Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1224: Đám Cưới (4)

Cập nhật lúc: 2026-04-10 14:40:06
Lượt xem: 41

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Quân Hi Thanh.

Lục Dạ Minh lặp lặp cái tên trong tâm trí . Anh nhắm đôi mắt tuyệt , khí chất quanh bỗng trở nên lạnh lẽo.

Đưa Quân Hi Thanh tới đây!

lúc , một thuộc hạ vội vã chạy tới, giọng đầy hoảng hốt.

- Chủ nhân, chuyện . Quân Hi Thanh bỏ mất.

Lục Dạ Minh từ từ mở mắt. Dám bỏ trốn !

- Chuẩn xe.

- Vâng, Tây Công tước.

Lục Dạ Minh dậy. Anh dùng đôi tay to lớn cầm lấy chiếc áo khoác đen, mặc sải bước về phía cửa. Anh sẽ tự bắt cô về!

- Dạ Minh. - lúc , một giọng dịu dàng vọng tới.

Bước chân Lục Dạ Minh khựng , . Đường Mạt Nhi tỉnh dậy và đang giường.

- Dạ Minh, Hi Thanh ? Đừng cố đuổi bắt con bé nữa. Em sắp kết hôn , đừng cố giam cầm con bé làm gì. Hãy để con bé . Hãy buông tha cho con bé.

Gương mặt tuấn tú của Lục Dạ Minh lộ chút cảm xúc nào. Anh cất giọng nhẹ tênh.

- Chị , chị đừng bận tâm đến chuyện . Cứ nghỉ ngơi cho khỏe .

Anh bước .

Đường Mạt Nhi vội vàng lật tung chăn, chạy nhanh tới. Cô dang rộng hai tay, canh mặt Lục Dạ Minh, nhất quyết cho rời .

- Dạ Minh, chị xin em đấy. Đừng làm khó Hi Thanh nữa. Con bé chịu đựng quá nhiều , mà suy cho cùng vẫn chỉ là một cô gái trẻ. Hãy để con bé . Hãy làm điều đó vì nể mặt chị.

Đôi mắt sâu thẳm của Lục Dạ Minh trông thật trống rỗng. nếu kỹ, đó là hai xoáy nước đầy nguy hiểm, sẵn sàng cuốn phăng bất cứ ai sa đó.

- Chị , em ngoài một lát thôi. Em sẽ sớm về ngay.

Anh và bước .

- Dạ Minh!

Đường Mạt Nhi hét lên, chạy tới ôm chặt lấy đôi vai vững chãi của từ phía , nhất quyết buông để rời . Cô thực sự làm tổn thương Hi Thanh thêm nữa.

Cô nhất quyết để rời . Lục Dạ Minh khựng khi cơ thể ấm áp của cô đột ngột lao tới ôm chặt lấy từ phía .

Bước chân chững .

Những ngón tay thon dài của khẽ run lên từ từ cuộn . Sau vài giây, .

Đường Mạt Nhi buông và ngước với ánh mắt đầy van nài.

- Dạ Minh , nếu em thể mang hạnh phúc cho Hi Thanh, thì hãy buông tha cho con bé . Hãy để con bé tự do, ? Chị đang cầu xin em với tư cách là chị gái của em đấy.

Lục Dạ Minh cao gần 1m9; khi ngay ngưỡng cửa, hình che khuất gần hết ánh sáng. Anh cúi gương mặt tuấn tú xuống Đường Mạt Nhi.

- Chị thực sự nghĩ rằng em thể giữ chân bất cứ ai, chỉ cần em trao cho họ hạnh phúc và tình yêu ?

Hàng mi dài của cô khẽ run lên. Đường Mạt Nhi hiểu ý .

lúc đó, Lục Dạ Minh từ từ đưa tay lên, khẽ áp một bên má cô. Những ngón tay lạnh buốt, mang cảm giác vô cùng dễ chịu gương mặt đang nóng bừng của cô.

Cơ thể Đường Mạt Nhi lúc vốn đang nóng ran. Cô ngước đôi mắt đen láy, long lanh nước Lục Dạ Minh.

Lục Dạ Minh bước gần hơn, để cho cơ thể hai áp sát . Anh dùng những ngón tay thô ráp của nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt cô.

Gương mặt tuyệt mỹ của trở nên nhòe trong mắt Đường Mạt Nhi. Cả hai chị em đều thừa hưởng những gen di truyền xuất sắc từ Lục Cẩn Văn và Lâm Huyền Cơ; thế nhưng, ngay từ khi em trai mới chào đời, Đường Mạt Nhi luôn cảm thấy rằng em còn trai hơn bất cứ ai đời.

Vầng hào quang tỏa từ con thật sự là độc nhất vô nhị, ngay cả khi giữa một biển đông đúc lên tới hàng triệu .

Giờ đây, nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt cô, đầy âu yếm và chút thăm dò, với một tình yêu sâu sắc đến mức khó tả. Đường Mạt Nhi hề mù quáng, cũng chẳng kẻ ngốc. Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu cô, và nỗi kinh hoàng hiện rõ trong ánh mắt.

- Dạ Minh…

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1224-dam-cuoi-4.html.]

- Hửm?

Đầu óc Đường Mạt Nhi trở nên hỗn loạn, nhất thời cô chẳng lúc . lúc , tầm mắt cô bỗng tối sầm khi Lục Dạ Minh cúi đầu và nghiêng về phía cô.

Đường Mạt Nhi sững sờ. Khoảng cách giữa hai lúc quá đỗi gần gũi.

Cô vội vàng mặt chỗ khác.

