Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1234: Tái Sinh (2)

Cập nhật lúc: 2026-04-11 16:45:37
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Huyền Mục chỉ tuôn hết bí mật .

Hắn thể cảm nhận ngày tận thế của đang cận kề.

Giờ đây, trong tay Huyền Ảnh; Huyền Ảnh đến đây để đặt một dấu chấm hết trọn vẹn cho tất cả chuyện.

Chỉ mới khoảnh khắc thôi, thứ kết thúc. Tình , tình phụ tử, tình giữa họ - tất cả đều chấm dứt.

Thế nhưng, thực sự vẫn còn giấu kín một bí mật.

Bí mật liên quan đến Mộ Mộ và Huyền Ảnh.

Cuối cùng cũng hiểu rằng Huyền Ảnh vẫn còn yêu Phong Linh Tuyết - bao giờ ngừng yêu cô. Dẫu cho tâm tính trở nên méo mó, biến chất đến nhường nào, vẫn một thôi yêu cô.

Việc yêu cô chẳng gì là sai trái cả.

- Em Ảnh , Mộ Mộ… thực … là con của em…

Huyền Ảnh về phía Mộ Mộ.

- Cháu sợ ? Cháu thể ôm chặt lấy và đừng .

Đôi mắt Mộ Mộ sáng ngời, lấp lánh, cô bé đáp.

- Cháu sẽ làm thế , cháu sợ mà.

Huyền Ảnh mỉm . Linh Linh ngày xưa chẳng hề mạnh mẽ và dũng cảm như ; tự hỏi rốt cuộc thì Mộ Mộ giống ai đây nhỉ?

Cô bé giống cha ?

Để thể sinh một cô con gái ngoan ngoãn đến thế, hẳn cha cũng sở hữu những gen di truyền thật .

Siết cò súng, nổ một phát, và Huyền Mục đổ sụp xuống mặt đất.

Cứ thế, Huyền Mục bỏ mạng, nhưng đôi mắt vẫn mở trừng trừng. Hắn chẳng thể hiểu nổi tại c.h.ế.t theo một cách như .

Ngay cả đến thở cuối cùng, vẫn tiếp tục vùng vẫy, thều thào.

- Mộ Mộ… là… là… con gái… của em…

Huyền Mục tắt thở.

A Châu lôi Nam Công tước , đá mạnh khoeo chân ông .

- Quỳ xuống!

Rầm!

Nam Công tước ngã khuỵu xuống đất bắt đầu van xin t.h.ả.m thiết.

- Ảnh… Ảnh Nhi , đừng g.i.ế.c . Ta là cha ruột của con mà, con thể đối xử với như thế - làm là trái với luân thường đạo lý!

Huyền Ảnh hạ mắt xuống, thẳng Nam Công tước.

- Đừng lo, sẽ g.i.ế.c ông ; cũng sẽ g.i.ế.c cả Nam Công tước phu nhân nữa.

- Thật ? - Nam Công tước mừng rỡ khôn xiết.

- Nếu chỉ g.i.ế.c quách hai như thế thì quá nương tay . Tôi sẽ lệnh cho thủ hạ tra tấn hai mỗi ngày. Tôi sẽ bắt hai nếm trải gấp ngàn những nỗi đau mà , Linh Linh, Mộ Mộ và chính từng chịu đựng!

Nam Công tước sững sờ, mặt tái mét như tro tàn. Ông tiêu đời , ông thực sự tiêu đời .

A Châu lôi Nam Công tước .

Sau khi chắc chắn chuyện giải quyết thỏa, Huyền Ảnh ngước mắt lên, về phía Phong Linh Tuyết đang ngay mặt.

Ánh mắt Phong Linh Tuyết dừng gương mặt tuấn tú của . Chỉ vài khoảnh khắc đó, tầm mắt cô tối sầm cô ngất lịm .

- Mẹ ơi…!

Phong Linh Tuyết thấy ai đó đang gọi , một giọng ngọt ngào vang vọng bên tai. Hàng mi cô khẽ rung động, Phong Linh Tuyết từ từ mở mắt.

Trời sáng, những tia nắng xuyên qua rèm cửa, khiến căn phòng trở nên thật sáng sủa và thoáng đãng.

- Mẹ ơi…

Phong Linh Tuyết sang bên cạnh, nhận thấy Mộ Mộ đang gối đầu lên cánh tay .

Hai con giường, cùng diện bộ đồ ngủ màu trắng giống hệt , trông chẳng khác nào hai thiên thần nhỏ.

- Mẹ ơi, tỉnh ? Mẹ ngủ lâu quá trời luôn đấy!

Phong Linh Tuyết chớp chớp mắt, để chắc chắn rằng tất cả những gì đang diễn là thật chứ là một giấc mơ. Khẽ nhếch khóe môi, cô nở nụ rạng rỡ kéo Mộ Mộ lòng ôm chặt.

- Mộ Mộ , cảm giác như trải qua một giấc ngủ thật dài, và còn mơ một giấc mơ cũng dài lê thê nữa.

- Mơ thấy chuyện gì ?

- Ừm, chẳng nhớ rõ nữa… Mộ Mộ , con đói ? Để xuống làm cho con một bữa sáng thật ngon nhé.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1234-tai-sinh-2.html.]

- Ôi, tuyệt quá!

Hai con cùng bước xuống giường, phòng tắm để vệ sinh cá nhân. Trong phòng tắm sẵn hai bộ cốc uống nước, hai chiếc khăn tắm và hai đôi dép bông màu hồng, tất cả đều sắp xếp thành từng cặp đôi.

