Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1181: Sao Em Lại Không Ngoan Thế?
Cập nhật lúc: 2026-04-08 06:11:55
Lượt xem: 39
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chiếc ô màu đen che chở cho Đường Mạt Nhi, tuyết rơi trúng cô, nhưng đôi tay cô vẫn lộ ngoài.
Khóe môi Lục Dạ Minh khẽ cong lên, giọng đầy vẻ bí hiểm của thật dịu dàng khi cất lời.
- Đừng mải mê nghịch tuyết quá, coi chừng cảm lạnh đấy.
- Chị .
Ngắm những bông tuyết đang rơi, vẻ tinh khôi thuần khiết xoa dịu tâm hồn Đường Mạt Nhi, khiến cô cuối cùng cũng nở một nụ thật lòng.
trong lòng cô vẫn còn chút tiếc nuối.
Giá như cô thể cùng Nữu Nữu ngắm tuyết rơi; giá như cô thể cùng thằng bé đắp tuyết, ném những quả cầu tuyết .
Khi những suy nghĩ vẫn còn vương vấn trong tâm trí, Đường Mạt Nhi bắt đầu cảm thấy buồn ngủ. Cô nghiêng , tựa đầu lên bờ vai rộng lớn của Lục Dạ Minh.
Cô nhắm mắt .
Chỉ trong chốc lát, cô chìm giấc ngủ. Lục Dạ Minh thể thấy tiếng thở nhẹ nhàng của cô ngay bên tai .
Anh khẽ liếc mắt sang.
Anh cô thật lâu, đột nhiên đưa tay lên, định vuốt ve khuôn mặt cô.
đôi môi cô bỗng khẽ mấp máy, thốt lên một tiếng.
- Anh Cố...
Cô đang gọi tên Cố.
Cô nhớ Cố Mặc Hàn bao.
Nghe thấy câu , bàn tay của Lục Dạ Minh khựng giữa trung. Vài giây , rụt tay về, khóe môi thoáng hiện lên một nụ đầy ẩn ý. Anh cầm lấy cuốn sách mà mang theo .
Tuyết rơi trắng xóa khắp nơi, vẫn cứ đó chiếc xích đu, cẩn thận che chắn để Đường Mạt Nhi an tán ô đen, mặc cho bờ vai của chính đang dần phủ đầy tuyết trắng.
Chiếc xích đu vẫn tiếp tục đung đưa, khiến tà váy maxi màu hồng của Đường Mạt Nhi khẽ lay động tựa như những con sóng êm đềm.
Vào khoảnh khắc , thứ dường như thật tuyệt diệu.
...
Bên ngoài đang diễn một cảnh tượng vô cùng náo nhiệt. Rất nhiều tiểu thư, quý bà thuộc giới thượng lưu mở cửa sổ, trầm trồ ngắm khung cảnh tuyết rơi kỳ ảo .
- Wow, tuyết rơi ngay giữa mùa thu kìa! Đẹp quá, lãng mạn quá mất.
- Sao tuyết rơi mùa thu nhỉ?
- Tôi cũng chẳng rõ nữa, nhưng chắc là do một đàn ông nào đó đang làm cho phụ nữ của vui lòng đấy mà.
- Hay là chúng cùng ngoài chơi đùa với tuyết nào?
Nhiều thiếu nữ trèo dậy và bước ngoài, vui vẻ nô đùa với tuyết.
Trong khi đó, Quân Hi Thanh vẫn chợp mắt . Tình cảnh của chị Mạt Nhi đang nguy cấp, khiến lòng cô vô cùng bất an.
Cô còn nơm nớp lo sợ tên súc sinh Lục Dạ Minh - liệu đột ngột xông phòng và làm nhục cô ?
Rơi thế tiến thoái lưỡng nan, cô chợt nhớ cái c.h.ế.t của A Đại và vị quan , lòng đau thắt như cắt. giờ đây, cô giam hãm tại Tây Cung, đối đầu với một kẻ thù hùng mạnh như Lục Dạ Minh. Cô thực sự chẳng chút cơ hội chiến thắng nào.
Cô thấy vài tiếng động bên ngoài.
- Mau xem , bên ngoài tuyết đang rơi kìa!
Tuyết rơi ư?
Quân Hi Thanh bước xuống giường, về phía cửa sổ. Khi cô đẩy cửa sổ , những bông tuyết li ti đang chầm chậm bay lượn trong trung.
Quả nhiên là tuyết đang rơi thật.
Cô vươn tay , một bông tuyết khẽ đậu xuống lòng bàn tay cô.
Giờ đang là cuối thu, lẽ nào tuyết thể rơi lúc , trừ khi đó là sự sắp đặt chủ ý? Kẻ thể hô phong hoán vũ, khiến tuyết rơi như thế, chắc chắn là một nhân vật quyền thế tột bậc.
Rốt cuộc là ai đây?
Quân Hi Thanh đưa mắt ngoài, bắt gặp hai bóng hình quen thuộc.
Trên bãi cỏ, Lục Dạ Minh đang chiếc xích đu, tay giương cao chiếc dù che; bên cạnh, Đường Mạt Nhi đang say ngủ, đầu tựa bờ vai . Làn gió đêm khẽ thổi qua, tà váy maxi màu hồng của Đường Mạt Nhi bay phấp phới, chạm nhẹ chiếc quần tây cắt may tinh xảo của .
Sắc mặt Quân Hi Thanh bỗng biến đổi.
Lục Dạ Minh dậy, cúi bế Đường Mạt Nhi lên đưa cô trong.
Hai họ dần khuất bóng.
Trên chiếc xích đu, một cuốn sách vẫn còn đó.