Lục Dạ Minh khựng , ngừng việc nghiêng về phía cô.

Đường Mạt Nhi đặt đôi tay nhỏ nhắn lên n.g.ự.c và đẩy . Anh vẫn vững chãi, cao lớn như tượng đài, trong khi cô mất thăng bằng và loạng choạng lùi vài bước.

- Cẩn thận!

Lục Dạ Minh vươn tay , vòng qua eo cô để giữ cho cô vững.

Đầu óc Đường Mạt Nhi cuồng. Cảm giác cứ như thể ai đó dội một gáo nước lạnh lên cơ thể đang bừng bừng lửa nóng của cô, dập tắt ngọn lửa . Cô cảm thấy lạnh buốt thấu tận tâm can.

Cô chẳng còn đang nghĩ gì nữa.

Bởi lẽ, đây cô từng nghĩ đến chuyện bao giờ. Đột nhiên, đôi chân cô rời khỏi mặt đất khi Lục Dạ Minh bế bổng cô lên trong vòng tay .

Sải bước vững vàng về phía , nhẹ nhàng đặt cô xuống chiếc giường êm ái.

Đường Mạt Nhi đang mặc một chiếc áo sơ mi trắng rộng thùng thình, vạt áo dài trùm xuống tận mắt cá chân. Lúc nãy khi bước xuống giường, cô kịp xỏ giày, nên giờ đây đôi chân trần của cô vẫn thò ngoài mép giường.

Lục Dạ Minh cúi xuống, khẽ nắm lấy đôi chân ngọc ngà đang thò khỏi chăn của cô, cẩn thận đắp chăn che kín chúng lớp chăn ấm áp.

Đường Mạt Nhi vội vàng rụt chân .

Nhìn vẻ mặt đầy hoảng hốt của cô, Lục Dạ Minh khẽ cau mày. Là của . Lẽ nên…

- Em sẽ gọi bác sĩ đến tiêm t.h.u.ố.c giải cho chị ngay đây.

- Bác sĩ ư?

- Có kẻ động tay chiếc váy chị đang mặc, xịt lên đó loại xuân d.ư.ợ.c mạnh nhất mà ả thể tìm … - Giọng của Lục Dạ Minh trở nên khàn khàn nhưng đầy vẻ mê hoặc.

Loại xuân d.ư.ợ.c mạnh nhất ư? Đường Mạt Nhi cảm thấy như thể đang bốc hỏa, cơ thể rã rời chẳng còn chút sức lực nào, nhưng lạ , cô hề cảm thấy khó chịu. Đầu óc cô vẫn tỉnh táo, rõ ràng là cô hề ảnh hưởng bởi tác dụng của xuân dược.

Hi Thanh ư?

Đường Mạt Nhi chợt nhớ đến viên kẹo mận chua mà Hi Thanh đưa cho cô khi rời . Chẳng lẽ cô động tay động chân viên kẹo đó ?

Chỉ trong thoáng chốc ngắn ngủi, tâm trí Đường Mạt Nhi cuồng với bao suy đoán, khiến cô nhất thời cảm thấy bối rối, hoang mang.

Hi Thanh vốn dĩ là một cô gái cực kỳ thông minh. Phải chăng cô sớm thấu âm mưu ? Liệu những gì diễn hôm nay là một lời cảnh báo mà cô dành cho cô, là một câu đố mà cô tự giải đáp?

Đường Mạt Nhi khẽ c.ắ.n chặt đôi môi đỏ mọng bằng hàm răng nhỏ nhắn của . Cô thể nào dám chắc, cũng chẳng thể nào tin nổi điều đó...

Giờ đây, cô làm đây?

Lục Dạ Minh cúi xuống những vết răng hằn đôi môi cô. Đôi môi thật mềm mại và căng mọng... Cổ họng bỗng thắt ; chợt tự hỏi, liệu chính mới là đang xuân d.ư.ợ.c khống chế, chứ là cô ?

Từ đến nay, luôn kiểm soát những con quỷ dữ ẩn sâu trong lòng ; thế nhưng hôm nay, tâm trí trở nên hỗn loạn, và những d.ụ.c vọng thầm kín đang trào dâng mãnh liệt.

Trên thế gian , chỉ duy nhất một thể khiến trở nên mất kiểm soát đến nhường .

Anh , định bước .

- Dạ Minh...

Giọng của Đường Mạt Nhi vang lên bên tai , cùng lúc đó, một bàn tay nhỏ nhắn nắm chặt lấy bàn tay to lớn của . Lục Dạ Minh khựng , cúi xuống , ánh mắt lướt từ bàn tay nhỏ bé của cô lên đến gương mặt cô.

Đường Mạt Nhi cũng đang ngước . Đôi mắt cô sáng lấp lánh tựa như những vì bầu trời đêm.

Đôi lông mày của Lục Dạ Minh dần dần cau .

- Chị , xin chị hãy buông tay .

Đường Mạt Nhi thẳng mắt , bàn tay cô càng siết chặt hơn. Gương mặt ửng hồng, những cử chỉ đầy gợi tình cùng giọng quyến rũ của cô khơi dậy một bí mật thầm kín, một nỗi niềm khó chôn chặt suốt bao năm qua.

Anh khẽ nuốt khan, bất ngờ cúi xuống.

Khi đột ngột cúi sát , Đường Mạt Nhi vội vàng lùi phía , khiến đầu cô chạm nhẹ thành giường. Chiếc váy của cô trễ xuống, buông lơi từ giường phủ lên ống quần , tạo nên một khung cảnh tựa như một bức tranh vẽ.

Loading...