Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1176: Họ Chẳng Là Gì So Với Chị

Cập nhật lúc: 2026-04-08 01:14:39
Lượt xem: 31

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lục Dạ Minh chẳng hề tỏ vẻ ngạc nhiên, gương mặt vẫn lạnh lùng vô cảm. Anh nhắc nữa.

- Trả hạt đậu đỏ cho .

Khẽ lắc đầu, trong lòng Quân Hi Thanh lạnh một tiếng. Giữa vô vàn hạt đậu đỏ như thế, vẫn thể nhận sự thiếu vắng của một hạt duy nhất.

Chỉ vì một hạt đậu đỏ , sẵn sàng tàn sát bộ tướng lĩnh của Thiết Kỵ Quân Ngũ Lăng.

Thật thể tin nổi.

Cô thấu hiểu sâu sắc rằng, đối với , Thiết Kỵ Quân Ngũ Lăng chẳng là gì cả khi đặt cạnh con gái ngự trị trong trái tim .

- Tôi nuốt hạt đậu đỏ đó .

Một thoáng biểu cảm lướt qua gương mặt Lục Dạ Minh, đôi lông mày khẽ cau , làm khuôn mặt vốn mỹ thoáng chút biến sắc.

Quân Hi Thanh ngẩng cao đầu, ánh mắt cô đối diện với chút sợ hãi.

- Nếu thực sự nổi giận, thì hãy g.i.ế.c .

Lục Dạ Minh nuốt khan một tiếng, khẽ bật . Anh đột ngột buông tay khỏi gương mặt cô thẳng dậy. Anh từ cao xuống cô, khóe môi khẽ cong lên.

- Làm em sẽ g.i.ế.c em ngay lúc ?

- Chẳng Tây Công tước vẫn luôn thèm khát tài năng “thuần hóa sói” của ?

- Uyển Uyển , em cứ ngỡ chỉ thèm khát tài năng của em thôi ? Chẳng lẽ em rằng còn... thèm khát cả chính con em nữa ?

Hàng mi của Quân Hi Thanh khẽ run lên. Ánh mắt thâm thúy của chậm rãi lướt xuống, rời khỏi gương mặt cô để dừng hình mềm mại, quyến rũ ẩn hiện lớp áo lụa trắng mỏng manh.

Đôi tay cô từ từ siết chặt thành nắm đấm, cô buông lời mắng nhiếc một cách gay gắt.

- Đồ vô sỉ, thật đáng khinh bỉ!

Giờ đây khi sự thật phơi bày, chẳng còn lý do gì để cả hai tiếp tục diễn kịch nữa. Kể từ giây phút , cô thuộc về .

Trên gương mặt tuấn tú của Lục Dạ Minh thoáng hiện lên nét thích thú đầy trêu ngươi.

- Người ! Đưa tam tiểu thư của Quân gia về phủ.

- Tuân lệnh, Công tước.

- Uyển Uyển , em sẽ lưu phủ của với tư cách là một vị khách quý. Anh em tận mắt chứng kiến... hôn lễ của .

Hôn lễ ư?

, sắp kết hôn .

Diệp Như Ca sẽ là chính thất Công phi tương lai của , còn A Kiều sẽ là thất. Nói cách khác, sẽ cưới cả hai cùng một lúc ngay trong cùng một ngày.

Quân Hi Thanh cứ ngỡ rằng chẳng còn khả năng cảm nhận bất cứ điều gì nữa, thế nhưng trái tim cô vẫn đau nhói tựa như một cây kim dài đ.â.m xuyên qua. Cảm giác thật tê dại và đau đớn khôn nguôi.

Đôi lông mày cô khẽ cau khi cô cố che giấu cảm xúc của khi ngước lên. Khi ngẩng đầu, cô mỉm với và cất lời.

- Anh chứng kiến ​​cảnh thành hôn ư? Anh nghĩ là ai chứ? Là ?

"..."