Họ đang sống trong một căn hộ quá rộng lớn; nó tọa lạc tại khu vực đắc địa nhất của Quốc gia A, mà ở một khu dân cư yên tĩnh và thanh bình hơn. Nội thất bên trong căn hộ bài trí với những gam màu hồng, vàng nhạt và xanh pastel, tạo nên một bầu khí vô cùng ấm cúng và dễ chịu. Căn hộ đăng ký tên của Phong Linh Tuyết; cô thậm chí còn tìm thấy một chiếc thẻ ghi nợ với dư lên tới hai trăm nghìn đô la.

Mọi thứ đều sắp đặt và bài trí vô cùng ngăn nắp, đấy.

Khi Phong Linh Tuyết soi trong gương, cô nhận thấy gương mặt thật xinh ; vết sẹo mặt biến mất , làn da trở nên mịn màng và rạng rỡ.

Ngồi tấm t.h.ả.m len mềm mại, Phong Linh Tuyết túm gọn mái tóc thành kiểu đuôi ngựa thấp, để lọn tóc buông lơi quấn quanh cổ. Cô một tay ôm lấy đầu gối, tay khẽ vươn đón lấy những tia nắng vàng ươm đang len lỏi qua khung cửa sổ.

Mấy ngày qua đối với cô cứ tựa như một giấc mơ .

Mọi chuyện dường như trôi qua chỉ trong chớp mắt.

Cô chẳng hề ngủ bao lâu, nhưng ngay khoảnh khắc tỉnh giấc, cô thể nhớ nổi nhiều điều. Thứ duy nhất cô còn nhớ là một bảo bối đáng yêu - Mộ Mộ.

Điện thoại di động của cô bắt đầu reo. Có đang gọi đến.

Là ai nhỉ?

Phong Linh Tuyết bắt máy.

- Alo?

- Chúc mừng cô, Hạ Linh! Cô trúng tuyển Đại học A. Xin hãy mặt tại trường lúc 9 giờ sáng mai; nhớ đúng giờ nhé.

Đại học A là ngôi trường danh giá bậc nhất tại Quốc gia A, nơi quy tụ tinh hoa ưu tú. Bất kể chủng tộc, tôn giáo gia thế, sinh viên tại đây đều trao cơ hội công bằng, và ngôi trường vốn nổi tiếng với danh xưng "thiên đường hạ giới".

Trời ơi!

Phong Linh Tuyết thốt lên đầy kinh ngạc - cô trúng tuyển Đại học A ?

Tuyệt quá mất!

Cô vui sướng nhảy cẫng lên.

- Cảm ơn cô, ngày mai sẽ mặt đúng giờ ạ.

- Được .

Người bên đầu dây cúp máy.

Phong Linh Tuyết xoay vòng vòng đầy phấn khích; cuối cùng cô cũng thể học ! khoan ... Hạ Linh ư?

Đó là tên của cô ?

Một đóa hoa phượng nở rộ giữa mùa hè.

Nghe thật làm .

Hạ Linh.

Kể từ giờ phút , cô sẽ sống cái tên Hạ Linh.

- Mẹ ơi… - Mộ Mộ chạy ùa tới, ôm chặt lấy bắp chân của Hạ Linh.

Hạ Linh cúi xuống Mộ Mộ. Bé mặc một chiếc áo khoác lông vũ màu trắng, đôi mắt to tròn sáng ngời và trong veo - trông bé thật sự đáng yêu.

Cô cảm thấy vô cùng hạnh phúc.

Cuộc sống hiện tại của cô tựa như một giấc mơ .

Mùi thơm thoang thoảng của cháo kê bay tới; Hạ Linh cúi xuống, bế bổng Mộ Mộ lên.

- Mộ Mộ , chúng ăn sáng thôi nào.

- Ôi, hoan hô!

- Mộ Mộ , lát nữa sẽ đến trường học. Chúng vẫn còn một khoản tiền tiết kiệm, nên sẽ tìm cho con một trường mẫu giáo thật nhé. Mẹ sẽ cố gắng học tập thật chăm chỉ, đồng thời làm thêm để giúp cuộc sống của hai con ngày càng hơn.

Mộ Mộ vòng tay ôm lấy cổ Hạ Linh, rướn lên và tặng một cái thơm chụt.

- Mẹ là nhất!

Hạ Linh cũng đáp bằng một nụ hôn ngọt ngào lên má Mộ Mộ.

- Mộ Mộ của là tuyệt nhất.

Căn hộ ngập tràn tiếng vui vẻ.

Hạ Linh bước lên một chiếc xe buýt công cộng, thẳng về phía Đại học A. Căn hộ của cô cách Đại học A một quãng xa; chỉ mất một đoạn đường ngắn là thể tới nơi.

Sau khi trả tiền vé, cô tìm một chỗ cạnh cửa sổ, và chiếc xe bắt đầu lăn bánh. Xe chạy ngang qua khu vực đắc địa ở trung tâm thành phố, và khung cảnh bên ngoài lúc thật sự vô cùng hỗn loạn.

Hạ Linh đưa mắt ngoài: các sĩ quan vũ trang đang làm nhiệm vụ giữ gìn trật tự công cộng, trong khi bộ khu vực phong tỏa. Giới truyền thông và đám đông hiếu kỳ vây kín cả nơi đó; xem đây là một sự kiện vô cùng trọng đại.

- Chà, màn khai màn thật hoành tráng! Hôm nay là nhân vật tầm cỡ nào ghé thăm nhỉ?

- Cái gì cơ? Cậu sống ở xó xỉnh nào thế? Chẳng lẽ rằng hôm nay là ngày "Vương t.ử Mặt Nạ Bạc" chính thức tiếp quản vị trí của "Nam Công tước" ? Lễ sắc phong của diễn ngay hôm nay đấy!

Loading...