Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1198: Ốm Nghén

Cập nhật lúc: 2026-04-09 00:45:38
Lượt xem: 42

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Quân Hi Thanh mỉm . Sau đó, cô hạ giọng, khẽ đủ để chỉ hai họ thấy.

- Tây Công tước, phận thực sự của là gì ?

Lục Dạ Minh khẽ .

- Anh thấy hứng thú đấy. Em cứ tiếp .

- Hai mươi năm , khi phu nhân Huyền Cơ đang mang thai, bà ép uống t.h.u.ố.c phá thai. Cuối cùng, bà thậm chí còn mổ lấy t.h.a.i để đưa đứa con ngoài. Sau đó, đứa bé thể cất tiếng cận kề cái c.h.ế.t. Nó trút thở cuối cùng ngay khoảnh khắc rời khỏi vòng tay của phu nhân Huyền Cơ.

- Mối liên kết giữa hai họ quả thực vô cùng sâu nặng. Đứa bé kiên cường cầm cự suốt mười tháng trời, để cuối cùng ngay trong vòng tay , chỉ ít lâu khi chào đời.

- Lục Cẩn Văn vốn dĩ là một kẻ lạnh lùng, chẳng hề cách yêu thương; trong suốt cả cuộc đời , ông chỉ dành trọn vẹn trái tim để yêu duy nhất một - chính là phu nhân Huyền Cơ. Về việc ông tay khi nào, thực hiện bằng cách nào, làm mặt đời - những điều đó rõ; nhưng một điều chắc: hai - cha và con - tạo thành một cặp đôi ăn ý hơn hẳn những cặp cha con ruột thịt thực sự. Hai kẻ giả mạo như các diễn trọn vẹn vai diễn đến mức hảo, đ.á.n.h lừa tất cả , đồng thời giúp giảm thiểu những tổn thương mà các vô tình gây cho khác. Và các cũng thành công trong việc bảo vệ những phụ nữ mà các trân trọng nhất trong lòng .

- Ngay cả đến tận hôm nay, vẫn cảm thấy run rẩy mỗi khi thấy chữ ký của cha . Thiền sư Huyền Di từng rằng cha sát hại quá nhiều trong kiếp , và hậu quả là ông sẽ chẳng thể một kết cục . Những lời , rốt cuộc ứng nghiệm. Ông tự tay g.i.ế.c c.h.ế.t chính con trai ruột của , và thậm chí còn chẳng kịp mặt phu nhân Huyền Cơ cuối khi bà qua đời. Sau cùng, ông chỉ còn tuôn trào những giọt lệ m.á.u - nhuộm đỏ cả chiếc giường lạnh lẽo nơi bà - ngay khoảnh khắc ông trút thở cuối cùng. giờ đây, cuối cùng thấu hiểu... nỗi đau của ông .

- Còn về phía , Tây Công tước , đó chính là bí ẩn mà Lục Cẩn Văn để . Anh phát hiện thế thực sự của từ bao giờ ? Đã vài năm trôi qua kể từ dạo đó . Với năng lực của , lẽ nào tìm dù chỉ một manh mối nhỏ về nguồn gốc của ... Anh mang dòng m.á.u của ai, cha là ai, gia đình hiện ở ? Làm chuyện chẳng gì về những điều đó chứ?

- Thế nhưng, chẳng hề bất kỳ động thái nào. Anh đổi tên thành Lục Dạ Minh. Có vẻ như còn ý định lưu giữ cái tên cho cả những thế hệ mai nữa. Tôi từng một nghĩ rằng là kẻ rung động tình cảm. Suốt bao năm qua, chẳng hề màng đến hào quang vinh hiển mà cái họ Lục mang , rốt cuộc điều gì khiến quyến luyến nó đến thế? Hay là...

Quân Hi Thanh đột ngột rụt tay về một cách dứt khoát. Những ngón tay thon dài của cô chỉ thẳng lồng n.g.ự.c ấn mạnh xuống.

- Hay là đang với rằng: điều khiến quyến luyến bấy lâu nay chính là con gái luôn kề bên, cùng lớn lên suốt hai mươi năm qua - duy nhất mang cho sự ấm áp? Rằng lý do giữ mãi cái họ Lục là để thể ở thật gần cô , để tiếp tục đắm trong tình yêu thương và sự cưng chiều mà cô dành cho em trai bé bỏng của ?

- Vậy nên, điều ở đây là: ngay cả Lão gia Lục Lục Cẩn Văn cũng chẳng đủ sức lay động trái tim . Anh thể chịu đựng nỗi cô đơn và cũng chẳng hề bận tâm đến tiền tài, vật chất. Tôi tin chắc rằng, ngay cả con đường vinh quang dẫn tới ngôi vị Hoàng đế mà đang bước lúc , cũng chẳng thể nào sánh nổi với con gái đang ngự trị trong trái tim .

Người đời vẫn thường rằng, đàn ông khi chìm đắm trong tình yêu luôn toát lên một sức hút mãnh liệt nhất; và quả thực, lúc đây, Lục Dạ Minh đang tỏa một thứ mị lực đầy mê hoặc, khó lòng diễn tả thành lời. Đôi mắt sâu thẳm của Lục Dạ Minh tựa như hai xoáy nước cuộn trào, khả năng nuốt trọn cả linh hồn của bất cứ ai lỡ sa đó.

Cuối cùng, khẽ đưa tay lên, nâng cằm cô dậy.

- Quân Hi Thanh , thực sự... đang ngày càng trở nên thích em hơn đấy.