Dẫu cho nãy giờ vẫn luôn giữ vẻ bình thản, sắc mặt Lục Dạ Minh bỗng chốc trầm xuống hẳn khi những lời .

...

Ở một phía khác.

Đường Mạt Nhi bến tàu, khoác chiếc áo măng tô màu đen. Cô đang hướng ánh mắt mặt hồ. Quân Chu Lâm lên thuyền rời khỏi nơi và giờ đây khuất dạng.

Chính tay cô thả Quân Chu Lâm .

lúc , một loạt tiếng bước chân dồn dập vọng đến. Người của Phan Mân mặt.

- Đại tiểu thư, Quân Chu Lâm đang ở ?

- Hắn .

- Đại tiểu thư, nếu làm như thì thuộc hạ ăn với Công tước đây?

Thế nhưng Đường Mạt Nhi chỉ và bình thản đáp.

- Ta sẽ tự với .

...

Tây Cung.

Đường Mạt Nhi bước và lập tức thấy một bóng dáng cao lớn đang trong phòng khách. Lục Dạ Minh tháo đôi găng tay da màu đen đang đeo tay trao cho một nữ hầu. Diện bộ y phục màu đen, toát lên một khí chất uy nghi và vẻ lịch lãm đầy sang trọng.

- Dạ Minh. - Đường Mạt Nhi khẽ gọi.

Lục Dạ Minh . Đôi mắt sâu thẳm của dừng gương mặt Đường Mạt Nhi, bước về phía cô.

- Dạ Minh, chị xin em nhiều lắm. Chính chị là thả Quân Chu Lâm . Chú Quân xưa từng ân cần với chúng , thêm việc chị quen Quân Chu Lâm từ lâu, thế nên...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1176-ho-chang-la-gi-so-voi-chi.html.]

Lục Dạ Minh vươn tay tháo chiếc áo khoác Đường Mạt Nhi xuống .

- Chị Cả , bên ngoài trời lạnh lắm, từ nay về chị đừng nên ngoài nữa. Sức khỏe của chị hiện giờ , thế nên đừng bận tâm lo nghĩ về bất cứ chuyện gì khác. Em nhất định sẽ cứu chị.

- Dạ Minh . - Đường Mạt Nhi khẽ lắc đầu.

- AR là thuốc, và cũng chẳng t.h.u.ố.c giải nào cho nó cả. Cho dù em là “con cưng của trời” - sẽ nắm quyền thống trị thế giới - thì em vẫn chẳng thể nào ngược ý trời . Đừng để chị trở thành gánh nặng trách nhiệm của em nữa. Giờ đây khi cha còn, lẽ chị mới chăm sóc cho em.

Dẫu cho khuôn mặt nhỏ nhắn, xinh của Đường Mạt Nhi giờ đây xuất hiện nhiều nếp nhăn li ti, nhưng đôi mắt cô vẫn vẹn nguyên vẻ dịu dàng, sáng ngời và đầy ắp sự ấm áp.

Đưa tay , Lục Dạ Minh ôm lấy Đường Mạt Nhi lòng. Anh vùi mũi mái tóc cô, khẽ thì thầm.

- Chị , em nhất định sẽ cứu chị.

Đường Mạt Nhi chỉ mỉm .

- Em trai ngốc nghếch... Dạ Minh, em trưởng thành . Chị can thiệp chuyện tình cảm của em vì em là chính kiến ​​mạnh mẽ, nhưng em thực sự định cưới cả Diệp Như Ca và A Kiều ?

- Chuyện của Diệp Như Ca, chị sẽ thêm nữa, nhưng em hiểu rõ hơn ai hết A Kiều là như thế nào. Làm em thể cưới một như chứ?

Lục Dạ Minh ôm Đường Mạt Nhi chặt hơn nữa. Đôi môi mỏng của khẽ cong lên, cất giọng dịu dàng hơn bao giờ hết.

- Chị , chị cần bận tâm về những chuyện . Tất cả những  đó chẳng là gì cả khi so sánh với chị.

