Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1225: Đám Cưới (5)
Cập nhật lúc: 2026-04-10 16:06:01
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
- Chủ nhân…
Phan Mân vội vã chạy tới; dường như chuyện quan trọng cần báo cáo với Lục Dạ Minh, nhưng khựng ngay bên ngoài cửa.
Cánh cửa đang hé mở, và thể thấy rõ cảnh tượng bên trong.
Đường Mạt Nhi tựa thành giường, mái tóc rối bời; trông cô thật ngây thơ, nhưng vẫn toát lên vẻ quyến rũ lạ thường. Lục Dạ Minh nghiêng về phía , một tay chống xuống bên cạnh đầu cô, tạo nên một tư thế vô cùng mật và đầy mờ ám.
Tim Phan Mân đập thình thịch, sắc mặt biến đổi hẳn.
Hóa đoán đúng.
Người trân quý nhất trong lòng Chủ nhân - thực chính là cô !
Phan Mân , nhận thấy sự hiện diện của một đang bước đến từ phía .
Tiếng bước chân vững chãi vang lên, và một đôi giày da đen bóng loáng xuất hiện nền đất. Cố Mặc Hàn tới.
Cố Mặc Hàn khoác bên ngoài chiếc áo măng tô đen, bên trong diện chiếc gile kẻ sọc đính một chiếc ghim cài lấp lánh, toát lên khí chất uy nghi, đĩnh đạc đúng tầm của một ông trùm thương trường. Tháo đôi găng tay da đen, trao cho thư ký Nhan Đông bước thẳng tới.
Sắc mặt Phan Mân lộ vẻ bất thường, nhưng Cố Mặc Hàn chỉ liếc một cái, vẫn giữ vẻ điềm tĩnh tuyệt đối khi dừng chân ngay cánh cửa đang hé mở .
Anh nheo mắt , bên trong căn phòng.
…
Bên trong căn phòng.
Lục Dạ Minh Đường Mạt Nhi, đưa tay lên vuốt ve khuôn mặt cô. Tuy nhiên, cử chỉ của chút khác biệt: luồn những ngón tay qua mái tóc mềm mượt của cô, nhẹ nhàng nâng niu khuôn mặt .
- Mạt Nhi… - Anh khẽ gọi tên cô.
Anh gọi cô là “Chị”.
Anh gọi cô là “Mạt Nhi”.
Đó là đầu tiên gọi cô như thế.
Đường Mạt Nhi từ từ siết chặt hai bàn tay thành nắm đấm.
Lục Dạ Minh khẽ cử động ngón tay, giữ lấy phần gáy cô và dùng ngón cái nhẹ nhàng vuốt ve trán cô. Một lát , nắm lấy tay cô, đặt bàn tay lên n.g.ự.c .
Đường Mạt Nhi cảm nhận điều đó.
Cô cảm nhận thấy sợi dây chuyền đang đeo cổ - thứ vốn giấu kín bên lớp áo sơ mi trắng.
Đó là kỷ vật mà Lâm Huyền Cơ để ; vẫn luôn đeo nó bên , áp sát nơi gần trái tim nhất. “Tình yêu của ”. Sợi dây chuyền tuy từng trao tặng cho bất kỳ ai, nhưng thực chất nó chủ từ lâu về .
Cổ họng Lục Dạ Minh nghẹn , còn giữ vẻ điềm tĩnh thường thấy nữa. Anh thật nhiều điều, thế nên khẽ gọi tên cô.
- Mạt Nhi...
- Dạ Minh, chị gọi em là để với em rằng chị hề bỏ thuốc.
Dù giọng đầy mê hoặc của cô vẫn còn văng vẳng bên tai, nhưng cảm xúc nồng nàn, yêu thương trong bỗng chốc tan biến . Lục Dạ Minh chậm rãi ngước mắt lên, về phía Đường Mạt Nhi.
Đường Mạt Nhi cũng đang . Ban đầu cô vẫn còn chút hoài nghi, thực sự chắc chắn. khi cất tiếng gọi cô là "Mạt Nhi" - cái tên gắn liền với danh xưng "Tình yêu của " - thì cô khẳng định sự thật.
Thì ...
Đôi mắt Đường Mạt Nhi lộ rõ vẻ bi thương, trái tim cô thắt vì đau đớn.
Ngay đó, Đường Mạt Nhi dùng chút sức lực giật mạnh bàn tay nhỏ bé của về, thoát khỏi cái nắm tay siết chặt của .
Bàn tay bỗng trở nên trống rỗng, Lục Dạ Minh nhất thời làm gì. Bí mật mà chôn chặt tận đáy lòng bấy lâu nay giờ đây phơi bày - cô phát hiện tất cả.
Vậy còn tương lai thì ?
Lần tới gặp , sẽ đối mặt với cô như thế nào đây?
Cốc... cốc... cốc...
Tiếng gõ cửa vang lên đều đặn, nhịp nhàng.
Lục Dạ Minh và Đường Mạt Nhi đồng loạt ngoảnh đầu về cùng một hướng, bắt gặp Cố Mặc Hàn đang sừng sững nơi đó. Khóe môi khẽ nhếch lên khi cất lời.
- Có đang làm phiền hai ?
Đồng t.ử Đường Mạt Nhi co rút . Anh Cố... đến !
Cô vội vã vươn tay , đẩy Lục Dạ Minh xa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1225-dam-cuoi-5.html.]
