Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1213: Máu
Cập nhật lúc: 2026-04-09 10:44:16
Lượt xem: 39
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Con đường trở nên hỗn loạn và tấp nập, những chiếc xe cộ lao với tốc độ chóng mặt. Khóe môi Phong Linh Tuyết khẽ cong lên khi cô bước thẳng về phía đó...
Bíp!
Một tiếng phanh rít chói tai cùng mùi lốp xe cháy khét vang lên khi một chiếc xe phanh gấp để dừng . Tài xế hạ cửa kính xuống và hét lớn.
- Này, cô làm gì đường thế hả? Cô tông c.h.ế.t ? Đồ điên!
Phong Linh Tuyết chẳng hề phản ứng, cô chỉ tiếp tục bước .
Với chùm đèn pha rực sáng, một chiếc xe tải bất ngờ xuất hiện từ ngã rẽ và lao thẳng về phía Phong Linh Tuyết.
- Này, dừng ! Tránh mau!
Vài đường chứng kiến cảnh tượng đó hét lên thất thanh. Phong Linh Tuyết dừng , nhận thấy chiếc xe tải đang lao tới chỗ . Cô từ từ dang rộng hai cánh tay.
Mộ Mộ , đang đến để bầu bạn cùng con đây.
Mộ Mộ , nhớ con nhiều lắm.
Mộ Mộ , sẽ bao giờ xa con thêm nào nữa .
Chiếc xe tải lao tới như một đoàn tàu đang gầm rú...
- Ôi trời! - Vài đường vội che mắt , họ dám cảnh tượng đó.
Rầm!
C.h.ế.t tiệt, chắc chắn chiếc xe tải cán qua cô . Người phụ nữ đó vẫn còn trẻ lắm, điều gì khiến cô quyết định kết thúc cuộc đời theo cách chứ? Những đường khẽ thở dài.
Khi cuối cùng họ cũng lấy hết can đảm để ngẩng đầu lên , họ thở phào nhẹ nhõm.
Chuyện gì xảy ?
Ngay khi chiếc xe tải tông trúng Phong Linh Tuyết, một chiếc xe bọc thép mang ký hiệu “H” bất ngờ xuất hiện, đ.á.n.h lái tông thẳng chiếc xe tải .
Cảnh tượng lúc đó hỗn loạn.
Chiếc xe tải khựng , vì tông trúng , nó đ.â.m sầm hàng rào chắn bên đường. Dù tông trực diện chiếc xe tải khổng lồ, chiếc xe “H” vẫn hề hư hại dù chỉ một chút.
- C.h.ế.t tiệt, chiếc xe đỉnh thật!
- Giới nhà giàu đúng là đẳng cấp khác hẳn.
...
Bên trong chiếc xe “H” đó, Huyền Ảnh đang ở ghế phụ với vẻ mặt vô cảm. Ngay đó, một dòng m.á.u đỏ tươi bắt đầu rỉ từ khóe miệng .
Cú va chạm cực mạnh gây chấn thương nội tạng cho . Anh khẽ đưa tay lên, dùng mu bàn tay lau vết máu, mái tóc mái rủ xuống che đôi mắt đen thẫm tựa màn đêm của . Cử chỉ toát lên một sức hút đầy mê hoặc, khiến xem như nổ tung vì sự quyến rũ đó. A Châu vội vàng hỏi.
- Chủ nhân, ?
Tim A Châu đập thình thịch, khi chứng kiến trọn vẹn cảnh cô Phong mặc kệ cho chiếc xe cán qua , còn Chủ nhân cũng bất chấp cả tính mạng và sự an nguy của bản để cứu cô .
Huyền Ảnh mở cửa xe, bước ngoài. Đôi bốt quân sự nặng trịch của tạo nên những âm thanh nhịp nhàng theo từng bước chân, chiếc áo khoác đen bay phấp phới trong làn gió lạnh.
Chẳng mấy chốc, dừng ngay mặt Phong Linh Tuyết.
Phong Linh Tuyết rụt tay , nụ gương mặt cô biến mất. Ngước mắt lên, cô thẳng đôi mắt đen thẫm như mực của đàn ông .
Anh đang trừng mắt cô đầy giận dữ.
- Rốt cuộc cô đang làm cái quái gì hả?
- Sao là ? - Phong Linh Tuyết cất lời.
Giọng cô khẽ khàng và khàn, nhưng vẫn đủ rõ ràng để Huyền Ảnh thấy. Anh mím chặt môi, trông càng trở nên nguy hiểm hơn bao giờ hết.
- Nói xem nào.
Phong Linh Tuyết đáp trả.
- Anh hiểu tiếng ? Tôi đang hỏi tại là nữa chứ? Tôi thấy , dù chỉ một giây cũng thấy ! Cút ! - Cô hét thẳng mặt .
Cô rằng cô thấy dù chỉ một giây.
Anh cô là thật; thể thấy rõ mồn một sự căm ghét và ghê tởm mà cô dành cho qua ánh mắt .
Huyền Ảnh l.i.ế.m nhẹ lên đôi môi đang nứt nẻ của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1213-mau.html.]
- Phong Linh Tuyết, tất cả là do cô tự chuốc lấy đấy! Tối nay, sẽ khiến cô quỳ xuống cầu xin sự tha thứ!
Anh cúi xuống, bế bổng cô lên.
Mở cửa ghế phụ, ném cô trong mới bước sang ghế lái.
- A Châu, chuyện còn giao cho giải quyết hết đấy.
