Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1193: Hạ Thuốc Anh

Cập nhật lúc: 2026-04-08 16:00:03
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

gửi bức mật thư . Tối nay, cô sẽ hạ t.h.u.ố.c Huyền Ảnh và phối hợp hành động cùng cha - Bắc Công tước.

Đêm xuống.

Huyền Ảnh trở về Tuyết Sơn Cư, đám hầu nữ vội vàng mở cửa đón . Vừa bước chân đại sảnh, ngửi thấy mùi hương thơm lừng của những món ăn nấu xong.

- Thiếu chủ, Phong tiểu thư dành trọn cả ngày hôm nay để đích chuẩn bữa tiệc thịnh soạn cho đấy ạ.

Đám hầu nữ tại Tuyết Sơn Cư chẳng ai dám đắc tội với Phong Linh Tuyết. Họ cô chính là sủng mới của Thiếu chủ, nên giờ đây tất cả đều nhất loạt gọi cô là “Phong tiểu thư”.

Huyền Ảnh đưa mắt về phía phòng ăn. Phong Linh Tuyết bước từ gian bếp, tay bưng một đĩa rau xào.

Hôm nay cô diện một chiếc váy hoa, mái tóc buộc gọn thành kiểu đuôi ngựa thấp, để lộ chiếc cổ cao thanh tú tuyệt . Cô còn đeo thêm một chiếc tạp dề cùng tông màu với bộ váy, toát lên một vẻ ngây thơ, thuần khiết đầy quyến rũ.

Khi cô bên cạnh bàn ăn, ánh đèn chiếu rọi xuống, tạo nên một khung cảnh thật ấm áp và êm đềm. Trông cô chẳng khác nào một vợ hiền thục, đảm đang đang chuẩn bữa tối cho chồng yêu dấu của .

Ánh mắt Huyền Ảnh dừng cô, cứ thế ngắm mà chẳng thể nào rời mắt .

- Anh về ? - Phong Linh Tuyết đặt đĩa thức ăn xuống, nhanh nhẹn bước tới, đưa tay giúp cởi bỏ chiếc áo khoác ngoài.

- Ừm. - Anh thể cảm nhận mùi hương cơ thể thơm ngát tỏa từ cô.

- Bữa tối sẵn sàng , chúng ăn thôi nào. - Phong Linh Tuyết nắm lấy tay , nhẹ nhàng kéo .

Huyền Ảnh cô, đôi mắt ánh lên vẻ lấp lánh.

- Hôm nay là dịp đặc biệt gì ?

- Là sinh nhật của em đấy. - Phong Linh Tuyết mỉm .

Huyền Ảnh khựng một chút.

- Tôi chẳng chuẩn quà cho em.

- Không cả. - Phong Linh Tuyết dang tay , ôm lấy vòng eo thon gọn của , áp khuôn mặt lồng n.g.ự.c ấm áp của mà dụi nhẹ.

- Chỉ cần ôm thế là đủ , chẳng món quà nào tuyệt vời hơn thế nữa .

Huyền Ảnh cúi đầu xuống, khẽ hôn lên mái tóc cô cất lời.

- Chúc mừng sinh nhật em nhé, Linh Linh.

Linh Linh…

Đây là đầu tiên ba năm, gọi tên cô - Linh Linh - một cách dịu dàng đến thế.

Phong Linh Tuyết thầm nghĩ: chuyến cáp treo đưa cô , và cả việc gọi cô là "Linh Linh" nữa… cô sẽ chẳng bao giờ quên những khoảnh khắc .

- Thiếu gia. - A Châu bước gần.

- Em cứ dùng bữa , lát nữa sẽ xuống ngay. - Huyền Ảnh khẽ đẩy cô bằng một động tác nhẹ nhàng, xoay bước lên lầu.

Trong thư phòng.

Huyền Ảnh tựa lưng ghế sô-pha, trong khi A Châu hầu bên cạnh. Trên tay đang mân mê một chiếc hộp nhỏ chế tác vô cùng tinh xảo.

Mở chiếc hộp , bên trong hiện diện một chiếc nhẫn kim cương lấp lánh.

A Châu sững sờ. Thiếu gia định tặng chiếc nhẫn kim cương cho ai đây?

Hôm nay chính là sinh nhật của Phong Linh Tuyết…

Thiếu gia từng rằng chuẩn quà cho cô, nhưng thực tế… nào quên ngày chút nào .

A Châu thể nào thấu hiểu những suy nghĩ trong đầu Thiếu gia. Thiếu gia là đầy tham vọng và chắc chắn cũng thừa năng lực để hiện thực hóa chúng. Anh tự tay gây dựng nên cả một đế chế hùng mạnh như ngày hôm nay. Giờ đây, Thiếu gia chẳng hề cự tuyệt Sử Tiểu Kiều - giữ thái độ mập mờ, thế mà còn định tặng nhẫn kim cương cho Phong Linh Tuyết ư?

Chẳng lẽ Thiếu gia đang ý định kết hôn với Phong Linh Tuyết ?

Không thể nào.

Tại Quốc gia A , bất cứ ai cũng đều buộc dấn những cuộc tranh giành quyền lực, những mưu toan chính trị và những âm mưu chồng chất. A Châu thầm nghĩ: với địa vị hiện tại của Thiếu gia, dù chăng nữa, vẫn sẽ buộc đưa những sự lựa chọn. Vậy thì, nếu Thiếu gia thực sự chọn kết hôn với Phong Linh Tuyết, kết cục sẽ đây?

Mối quan hệ giữa họ vốn dĩ đầy rẫy những rạn nứt. Dù cho họ kết hôn nữa, cuộc hôn nhân cũng chẳng khác nào việc bước lớp băng mỏng manh; nhận bất kỳ lời chúc phúc nào, chắc chắn sẽ chẳng thể nào một cái kết hạnh phúc trọn vẹn.