Lục Dạ Minh lập tức thả lỏng tư thế, thẳng dậy và khôi phục vẻ điềm tĩnh vốn , cứ như thể từng chuyện gì xảy .
- Không.
- Vậy thì quá.
Cố Mặc Hàn qua vai Lục Dạ Minh, ánh mắt dán chặt Đường Mạt Nhi đang giường.
- Mạt Nhi , em ở bên cạnh em trai đủ lâu đấy. Hãy chào tạm biệt nào, về thôi, chúng cùng về nhà thôi.
Sắc mặt Lục Dạ Minh lập tức tối sầm như than, toát một luồng hàn khí lạnh lẽo khi liếc mắt sang phía Cố Mặc Hàn. Cùng lúc đó, Cố Mặc Hàn về phía Lục Dạ Minh; hai đàn ông với khí chất mạnh mẽ ngang ngửa trao đổi một ánh mắt.
Đứng bên cạnh, Phan Mân chỉ bất lực bầu khí căng thẳng ngày càng leo thang khi hai đàn ông cứ trừng mắt đầy thách thức.
Chỉ trong vỏn vẹn vài tháng, Cố Mặc Hàn sáp nhập Tập đoàn C.T của siêu tập đoàn Cố, đồng thời thiết lập một chuỗi cung ứng chỉnh trải dài khắp châu Á. Giờ đây, ở tuổi 35, Cố Mặc Hàn đang bước độ tuổi sung sức và đỉnh cao nhất của sự nghiệp.
Anh trở nên chín canh và uy nghi hơn bao giờ hết, nắm giữ vai trò huyết mạch kinh tế của khu vực Châu Á - Thái Bình Dương. Chỉ một động thái nhỏ của cũng đủ sức gây chấn động và làm đảo lộn các thế lực kinh tế.
Nếu nổ xung đột với Tây Công tước của Quốc gia A - Lục Dạ Minh - thì đó chắc chắn sẽ là một t.h.ả.m họa.
Phan Mân thực sự cảm thấy vô cùng lo lắng.
Đột nhiên, Đường Mạt Nhi khẽ cựa ; cô vén chăn, bước xuống giường và về phía Cố Mặc Hàn. Thế nhưng, cô mới chỉ hai bước thì cổ tay một bàn tay to lớn nắm chặt lấy.
Chính Lục Dạ Minh nắm lấy cổ tay cô.
Đường Mạt Nhi chậm rãi , ngước .
- Dạ Minh , chị nán đây quá lâu . Hôm nay trong chị khỏe lắm, nên chị xin phép cùng Cố đây. Chúc em một cuộc hôn nhân thật viên mãn và hạnh phúc.
Lục Dạ Minh cô, bộ nét mặt toát lên vẻ lạnh lẽo và băng giá.
Anh vẫn buông tay.
Anh để cô rời .
Đường Mạt Nhi vươn tay , nhẹ nhàng gỡ từng ngón tay . Hàng mi khẽ chớp, đôi mắt Đường Mạt Nhi bỗng đỏ hoe, nước mắt chực trào. Dù thế nào nữa, giờ đây cô là duy nhất còn của Dạ Minh.
Họ lớn lên cùng , huyết mạch giữa họ gắn bó khăng khít thể tách rời. Người em trai của cô vốn sinh trầm mặc, cách yêu thương; nếu cô bỏ , sẽ đơn độc.
Ngay cả khi sắp giã biệt cõi đời, vẫn luôn canh cánh nỗi lo về . Đường Mạt Nhi thực sự chăm sóc cho em trai .
giờ đây cô buộc rời , cô thể để lún sâu thêm nữa.
Lục Dạ Minh thấy điều đó; nhận đôi mắt đang đỏ hoe của cô.
Chỉ cần , cô sẽ chẳng thể nào gỡ nổi những ngón tay đang siết chặt . Đây là Tây Cung, là Quốc gia A; chỉ cần , Cố Mặc Hàn sẽ chẳng thể nào mang cô .
Anh thể cưỡng ép giữ cô bên .
Không chỉ tình yêu và hạnh phúc, còn thể trao cho cô... tất cả những gì đang sở hữu.
thấy đôi mắt đỏ hoe của cô.
Trong thâm tâm, hiểu rõ. Cô yêu thương - cô thực sự yêu thương nhiều.
Nghĩ , Lục Dạ Minh đột ngột buông tay. Ngay khi nới lỏng cái siết, Đường Mạt Nhi liền bước về phía Cố Mặc Hàn.
Nhận thấy đôi mắt cô đang đỏ hoe, Cố Mặc Hàn âu yếm xoa nhẹ mái tóc cô.
- Về nhà thôi em.
- Ừm, về nhà thôi . - Cô gật đầu đáp lời.
Cố Mặc Hàn nắm lấy tay cô.
- Đừng rời khỏi Quốc gia A. Với tình trạng hiện tại, chị thể xa . - Giọng của Lục Dạ Minh vọng từ phía .
Cố Mặc Hàn .
- Được thôi.
Lục Dạ Minh .
- Ai báo tin cho ?
- Tôi là rể của , dĩ nhiên sẽ tham dự đám cưới của . sở dĩ hôm nay đến sớm thế là vì nhận một tin nhắn.
Ồ, hóa là .
Khóe môi Lục Dạ Minh khẽ nhếch lên thành một nụ đầy mỉa mai; ánh mắt lạnh lẽo của khiến đối diện rùng . Chỉ cần suy nghĩ một chút, thể nhận kẻ giật dây tất cả chuyện là ai.