Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1177: Em Sẽ Là Mẹ Của Con Anh

Cập nhật lúc: 2026-04-08 01:40:23
Lượt xem: 37

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Quân Hi Thanh bừng tỉnh khỏi giấc ngủ. Trong màn đêm, cô mở to mắt. Chậm rãi xoay đầu, cô hướng ánh mắt về phía cánh cửa.

Một bóng cao lớn, tuấn tú đang ngay ngưỡng cửa, hình in bóng ngược sáng. Một luồng khí lạnh lẽo tỏa từ , khiến trông càng thêm xuất chúng.

Lục Dạ Minh!

Quân Hi Thanh vội vã bật dậy khỏi giường, lùi nhanh về một góc phòng và trừng mắt đầy cảnh giác.

Anh đột nhập phòng cô giữa đêm khuya thanh vắng.

Rốt cuộc gì ở cô đây?

Chắc chắn chẳng chuyện gì cả.

Lục Dạ Minh bước phòng khép cửa .

Ánh sáng từ bên ngoài chặn , căn phòng chìm bóng tối mịt mùng. Ánh mắt hai chạm giữa màn đêm thăm thẳm.

Anh chậm rãi bước tới, từng bước một gần cô hơn. Một luồng áp lực vô hình bao trùm lấy . Không khí trong phòng bỗng trở nên loãng , ngột ngạt đến khó thở.

- Tây Công tước, trời khuya lắm . Anh phòng làm gì thế?

Lục Dạ Minh tiến sát đến bên giường. Chống một đầu gối lên nệm, nở một nụ đầy vẻ tà mị cất lời.

- Em nghĩ xem, Uyển Uyển? Đương nhiên là để... làm em .

Đồng t.ử của Quân Hi Thanh co rút . Cô bật dậy, toan bỏ chạy. Thế nhưng, một bàn tay rắn chắc vươn tới, siết chặt lấy vòng eo cô và kéo cô phía .

- Em thích kiểu thô bạo lắm ?

Thân hình mảnh mai của Quân Hi Thanh chao đảo, ngã nhào vòng tay cứng rắn của . Cảm giác cứ như cô đ.â.m sầm một bức tường . Trước mắt cô bỗng lóe lên những đốm sáng chói lòa.

- Đừng chạm ! Anh tìm Diệp Như Ca A Kiều của mà làm !

Tựa hồ chẳng hề thấy lời cô , Lục Dạ Minh nhẹ nhàng áp đôi môi mỏng của lên đỉnh đầu cô, hít hà hương thơm mái tóc cô. Mùi hương thật tươi trẻ và đầy vẻ nữ tính. Giọng bỗng trở nên khàn khàn, vang lên thật gần - gần đến mức nghẹt thở.

- Uyển Uyển , em chẳng bao giờ chịu lời ? Anh thể yêu thương và cưng chiều em mà.

Đồ biến thái!

Quân Hi Thanh xoay , giơ tay toan giáng cho một cái tát.

đ.á.n.h trượt. Lục Dạ Minh dễ dàng tóm lấy cổ tay cô.

Cô định rút tay về, nhưng đẩy mạnh một cái khiến cô ngã nhào xuống giường. Trước mắt cô tối sầm khi đè nghiến lên cô.

- Em vẫn còn trinh chứ? - Anh khàn giọng hỏi.

Quân Hi Thanh đ.ấ.m đá loạn xạ .

- Không! Tôi ngủ với khác . Tôi còn là trinh nữ nữa . Tránh xa !

- Thật ?

Lục Dạ Minh nhướng một bên lông mày tuấn tú. Anh dùng những ngón tay thon dài giữ chặt đôi tay nhỏ nhắn của cô, giơ cao qua đầu cô, trong khi bàn tay còn trượt xuống, x.é to.ạc chiếc áo sơ mi của cô.

- Vậy để kiểm tra xem .