Trên gương mặt Huyền Ảnh hề lộ chút biểu cảm nào; chỉ khẽ cúi mắt xuống, lặng lẽ ngắm chiếc nhẫn kim cương đang lấp lánh tay. Chẳng ai thể đoán trong đầu đang toan tính những gì.

Màn hình LED bỗng bật sáng, hiển thị bộ những diễn biến xảy trong phòng ăn. Khi tất cả đám hầu gái rời hết, Phong Linh Tuyết liền lấy một gói nhỏ, trút bộ thứ bột bên trong ly rượu vang đỏ - chính là ly rượu chuẩn sẵn dành cho Huyền Ảnh.

- Thiếu gia, Phong tiểu thư tay . Cô bỏ t.h.u.ố.c ly rượu của .

Ánh mắt của Huyền Ảnh trở nên u tối và đầy nguy hiểm. Anh giơ tay lên, ném chiếc nhẫn kim cương , khiến nó va chạm mạnh màn hình LED.

Lực ném của màn hình quá mạnh. Dưới cú va đập dữ dội , màn hình nứt toác, còn chiếc nhẫn kim cương thì rơi xuống t.h.ả.m trải sàn.

Lồng n.g.ự.c bắt đầu phập phồng dữ dội.

Anh chỉ xem rốt cuộc cô thể tàn nhẫn với đến mức nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1193-ha-thuoc-anh.html.]

Anh chỉ tự chứng kiến, thấy sự phản bội của cô thêm một nữa. giờ đây, khi tận mắt thấy rõ điều đó, trái tim một nữa tan vỡ.

- Thiếu gia … - A Châu lo lắng bước tới.

Sau vài giây, Huyền Ảnh chậm rãi mở mắt; khóe môi nhếch lên thành một nụ đầy mỉa mai.

Trong phòng ăn.

Phong Linh Tuyết thấy tiếng bước chân vững chãi vang lên phía lưng. Huyền Ảnh xuống lầu, còn A Châu thì rời khỏi Tuyết Sơn Cư.

- Em đợi lâu lắm ? - Huyền Ảnh xuống, mỉm Phong Linh Tuyết.

- Không.

Huyền Ảnh cầm ly rượu vang đỏ lên.

- Hôm nay là sinh nhật em, chúng cùng cạn ly nhé.

Anh uống rượu.

Đồng t.ử của Phong Linh Tuyết co rút , cô vội vàng thốt lên.

- Khoan .

Huyền Ảnh dừng , về phía cô.

- Có chuyện gì ? Em điều gì với ?

Gương mặt Phong Linh Tuyết tái nhợt . Dưới ánh đèn, những đường gân xanh nổi rõ da thịt cô; cô siết chặt hai bàn tay thành nắm đấm.

- Không gì cả, cứ tiếp tục .

Huyền Ảnh thu hồi ánh mắt, che giấu luồng khí chất nguy hiểm vốn , dốc một uống cạn ly rượu vang đỏ.

- Ly rượu … vị khá nồng…

Vừa dứt lời, Huyền Ảnh nhắm mắt ngã gục xuống.

Phong Linh Tuyết ngây . Một lát , cô đưa tay nâng lấy khuôn mặt . Xin nhé, Ảnh…

hạ t.h.u.ố.c .

Đó là t.h.u.ố.c độc, mà là t.h.u.ố.c an thần.

đ.á.n.h tráo t.h.u.ố.c độc bằng thứ khác.

Chỉ trong vòng nửa giờ nữa thôi, Ảnh sẽ tỉnh .

Phong Linh Tuyết cảm thấy vô cùng day dứt; cô một nữa lừa dối . cô thực sự còn sự lựa chọn nào khác. Cô buộc tìm tung tích của Mộ Mộ, nếu cô sẽ sớm phát điên mất thôi.

Rầm!

Cánh cửa Tuyết Sơn Cư đạp tung , một luồng gió lạnh buốt ùa bên trong.

Những đàn ông mặc đồng phục đen ồ ạt xông tới, bao vây kín mít bộ Tuyết Sơn Cư; ngay đó, một bước .

Đó chính là Bắc Công tước.

Vừa thấy Bắc Công tước, Phong Linh Tuyết liền bước tới đón.

- Bắc Công tước, nhiệm vụ của thuộc hạ thành.

Bắc Công gật đầu tỏ vẻ hài lòng, định bước thẳng phòng ăn.

- Ta đích kiểm tra xem Huyền Ảnh thực sự c.h.ế.t .

Phong Linh Tuyết chắn ngay mặt Bắc Công tước, ông bằng một ánh mắt lạnh lẽo.

- Thuộc hạ hiểu, tại ngài nhất định tay hãm hại Huyền Ảnh?

- Linh Tuyết, cô thực sự ? Được thôi, để cho cô sự thật đằng chuyện . Đó là vì bắt tay với một , và cả hai chúng đều Huyền Ảnh c.h.ế.t.

- Người đó là ai? - Phong Linh Tuyết hỏi.

Đột nhiên, cô thấy một giọng quen thuộc.

- Là đây!

Phong Linh Tuyết ngước mắt lên, đó chính là Huyền Mục.

- Là... ? - Phong Linh Tuyết lắc đầu, thể tin mắt . Cô đưa tay túi chiếc tạp dề đang mặc; bên trong đó, cô giấu sẵn một chiếc máy ghi âm vốn định dùng cho Huyền Ảnh.

- Huyền Ảnh là em trai ruột của cơ mà, tại hãm hại ?

Một nụ khẩy thoáng hiện gương mặt Huyền Mục khi ngẫm lời cô .

- Em trai ư?

Loading...