Quân Hi Thanh lặng cửa sổ, mãi lâu vẫn hề nhúc nhích. Cô siết chặt nắm tay, giữ chặt hạt đậu đỏ trong lòng bàn tay .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1181-sao-em-lai-khong-ngoan-the.html.]
Khi cô mở tay nữa, lòng bàn tay cô ướt đẫm mồ hôi lạnh.
…
Sáng hôm .
Những tia nắng ban mai rực rỡ xuyên qua tấm rèm cửa; hàng mi của Phong Linh Tuyết khẽ rung động, cô từ từ mở mắt.
Ngay khi mở mắt , một gương mặt tuấn tú hiện hữu ngay mắt cô.
Huyền Ảnh.
Cô đang gọn trong vòng tay của Huyền Ảnh.
Cánh tay vạm vỡ của vòng qua vòng eo thon thả của cô, trong khi đầu cô tựa lồng n.g.ự.c . Ở cách gần gũi đến thế, cô thể cảm nhận rõ nhịp tim mạnh mẽ cùng sự nam tính toát từ , bao bọc lấy cô trong ấm nồng nàn.
Cảm giác thật ấm áp.
Cảm giác thật dễ chịu.
Cô đưa mắt quanh, rõ ràng đây là phòng của cô. Với nội thất sang trọng, những chiếc đèn chùm lấp lánh và chiếc giường rộng lớn đến mức khó tin, đây chính là phòng ngủ chính của .
Ngước mắt lên, cô đăm chiêu gương mặt tuấn tú của .
Không còn vẻ lạnh lùng, trầm mặc thường thấy, gương mặt lúc trông thật dịu dàng, và hiện lên thật vô hại.
Anh Ảnh của cô.
Cô đưa tay vuốt ve gương mặt . chính lúc , cô mới chợt nhận tay đang đặt ở .
Mặt cô lập tức đỏ bừng, và cô vội vàng rụt tay .
Tại… Tại tay cô ở chỗ đó chứ?
Đột nhiên, tầm mắt cô tối sầm ; đàn ông bên cạnh mở mắt, lật đè cô xuống .
Huyền Ảnh mới tỉnh giấc, giọng vẫn còn chút khàn khàn.
- Em định chuồn êm ngay khi sờ soạng lung tung đấy ?
Phong Linh Tuyết đặt cả hai tay lên n.g.ự.c .
- Em… Em ...
Huyền Ảnh cúi xuống, hít hà mái tóc cô.
- Ngay cả khi đang ngủ, em cũng thật tinh nghịch. Tại tay em đặt ngay chỗ hiểm của thế ?
"..."
Phong Linh Tuyết bấu chặt lấy bộ đồ ngủ bằng lụa mềm mại của . Cô thật sự làm thế mà - cô chẳng hiểu tại tay ở vị trí đó chút nào!
giờ đây, khi bắt quả tang ngay tại trận, cô thực sự chẳng còn cách nào khác để biện minh cho bản thoát khỏi tình huống trớ trêu .
Thật là hổ c.h.ế.t .
Cô rúc mặt lồng n.g.ự.c , khẽ thốt lên với đôi gò má đang nóng bừng.
- Em xin ...
Huyền Ảnh nheo mắt vẻ bối rối, luống cuống của cô. Cô thực sự chẳng làm gì cả. Cô hề chuyện đó; chính mới là kéo tay cô đặt lên chỗ hiểm của khi cô đang say ngủ.
Thế nhưng giờ đây, đổ tội cho cô. Anh vốn thích trêu chọc và bắt nạt cô như thế.
- Lời xin của em chẳng đáng giá chút nào ; em nên dùng chính cơ thể để đền bù cho thì hơn. - Anh cúi xuống, hôn lên đôi môi đỏ mọng của cô.
Ưm...! Đồng t.ử của Phong Linh Tuyết co rút . Các giác quan của cô buổi sáng vốn nhạy bén hơn nhiều, và cô thể cảm nhận rõ rệt sự mãnh liệt đầy nam tính từ đang ập thẳng về phía . Anh ép lưỡi cô trong khoang miệng, thăm dò những dòng mật ngọt bên trong một cách đầy bá đạo và lấn lướt.
Anh toan cởi bỏ quần áo của cô.
- Đừng… đừng làm thế... - Dù dùng t.h.u.ố.c kích dục, nhưng cơ thể cô vẫn nhanh chóng cứng đờ những cái chạm của .
Nhận thấy sự hoảng hốt nơi cô, Huyền Ảnh buông tha cho đôi môi cô, thẳng dậy và cô bằng một ánh mắt sắc lẹm, xuyên thấu. Nhìn gương mặt cô tái nhợt, chất vấn.
- Sao em ngoan thế?
Phong Linh Tuyết lắc đầu.
- Không, em nghĩ là em... đến kỳ kinh nguyệt...
Cái gì cơ?
Huyền Ảnh cúi đầu xuống kiểm tra. Trên bộ đồ ngủ lụa đen tuyền của xuất hiện vài vệt đỏ; cô làm bẩn quần áo của .
Phong Linh Tuyết hề dối; cô thể cảm nhận rõ một dòng nước ấm đang tuôn trào từ hạ . Cô thực sự đến kỳ kinh nguyệt.
Sắc mặt đàn ông tối sầm , trông chẳng khác nào đáy nồi cháy đen. Nhiều đàn ông vốn chú trọng sự sạch sẽ và thường coi kỳ kinh nguyệt là thứ dơ bẩn, và Huyền Ảnh cũng là ngoại lệ.
Ngồi bật dậy ngay lập tức, Phong Linh Tuyết gần như nhảy phắt khỏi .
- Em xin , xin đừng giận. Em cố ý .