Mặt Quân Hi Thanh lúc trắng lúc đỏ bừng. Cô gần như phát điên. Cô chẳng còn chút sức lực nào để chống cự và dễ dàng đè chặt xuống.

Cô mới chỉ hai mươi tuổi, non nớt trong chuyện tình cảm nam nữ. Là một cô gái trẻ, cô luôn mong chờ một mối tình lãng mạn trong tương lai, và tin rằng những chuyện chăn gối cũng thật ngọt ngào và đầy hứng khởi.

giờ đây, những gì dành cho cô thật thô bạo, dữ dội và đầy cưỡng ép. Anh đang xâm phạm cơ thể cô - nơi mà từng ai chạm đó.

- Lục Dạ Minh, dám làm thế với ? Tôi sẽ băm thành trăm mảnh! - Cô thét lên đầy phẫn nộ. Đôi mắt cô dần đỏ hoe.

Căn phòng bật đèn, nhưng ánh trăng trong vắt vẫn tràn qua khung cửa. Thân hình tuyệt mỹ của cô giường, mái tóc suôn mượt xõa rộng quanh đầu. Cơ thể cô trắng ngần, mềm mại và uyển chuyển tự nhiên, tựa như một tiên nữ giáng trần. Cô thuần khiết đến mức chẳng ai nỡ lòng vấy bẩn.

Dù vô cùng thông minh, nhưng trong chuyện tình cảm, cô vẫn còn ngây thơ. Giờ đây, khi đối xử thô bạo như , cô để lộ vẻ yếu mềm, mong manh của một con gái - điều càng khiến khó lòng nỡ chạm cô.

Nếu là bất kỳ đàn ông nào khác, họ hẳn buông tha cho cô; nhưng thì thế. Anh thích trêu chọc, bắt nạt cô để ngắm vẻ bối rối, ngượng ngùng đầy đáng yêu của cô.

- Em định đấy ? – Anh dừng hành động .

Quân Hi Thanh vùng mạnh đầu sang một bên.

- Mơ nhé!

Lục Dạ Minh cúi xuống, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên đôi môi đỏ mọng của cô.

- Được , sẽ kiểm tra nữa; nhưng giờ em ngoan ngoãn lời đấy nhé, chịu ? Em vẫn còn trinh chứ?

Quân Hi Thanh nhất quyết chịu mở lời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1177-em-se-la-me-cua-con-anh.html.]

Đôi chân rắn rỏi của Lục Dạ Minh luồn giữa hai chân cô, nhẹ nhàng tách đôi đùi thon thả của cô sang hai bên.

- Phải! Phải, đúng ! - Cô vội vàng gật đầu, thừa nhận sự thật.

là cô vẫn còn trinh thật.

Lục Dạ Minh khẽ nhướng mày đầy thỏa mãn, từ từ buông tay cô . Anh hôn lên đôi môi đỏ mọng , chầm chậm đưa lưỡi trong khoang miệng ngọt ngào của cô.

Ưm!

Quân Hi Thanh sức đẩy và đ.ấ.m , chỉ mau rời .

Lúc , vạt váy của cô vén lên tận đùi. Đôi bàn tay thô ráp của lướt làn da mềm mại của cô...

Hít.

Quân Hi Thanh hít một thật sâu. Anh từng rằng sẽ buông tha cho cô nếu cô ngoan ngoãn lời.

Cái tên khốn nạn thất hứa !

Cô hé miệng và c.ắ.n thật mạnh môi . Cô chẳng hề nương tay chút nào, c.ắ.n đến mức bật cả thịt. Vị m.á.u tanh xộc khoang miệng cô.

Lục Dạ Minh nhíu chặt đôi lông mày, yết hầu khẽ chuyển động. Anh khẽ rên lên một tiếng trầm đục. Anh thực sự cảm thấy đau.

Người phụ nữ quả nhiên dã man.

