Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1175: Trả Lại Hạt Đậu Đỏ Cho Anh

Cập nhật lúc: 2026-04-08 00:39:46
Lượt xem: 33

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thấy Lục Dạ Minh bước tới, A Kiều vội nở nụ thẹn thùng chạy ùa về phía . Cô định lao lòng .

- Tây Công…

kịp chạm tới , A Kiều Phan Mân chặn ngay tại chỗ.

- Cô A Kiều, xin hãy dừng bước.

A Kiều giậm chân bực tức. Thế nhưng, khi ngắm gương mặt tuấn tú của Lục Dạ Minh cùng bộ y phục đen tuyền càng tôn lên vẻ lạnh lùng và điển trai của , nụ si mê một nữa hiện lên gương mặt cô.

lòng đàn ông ngay từ cái đầu tiên.

A Kiều ngoan ngoãn dạt sang một bên.

Lục Dạ Minh chẳng thèm liếc A Kiều lấy một cái. Anh sải bước thẳng tới nơi Quân Hi Thanh đang .

Cúi đầu xuống gương mặt xinh của cô, chậm rãi đưa tay lên hứng lấy những giọt lệ của cô.

- Đêm qua trao cho em cơ hội cuối cùng mà. Tại em chịu lời chứ, hửm?

Anh , còn cô thì đang quỳ, bởi thế cô buộc ngẩng đầu lên mới thể thấy dáng vóc cao lớn đầy uy áp, cao tới 1m90 của .

Cô lạnh lùng mặt chỗ khác. Cô chẳng cần đến sự đụng chạm của , cũng chẳng cần bất cứ thứ gì từ cả.

Thế nhưng, dùng những ngón tay thon dài của kẹp lấy chiếc cằm nhỏ nhắn của cô, buộc cô thẳng mắt .

- Quân Chu Lâm đang ở ?

Đôi môi đỏ mọng của Quân Hi Thanh từ từ cong lên. Đôi mắt ngấn lệ của cô ánh lên vẻ rạng rỡ và tuyệt .

- Anh trai của rời khỏi Quốc gia A . Anh sẽ chẳng bao giờ tìm tung tích của !

Thật bất ngờ, Lục Dạ Minh chẳng hề tỏ tức giận chút nào. Thay đó, chỉ nhướng cao một bên lông mày tuấn tú. Quân Hi Thanh quả nhiên luôn cách tạo những bất ngờ. Ngay từ khoảnh khắc cô đặt chân Quốc gia A, cô còn đường thoát nữa .

Ngay từ lúc thấy cô tại buổi yến tiệc, nhận cô là ai.

Mọi chuyện đều trong tầm kiểm soát của .

Thế nhưng, vẫn một vài chuyện diễn theo đúng kế hoạch.

Chẳng hạn như chuyện cô xông thẳng phòng riêng của .

Hay chuyện cô xoay xở giúp Quân Chu Lâm trốn thoát ngay mũi .

Lục Dạ Minh chằm chằm Quân Hi Thanh, những ngón tay thô ráp của khẽ vuốt ve chiếc cằm của cô. Ánh mắt trở nên sắc lạnh, tựa như một kẻ săn mồi phát hiện con mồi của .

Anh chậm rãi l.i.ế.m đôi môi gợi cảm. Nếu vì lẽ đó, tại sẵn lòng bỏ nhiều thời gian và tâm sức đến thế cho cô?

Cô quả thực thú vị.

Cô tựa như một cuốn sách . Càng sâu, càng khám phá nhiều điều mới mẻ về cô. Những phụ nữ như thế quả thực vô cùng hấp dẫn.

Lục Dạ Minh khẽ liếc Phan Mân.

- Lập tức phái đến chỗ chị Cả của để kiểm tra ngay.

- Vâng, Tây Công tước.

Ánh mắt Quân Hi Thanh lóe lên. Anh đoán !

, cô gửi gắm Cả của cho chị Mạt Nhi chăm sóc.

Nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an nhất. Quân Chu Lâm vẫn luôn ẩn náu tại Tây Cung suốt bấy lâu nay.

- Tây Công tước, hãy thả điện hạ của chúng ! Nếu dám g.i.ế.c thủ lĩnh của chúng , hôm nay sẽ bỏ mạng tại đây!

Một sĩ quan thuộc Thiết Kỵ Quân Ngũ Lăng gầm lên, lao thẳng về phía Lục Dạ Minh.

Quân Hi Thanh thậm chí còn chẳng kịp thấy Lục Dạ Minh phản ứng . Ngay cả khi gã sĩ quan áp sát tới nơi, cô vẫn thể nhận tay thế nào.

Lục Dạ Minh nhanh tựa tia chớp. Anh đặt một tay lên gã sĩ quan giật mạnh.

Rắc!

Cánh tay của gã sĩ quan gãy lìa ngay tức khắc. Nhấc chân lên, Lục Dạ Minh tung một cú đá lưng gã. Một tiếng "thịch" vang lên, gã ngã vật xuống mặt đất.

Anh đưa tay xuống thắt lưng và rút một khẩu súng.

Quân Hi Thanh như quên cả cách hít thở. Đây là đầu tiên cô chứng kiến ​​ tay hành động. Sự nhanh nhẹn và tàn nhẫn của thật sự khiến khiếp đảm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1175-tra-lai-hat-dau-do-cho-anh.html.]

Cô hé mở đôi môi đỏ mọng, định thốt lên điều gì đó.

