng hành đắc lực cho Chủ nhân.
Thế nhưng…
- Chủ nhân, hôm qua đối xử với cô như , thuộc hạ e rằng cô sẽ ôm lòng oán hận mà phá hỏng chuyến cung của mất. - Phan Mân bày tỏ những mối lo ngại trong lòng.
Lục Dạ Minh bước xuống lầu.
- Mặc kệ .
…
Bên trong chiếc xe sang trọng.
Quân Hi Thanh ở ghế , bên cạnh là Lục Dạ Minh. Cô hề liếc , chỉ mặt sang một bên, hướng ánh mắt ngoài cửa sổ.
Hôm nay, Quân Hi Thanh diện một chiếc váy trắng bằng chất liệu voan lưới, khoác ngoài một chiếc áo choàng trắng, mái tóc đen nhánh mượt mà xõa tự nhiên. Cô đeo một tấm mạng che mặt màu trắng, chỉ để lộ đôi mắt long lanh đầy sức sống; dẫu cho dung nhan che khuất, cô vẫn toát lên một vẻ thanh thoát, tựa chốn thần tiên.
Ngồi bên cạnh cô, Lục Dạ Minh khoác lên bộ âu phục màu đen, chiếc khăn tay màu trắng gài gọn gàng nơi túi áo ngực. Mái tóc chải ngược , để lộ trọn vẹn những đường nét gương mặt tuyệt mỹ cùng khí chất đầy uy quyền, mê hoặc lòng .
Phan Mân khẽ liếc hai qua tấm gương chiếu hậu; chẳng hiểu , cảm thấy họ vô cùng xứng đôi lứa - tựa như… một định mệnh nào đó mà cả hai họ mãi mãi chẳng thể nào trốn tránh .