Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1202: Em… Thích Anh
Cập nhật lúc: 2026-04-09 05:30:11
Lượt xem: 38
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi Cố Mặc Hàn bước lên võng cùng cô, chiếc võng bắt đầu đung đưa; cởi chiếc áo khoác đen đang mặc , hỏi.
- Gã nhóc Lục Dạ Minh làm cái cho em đấy ?
- Sao gọi em trai em là “gã nhóc”?
Cố Mặc Hàn cởi hẳn áo khoác ngoài, nắm lấy tay cô đặt lên chiếc cúc áo vest của , ý cô giúp cởi áo .
- Anh gọi nó như thế ?
Động tác của Đường Mạt Nhi thật nhẹ nhàng khi cô giúp cởi cúc áo vest, đôi môi khẽ chu vẻ hờn dỗi.
- Em trai em giờ là Tây Công tước đấy. Anh gọi nó như thế mặt ngoài ; lỡ một ngày nào đó nó lên ngôi làm Vua và thống trị cả thế giới thì ?
- Nếu ngày đó thực sự đến, thì vẫn là rể của nó thôi. Cha em còn nữa; với tư cách là chị gái, em cũng giống như của nó , còn - với tư cách là rể - thì cũng giống như cha của nó. Bảo nó cố gắng làm việc chăm chỉ hơn nữa , để còn thể cao hơn nó một bậc.
"..."
Anh đang cái quái gì thế ? Đường Mạt Nhi siết chặt hai tay thành nắm đấm, đ.ấ.m thùm thụp .
Cố Mặc Hàn cứ để mặc cô đ.ấ.m . Anh nắm lấy đôi tay đang đ.ấ.m của cô, áp chúng lên n.g.ự.c , vòng tay ôm lấy vai cô, kéo cô sát lòng. Anh cúi xuống đặt một nụ hôn lên trán cô.
- Em giận ? Mạt Nhi , rốt cuộc em thích “ Cố” hơn, là thích em trai em hơn?
Những lời khiến Đường Mạt Nhi cảm thấy vô cùng xúc động, chúng chạm đến tận đáy lòng cô. Thật khó để diễn tả thành lời, nhưng khi thì thầm những lời bên tai cô khoảnh khắc đó, cô cảm thấy lòng ấm áp vô cùng.
- Anh khác mà.
Lục Dạ Minh là em trai ruột của cô, còn " Cố" thì là... cô yêu thương nhất đời.
Làm thể đem bản so sánh với em trai cô chứ?
Cô thật sự chẳng hiểu nổi làm thể nghĩ một câu hỏi ngớ ngẩn đến thế.
Cố Mặc Hàn xích gần hơn, hôn nhẹ lên má cô.
- Anh câu trả lời ngay bây giờ. Em thích em trai em hơn, là thích hơn?
Trên tay đang cầm một thứ gì đó, và đưa nó cho cô. Đường Mạt Nhi ngước mắt lên - đó là một cành hoa hồng. Đó là một đóa hồng chớm nở, cánh hoa còn đọng những giọt sương li ti. Trông thật tuyệt mỹ.
Dẫu cho vô vàn loài hoa khác , Đường Mạt Nhi vẫn dành tình yêu lớn nhất cho hoa hồng.
Đường Mạt Nhi - từng một thời lừng lẫy - sở hữu một khí chất rực rỡ hệt như những đóa hồng . Cô khẽ đưa tay đón lấy đóa hồng từ tay , đưa lên mũi, hít hà hương thơm ngào ngạt của loài hoa .
Tâm trạng cô bỗng trở nên nhẹ nhõm và tươi sáng hẳn lên.
- Giờ thì em câu trả lời ? - Cố Mặc Hàn cất tiếng hỏi.
Đường Mạt Nhi ngước , đôi mắt long lanh ngấn nước.
- Em… thích .
Chỉ vì một đóa hồng mà cô “mua chuộc” mất ; giờ đây, cô đành phụ lòng em trai của thôi.
Xin em nhé, Dạ Minh.
Một nụ khẽ nở khóe môi Cố Mặc Hàn.
- Xem em vẫn còn chút lương tâm đấy chứ; nếu thì bao ngày qua, phí hoài thời gian nhung nhớ em một cách vô ích .
Anh cúi xuống, đặt một nụ hôn lên đôi môi đỏ mọng của cô.
Đường Mạt Nhi khẽ đỏ bừng mặt khi trao nụ hôn . Anh từ từ luồn lưỡi bên trong khoang miệng cô. Đường Mạt Nhi tỏ vẻ thẹn thùng, khẽ khàng đáp nụ hôn của . Sau đó, Cố Mặc Hàn nhẹ nhàng đè cô xuống khi cả hai đang chiếc võng.
Chiếc võng bắt đầu đung đưa mạnh hơn; Cố Mặc Hàn vòng tay ôm lấy bờ vai cô, để cô tựa đầu lồng n.g.ự.c .
Anh sụt cân đôi chút, khiến những đường nét tuấn tú gương mặt càng trở nên sắc sảo và rõ nét hơn. Đôi mắt đỏ ngầu, trông vẻ vô cùng mệt mỏi.
Tập đoàn C.T chính thức sáp nhập với Tập đoàn Cố. Sự kết hợp giữa một đế chế kinh doanh khổng lồ với một tập đoàn lâu đời tồn tại suốt ba thế kỷ tại Thủ đô - đây quả thực là thập kỷ huy hoàng của riêng Cố Mặc Hàn. Dạo gần đây, càng trở nên cuồng công việc hơn bao giờ hết, liên tục công tác khắp nơi.