Đường Mạt Nhi đưa tay vỗ nhẹ lên lưng Lục Dạ Minh, tựa như một đang vỗ về đứa con thơ.

- Được , chị sẽ can thiệp những chuyện nữa. Em yêu thương vợ thật đấy nhé, em hiểu ?

Lục Dạ Minh giữ im lặng.

lúc đó, Phan Mân bước thấy hai . Hắn vội cúi đầu xuống và nép sang một bên. Lục Dạ Minh cảm nhận sự hiện diện của , liền lặng lẽ buông Đường Mạt Nhi .

- Chị , chị hãy lên lầu nghỉ ngơi sớm .

- Ừm, .

Thế là Đường Mạt Nhi trở lên lầu và biến mất cánh cửa phòng .

...

Chỉ khi Đường Mạt Nhi rời , Phan Mân mới bước tới, về phía Lục Dạ Minh. Hắn khẽ hạ giọng báo cáo.

- Công tước, chúng xác định vị trí của Mạn Châu Sa ạ.

Mạn Châu Sa - còn đến với cái tên... Hoa Bỉ Ngạn Đỏ.

Tương truyền rằng Hoa Bỉ Ngạn Đỏ rực rỡ tựa như ngọn lửa, chỉ mọc tại ranh giới giữa cõi sống và cõi c.h.ế.t; chính vì thế, nó mang trong năng lực hồi sinh khuất và giúp già tìm tuổi thanh xuân.

Hoa Bỉ Ngạn Đỏ vốn chỉ là một truyền thuyết, từng ai thực sự tận mắt thấy nó bao giờ. Chỉ cần Hoa Bỉ Ngạn Đỏ, Đường Mạt Nhi sẽ hy vọng sống.

Lục Dạ Minh khẽ cúi đầu, ánh mắt dừng ống tay áo của . Anh sững ngay khoảnh khắc tin . Anh ngước Phan Mân và hỏi.

- Nó ở ?

Phan Mân khẽ đáp.

- Trong Cung.

Vào lúc đêm khuya thanh vắng, tại phòng ngủ chính.

Cánh cửa phòng tắm bật mở với một tiếng động mạnh. Lục Dạ Minh tắm xong, bước với một thần thái lạnh lùng băng giá.

Anh vận bộ pijama lụa màu xanh, tay dùng khăn lau mái tóc ngắn còn ướt. Anh bước về phía chiếc kệ, nơi đặt một bao t.h.u.ố.c lá và một chiếc bật lửa ở phía .

Rút một điếu thuốc, kẹp nó giữa đôi môi mỏng. Với một tiếng "tách" khẽ, bật lửa. Anh cúi thấp dáng tuyệt mỹ của xuống để châm điếu thuốc.

Ánh lửa lập lòe từ điếu t.h.u.ố.c hắt lên gương mặt tuấn tú của một vầng sáng mờ ảo. Anh quả thực là một ác quỷ. Chỉ cần thoáng thấy thôi cũng đủ khiến đỏ mặt ngượng ngùng. Anh lười biếng tựa chiếc kệ, rít một t.h.u.ố.c thật sâu.

Làn khói lượn lờ bao quanh, che khuất gương mặt , khiến trông càng thêm xa cách và bí hiểm. Anh lặng lẽ hút hết điếu t.h.u.ố.c dậy rời khỏi phòng.

Ngoài hành lang, một nữ hầu cung kính cúi chào .

- Thiếu chủ.

Tay vẫn cầm điếu thuốc, Lục Dạ Minh cất giọng trầm thấp hỏi.

- Quân Tam tiểu thư đang ở ?

- Thưa , cô đang ở tại Vũ Lâu.

- Hiểu ..

Vũ Lâu.

Quân Hi Thanh đang giường. Cô đang chìm trong một cơn ác mộng, trán lấm tấm một lớp mồ hôi lạnh. lúc , cô thấy tiếng bước chân đang tiến gần .

Cánh cửa mở .

Loading...