Đoàng!

Một tiếng s.ú.n.g nổ vang lên.

Tiếng nổ chói tai x.é to.ạc màn đêm tĩnh mịch, thật lạnh lẽo và rợn . Gã sĩ quan ngã gục xuống, dòng m.á.u đỏ tươi rỉ qua những khe hở sàn ván gỗ của bến tàu.

Đồng t.ử của Quân Hi Thanh co rút . Anh tước đoạt một sinh mạng dễ dàng đến thế chỉ trong vỏn vẹn vài giây. Cô thậm chí còn kịp định thần phản ứng gì thì gã sĩ quan gục ngã .

- A!

Cô thét lên một tiếng thê lương. Nước mắt lăn dài má cô, tuôn rơi như những hạt ngọc trai từ một chuỗi vòng cổ đứt đoạn. Mười một sĩ quan còn định xông lên thì đội quân từ Tây Cung bao vây lấy họ. Vài nòng s.ú.n.g đen ngòm chĩa thẳng về phía họ.

Chỉ cần một mệnh lệnh từ Lục Dạ Minh, thể họ sẽ lập tức b.ắ.n cho thủng lỗ chỗ.

- Dừng ! - Quân Hi Thanh hô lớn.

- Điện hạ. - Mười một sĩ quan đồng loạt Quân Hi Thanh.

Quân Hi Thanh chậm rãi vươn tay, nắm lấy ống quần của Lục Dạ Minh.

- Đừng đụng họ. Đừng để nơi nhuốm đẫm m.á.u của họ. Chẳng đội Ngũ Lăng Thiết Kỵ ? Tôi sẽ giao họ cho !

Lục Dạ Minh từ từ tra khẩu s.ú.n.g trở bao đeo bên hông. Trên tay vương một giọt máu; lúc , Phan Mân bước tới, đưa cho một chiếc khăn tay.

Anh cúi xuống, lau giọt m.á.u một cách thật bình thản và tao nhã. Những ngón tay thon dài và tuyệt ; trông chúng chẳng hề giống chút nào với đôi tay từng vấy máu.

Cũng giống như chính con - đến mức chẳng ai thể cưỡng . Chẳng ai thể nhận rằng, thực chất chính là Satan bước từ địa ngục.

Đôi tay Quân Hi Thanh trở nên lạnh toát. Cô nhận thua.

là đối thủ của .

Trong những chuyện mưu mô, thủ đoạn, cô vẫn còn quá non nớt.

Lục Dạ Minh lau sạch tay, khẽ ngước lên và chăm chú ngắm gương mặt xinh của cô. Anh nở một nụ tàn nhẫn.

- Uyển Uyển , em lẽ nên làm thế. Em lẽ nên làm cạn kiệt hết sự kiên nhẫn của .

Anh đối xử với cô thật khác biệt.

Anh sẵn lòng dành thời gian bên cô ngay cả khi cô chịu làm phụ nữ của , sẵn lòng cùng cô tiêu khiển, đùa giỡn. Anh sẵn lòng lùi bước mỗi khi cô tiến tới.

Thế nhưng, cô chẳng hề trân trọng những cơ hội chút nào.

Và giờ đây, sự kiên nhẫn của cạn kiệt.

Nghe thấy cái tên "Uyển Uyển", khóe môi Quân Hi Thanh khẽ cong lên; cô đưa ấn soái cho Lục Dạ Minh.

- Nghe lệnh đây, mười hai vị tướng sĩ! Kể từ hôm nay, còn là chủ nhân của các nữa. Chủ nhân mới của các chính là Tây Công tước!

- Chủ nhân!

Cả mười một vị tướng sĩ đều rưng rưng lệ.

Lục Dạ Minh đón lấy ấn soái từ tay cô từ từ xổm xuống. Anh mở rộng lòng bàn tay, ánh mắt đầy vẻ mong đợi cô.

- Trả đây.

- Cái gì cơ?

- Hạt đậu đỏ của .

Dứt lời, từ từ nheo mắt .

- Em lấy một hạt đậu đỏ của . Ngoan ngoãn trả cho nào, hửm?

Quân Hi Thanh ngước mắt lên, dùng gương mặt xinh hảo của thẳng Lục Dạ Minh. Cô khẽ.

- Ai cũng nghĩ rằng Tây Công tước sống trọn một đời mà chẳng hề tình yêu là gì. theo thấy, Tây Công tước thực giàu tình cảm nhất đời .

- Tôi thể trả hạt đậu đỏ cho , nhưng đổi lấy một thứ giá trị tương đương. Vậy hãy cho , Tây Công tước : phụ nữ mà luôn cất giữ trong trái tim là ai ?

Ánh mắt Lục Dạ Minh lập tức trở nên u tối. Anh vươn tay túm lấy gương mặt cô, kéo mạnh về phía .

- Nếu em còn tiếp tục làm mất thời gian của , sẽ xử lý đám tướng sĩ theo em bấy lâu nay - từng một.  

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Quân Hi Thanh bóp chặt trong đôi bàn tay to lớn của , thế nhưng cô chẳng hề cảm thấy chút đau đớn nào. Cô khẽ nở một nụ rạng rỡ.

- Tây Công tước , nhất hãy giấu kỹ đàn bà đó . Một ngày nào đó, sẽ lôi ả ngoài ánh sáng, và đảm bảo rằng sẽ nếm trải nỗi đau y hệt như những gì chịu đựng ngày hôm nay!

Loading...