Lòng Đường Mạt Nhi thắt vì xót xa cho ; cô cũng tự trách bản nữa. Anh bận rộn với công việc đến thế, mà cô chẳng thể ở bên cạnh để chăm sóc và sẻ chia cùng . Cô khẽ đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt .
Cố Mặc Hàn cô, giọng khẽ khàng, trầm khàn đầy gợi cảm.
- Em làm chuyện đó ?
“…”
Đường Mạt Nhi vội vàng rụt tay . Không, cô hề ý định đó.
- Ha. - Cố Mặc Hàn khẽ bật . Anh thực sự quá mệt mỏi .
- Sáng mai một cuộc họp quan trọng, em ngủ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1202-em-thich-anh.html.]
Vừa , ôm cô lòng nhắm mắt .
Anh vội vã chạy suốt quãng đường đến đây chỉ để... ôm cô ngủ thôi ?
Đường Mạt Nhi tựa như một chú mèo con, ngoan ngoãn gọn trong vòng tay . Cô hít hà đóa hoa hồng một nữa; mùi hương thật dễ chịu.
Anh khẽ cựa , bàn tay mò luồn trong váy cô...
Chẳng ngủ ?
Đường Mạt Nhi vội giữ tay , giọng mềm mại đầy vẻ nũng nịu.
- Này, đang làm gì thế?
Cố Mặc Hàn xoay đối diện với cô. Giọng điệu của thật bá đạo, nhưng đồng thời cũng vô cùng quyến rũ.
- Mạt Nhi ...
Nghe thấy giọng của , Đường Mạt Nhi thể cưỡng . Cô nhắm mắt , buông tay .
- Em ngoan lắm. Đây mới chính là tư thế chuẩn xác khi đàn ông ôm phụ nữ đấy.
“...”
Cái lý thuyết nực gì thế ?
...
Khi Đường Mạt Nhi mở mắt, những tia nắng ban mai xuyên qua khe rèm cửa. Cô ngủ một giấc thật dài.
Cô vươn tay sang bên cạnh để cảm nhận, nhưng chỉ thấy một trống . Cố Mặc Hàn rời từ lúc nào. Anh một cuộc họp quan trọng buổi sáng nên thức dậy từ sớm.
Giờ đây, mỗi ngày chỉ thể ngủ vỏn vẹn vài tiếng đồng hồ thôi ?
Đường Mạt Nhi bật dậy, chiếc áo khoác đen trượt xuống khỏi cô. Đó là chiếc áo khoác của Cố Mặc Hàn – chiếc áo mà hôm qua cởi .
Đưa chiếc áo lên mũi hít hà, cô cảm nhận mùi hương đặc trưng của – một mùi hương nam tính, thoang thoảng sự thanh sạch.
Đó chính là mùi hương của Cố thiếu gia.
Cô bước xuống giường, phòng tắm để vệ sinh cá nhân. Cô cắm cành hoa hồng một chiếc bình pha lê, treo chiếc áo khoác của lên mắc áo và bắt đầu là phẳng nó.
Cốc... cốc...
Cô thấy giọng của Lục Dạ Minh vọng từ bên ngoài.
- Chị ơi, chị dậy ?
- Chị dậy đây. Em .
Lục Dạ Minh đẩy cửa bước phòng. Anh ngay bên khung cửa, còn Đường Mạt Nhi thì , mỉm .
- Chào buổi sáng nhé, Dạ Minh.
Nhìn thấy cô sáng nay, ánh mắt của Lục Dạ Minh khẽ biến đổi. Đường Mạt Nhi của ngày hôm nay trông khác lạ; mới hôm qua thôi, cô vẫn còn nức nở lóc trông thật đáng thương.
Trái ngược với vẻ bất lực của ngày hôm , giờ đây cô đang diện một chiếc váy maxi màu đỏ rực rỡ; mái tóc buộc gọn thành kiểu đuôi ngựa thấp, đôi mắt sáng ngời và trong veo. Cô trông thật quyến rũ và đầy mê hoặc.
Ánh mắt của Lục Dạ Minh dừng cành hoa hồng đặt cạnh cửa sổ, chuyển sang chiếc áo khoác đen mà cô đang là dở.
Cố Mặc Hàn ở đây hôm qua – thể nhận điều đó.
Lục Dạ Minh biểu lộ quá nhiều cảm xúc gương mặt, chỉ khẽ mấp máy môi.
- Chị ơi, chúng xuống nhà ăn sáng thôi.
- Ừm... thôi.
Đường Mạt Nhi đặt chiếc bàn là xuống, bước khỏi phòng. Khi cả hai xuống đến tầng , Lục Dạ Minh hỏi.
- Chị , hôm nay là tiệc đính hôn của “Vương t.ử Mặt Nạ Bạc” đấy. Chị tham dự ?
Tiệc đính hôn của "Vương t.ử Mặt Nạ Bạc" ư?
Đường Mạt Nhi khẽ cau mày.
- Dạ Minh , liệu “Vương t.ử Mặt Nạ Bạc” thực sự đính hôn với Sử tiểu thư ?
Lục Dạ Minh gật đầu xác nhận.
- Ừm.
- Chị sẽ ! - Đường Mạt Nhi lập tức từ chối thẳng thừng.