Anh vươn tay nhéo má cô, buộc cô buông . Da môi rách toạc, m.á.u tươi đang rỉ , khiến vẻ ngoài của càng trở nên quyến rũ hơn bao giờ hết.

- Uyển Uyển , đừng quậy nữa ? Đây là đầu tiên của em đấy, nên hãy ngoan ngoãn chút . Anh làm em thương .

- Cút !

Lục Dạ Minh dậy, tháo chiếc thắt lưng bộ đồ ngủ của .

- Em trói em ?

"..."

Đôi mắt Quân Hi Thanh đỏ hoe. Cô siết chặt hai bàn tay thành nắm đấm, đ.ấ.m mạnh hết sức thể, đồng thời còn dùng chân đá nữa. Cô rõ lúc trông thật thô kệch và chẳng chút duyên dáng nào, hệt như một đàn bà điên .

hứng chịu tất cả những cú đ.á.n.h của cô, Lục Dạ Minh vẫn giữ vẻ mặt vô cảm, hề né tránh. Anh chỉnh trang bộ đồ ngủ của , bắt đầu chỉnh trang trang phục cho cả cô nữa.

Quân Hi Thanh c.ắ.n chặt môi bằng hàm răng trắng nhỏ nhắn của ; cô c.ắ.n mạnh đến mức môi bật máu. Đôi mắt cô cay xè, những giọt nước mắt to tròn bắt đầu lăn dài má.

Dẫu nữa, cô vẫn chỉ là một cô gái trẻ. Tất nhiên, cô sẽ cảm thấy sợ hãi khi đối mặt với những chuyện như thế .

- Sao em ? Ở bên cạnh khiến em cảm thấy tồi tệ đến thế ? - Lục Dạ Minh đè cô xuống một nữa, cúi hôn nhẹ lên đôi mắt cô, lau những giọt nước mắt đang tuôn rơi.

Quân Hi Thanh nghẹn ngào thốt lên vài lời thật khẽ.

- Tại ... ?

Anh bao nhiêu sự lựa chọn khác. Anh thậm chí còn sắp kết hôn cơ mà. Tại là cô? Tại chứ?

Đôi lông mày tuấn tú của Lục Dạ Minh khẽ giật giật.

- Uyển Uyển, em là phụ nữ thông minh nhất mà từng gặp. Anh nghĩ... những gen di truyền mà em trao cũng sẽ thật tuyệt vời.

Cái gì? Quân Hi Thanh giật , trố mắt đầy kinh ngạc.

- Anh... gì cơ?

- Em hiểu ? Vậy để giải thích nữa. Em chính là phụ nữ mà chọn lựa giữa hàng triệu để trở thành của con . Anh em sinh cho một đứa con trai.

"..."

Đầu óc Quân Hi Thanh cứ ong ong lên. Cô còn thể suy nghĩ rành mạch nữa. Cô hiểu rõ từng từ , nhưng nắm bắt ý nghĩa ẩn chứa đằng chúng.

Cô chính là chọn giữa hàng triệu để làm của con ?

Anh cô sinh cho một đứa con trai ư?

Quân Hi Thanh đầy sửng sốt. Anh vẫn là chính đó thôi, nhưng ẩn giấu một lớp màn bí ẩn. Cô thể thấu con thật của .

Chẳng gieo hạt đậu đỏ ?

Tại nhờ phụ nữ mà luôn khắc sâu trong tim sinh con cho chứ?

Chẳng sắp kết hôn ?

Vậy thì việc kết hôn với những phụ nữ rốt cuộc ích lợi gì chứ?

Sự hoang mang là thứ duy nhất đang luẩn quẩn trong tâm trí cô. Cô hiểu, cô hiểu nổi. Cuối cùng, tất cả những cảm xúc dần chuyển thành nỗi sợ hãi trong đôi mắt trong veo của Quân Hi Thanh; cô trừng mắt , cứ như thể là một kẻ đến từ hành tinh khác .

Loading...