- Được để mắt tới, quả là niềm vinh hạnh của . - Quân Hi Thanh khẽ nhướng một bên mày đầy vẻ duyên dáng .

- Vì giam lỏng tại Tây Cung , nên dư dả thời gian để vén màn... bí ẩn bao quanh .

Lục Dạ Minh bước tới, hình cao lớn và tao nhã của áp sát lấy cô.

- Nếu em định vén màn bí ẩn về , thử... cởi y phục cho ngay tại đây luôn ? - Anh cất giọng trầm thấp, đầy vẻ quyến rũ và trêu ghẹo.

- Tây Công tước , khá lâu . Nếu tìm thấy , chị Mạt Nhi chắc sẽ lo lắng lắm đấy!

Cô cố ý nhấn mạnh cụm từ "chị Mạt Nhi".

Lục Dạ Minh vẫn giữ vẻ mặt vô cảm, nhưng lặng lẽ buông cô và đút một tay túi quần. Anh một cách đầy tao nhã.

- Tốt nhất là em nên cẩn trọng lời ăn tiếng của . Tránh để lỡ lời mà rước họa .

- Anh cứ yên tâm. Tôi luôn coi chị Mạt Nhi như chị ruột thịt của . Tôi sẽ chẳng bao giờ làm bất cứ điều gì gây tổn hại đến chị .

Nghe , Lục Dạ Minh nhạt một tiếng đầy vẻ thờ ơ.

Quân Hi Thanh . Cô chẳng hề tin tưởng cô, thậm chí còn phần coi thường cô. Anh sẽ dành trọn cả đời để che chở cho chị gái của ; chẳng cần đến bất kỳ ai khác nữa cả.

- Tôi sẽ giữ mồm giữ miệng, nhưng cũng nhớ coi chừng cái “phần ” của đấy nhé. Suy cho cùng, tình ái và d.ụ.c vọng vốn dĩ dễ khiến mất sự đề phòng mà.

Nói , Quân Hi Thanh bước rời .

Quân Hi Thanh rời , căn thư phòng chìm tĩnh lặng. Lục Dạ Minh sải bước đến bàn làm việc, cúi mắt xuống bản báo cáo xét nghiệm DNA.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1198-om-nghen.html.]

Anh đưa tay lên, khẽ vuốt ve dòng chữ "Lục Cẩn Văn"...

...

Quân Hi Thanh trở về phòng. Đường Mạt Nhi đang giường, ngủ say sưa.

Trời tối hẳn. Đường Mạt Nhi ngủ từ tận buổi chiều.

- Chị Mạt Nhi, chị nên dậy thôi. - Quân Hi Thanh bước tới, nhẹ nhàng đ.á.n.h thức Đường Mạt Nhi.

Hàng mi dài cong vút của Đường Mạt Nhi khẽ rung lên khi cô từ từ mở mắt.

- Là em , Thanh Thanh.

Đường Mạt Nhi dậy. Đôi mắt của cô vẫn còn ngái ngủ khi cô vươn vai.

Dạo cô cảm thấy buồn ngủ vô cùng.

Phải chăng là do căn bệnh AR đang bào mòn cơ thể, khiến cô cảm thấy như thể chẳng còn chút năng lượng nào?

- Chị Mạt Nhi , chị sắp biến thành một chú mèo lười đấy. Em tính toán kỹ nhé. Trong hai ngày qua, chị ngủ tới 20 tiếng đồng hồ tổng 24 tiếng đấy.

Thật ?

Thật nực ! Thế thì chẳng cô gần như trở thành tàn phế ?

lúc đó, tiếng gõ cửa. Giọng một cô hầu gái vọng từ bên ngoài.

- Đại tiểu thư, Quân tiểu thư, bữa tối sẵn sàng ạ.

- Được . - Đường Mạt Nhi đáp lời, vén chăn bước xuống giường.

- Thanh Thanh , chị vệ sinh cá nhân . Xong xuôi chúng sẽ xuống ăn tối nhé. Chị đói lắm .

- Vâng ạ.

Đường Mạt Nhi bồn rửa mặt để đ.á.n.h răng. Khi cô nặn kem đ.á.n.h răng , bỗng nhiên cô cảm thấy một cơn buồn nôn ập tới.

nôn thốc nôn tháo.

Cô vội cúi gập xuống, hai tay ôm chặt lấy ngực, cố gắng nuốt ngược cơn buồn nôn đang trào dâng dữ dội.

Chuyện gì đang xảy với cô thế ?

Đây là tác dụng phụ của căn bệnh AR ?

Cơ thể cô đang suy kiệt dần theo từng ngày.

Đường Mạt Nhi thẳng dậy, hình ảnh phản chiếu của chính trong gương. Đôi môi đỏ mọng của cô khẽ cong lên, nở một nụ nhẹ nhàng với chính bản .

Chính bởi vì thời gian cô còn chẳng còn nhiều, nên cô càng thêm trân trọng từng khoảnh khắc mà đang . Cô ơn từng ngày mà vẫn còn sống.

Đường Mạt Nhi nắm tay Quân Hi Thanh cùng xuống lầu. Lục Dạ Minh mặt trong phòng ăn.

Anh ở vị trí chủ tọa. Phan Mân đang cúi , khẽ giọng báo cáo với . Anh lắng với đôi mắt khẽ cụp xuống. Ánh đèn vàng trong phòng ăn chiếu rọi lên , khiến trông càng thêm tuấn tú và uy nghi.

Thấy hai họ bước tới, Phan Mân liền lùi .

Đường Mạt Nhi và Quân Hi Thanh xuống hai bên Lục Dạ Minh.

Loading...