A Châu thậm chí còn chẳng dám ngẩng đầu lên. Trong suốt ba năm làm việc cho Chủ nhân, đây là đầu tiên chứng kiến Chủ nhân nổi giận lôi đình đến thế.
- Vâng ạ.
Chiếc xe H lao vun vút...
...
Tại dinh thự Tuyết Sơn.
Cô hầu gái vội vã chạy tới mở cửa, nhưng kịp làm gì thì cánh cửa đá tung với một tiếng rầm vang dội.
- Thiếu… thiếu gia. - Cô hầu gái sợ hãi tột độ, vội vàng lùi sang một bên.
Huyền Ảnh túm lấy cánh tay Phong Linh Tuyết, lôi xềnh xệch cô lên lầu. Phong Linh Tuyết thể nào bắt kịp tốc độ của , bước chân loạng choạng khi leo từng bậc thang.
Vài giây , cửa phòng đá tung, và quăng cô lên chiếc giường rộng lớn. Phong Linh Tuyết cảm thấy đầu óc cuồng, nhưng ngay đó, cô cảm nhận một sức nặng đè lên cơ thể . Chính là – đang đè chặt lấy cô.
Huyền Ảnh quỳ bên cạnh cô giường, tháo phăng chiếc thắt lưng khi x.é to.ạc quần áo cô.
Anh nâng cằm cô lên, bóp chặt một cách thô bạo.
- Tôi cho cô một cơ hội cuối cùng đây, mau - rốt cuộc cô làm ?
Phong Linh Tuyết bằng đôi mắt vô hồn, chẳng hề chút phản kháng nào dù là nhỏ nhất.
- Anh chỉ l..m t.ì.n.h thôi đúng ? Anh Ảnh c.h.ế.t , chẳng khác gì những gã đàn ông - những kẻ chỉ chực chờ lợi dụng và cưỡng h.i.ế.p . Anh thậm chí còn tàn nhẫn hơn cả bọn chúng nữa! Tất cả các đều là quỷ dữ, đúng là lũ quỷ dữ!
Ánh mắt Huyền Ảnh trở nên tối sầm và đầy vẻ đe dọa. Anh cúi sát xuống, đặt một nụ hôn lên môi cô.
Anh thêm bất cứ lời nào từ cô nữa.
Nếu cô chịu mở miệng, nếu cô cho tại cô lao dòng xe cộ để tìm cái c.h.ế.t, thì cũng chẳng thêm bất cứ điều gì nữa.
Đừng chọc điên !
Môi Huyền Ảnh rời khỏi môi cô, nhưng nụ hôn của trượt dần xuống phía .
Một giọng lạnh băng phá tan bầu khí tĩnh mịch.
- Nếu làm thì làm , làm ơn hãy làm cho nhanh lên.
Huyền Ảnh sững , cơ bắp căng cứng ; ấn c.h.ặ.t đ.ầ.u gối cô xuống, cúi rạp lên cơ thể cô…
…
Hai tiếng , quần áo của cả hai vương vãi khắp sàn nhà, căn phòng ngập tràn mùi hương nồng nặc của cuộc ân ái.
Huyền Ảnh bước xuống giường, thẳng về phía phòng tắm mà chẳng hề ngoái đầu dù chỉ một . Anh vòi sen tắm rửa. Những giọt nước li ti trượt dài cơ thể vạm vỡ của ; ngẩng đầu lên, toát một vẻ quyến rũ đầy ma mị khi trút bỏ những d.ụ.c vọng trong lòng. Anh tắm rửa cơ thể mà gương mặt chẳng hề biểu lộ chút cảm xúc nào.
Tâm trí ngập tràn những hình ảnh từ lúc nãy - dù làm gì nữa, cô cũng chẳng hề thốt lên lấy một tiếng. Cô cứ đó giường, bất động như một khúc gỗ.
Anh buộc thừa nhận rằng , chẳng hề cảm thấy chút khoái cảm nào - chút nào cả.
Anh vẫn còn nhớ, cách đây lâu lắm, từng đưa cô cáp treo. Cô gối đầu lên đùi , nở nụ thật ngọt ngào. Đó là ngày sinh nhật của cô. Cô ôm lấy - đó cũng là ước nguyện duy nhất của cô.
Chỉ cần đối xử với cô t.ử tế hơn một chút thôi, cô sẽ ngoan ngoãn theo khắp nơi.
giờ đây, chuyện khác xưa.
Anh cảm thấy như đ.á.n.h mất một điều gì đó.
Tắt vòi hoa sen, khoác lên bộ đồ ngủ màu đen bước khỏi phòng tắm. Nhìn phụ nữ đang giường, lệnh.
- Dậy tắm ngay!
Phong Linh Tuyết đang đắp một tấm chăn lụa ngang , chỉ để lộ khuôn mặt với vết khắc chữ "Nô" in hằn đó. Đôi mắt cô nhắm nghiền, gương mặt tái nhợt , chẳng còn chút huyết sắc nào.
Thế nhưng, cô trông vô cùng thanh bình, tựa như đang chìm giấc ngủ say.
Tai Huyền Ảnh khẽ giật lên. Anh thấy vài âm thanh lạ - tiếng gì đó đang nhỏ xuống đều đặn. Có thứ chất lỏng nào đó đang tí tách rơi xuống.
Cúi mắt xuống, bàng hoàng nhận m.á.u đang thấm qua lớp chăn, nhuộm đỏ thẫm cả tấm ga trải giường.