Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1171: Ôm Lấy Cô

Cập nhật lúc: 2026-04-07 15:06:47
Lượt xem: 37

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hoắc Diễm Mai sống một quãng đời thật dài, nhưng rốt cuộc, bà chẳng nhận gì cả.

Đường Mạt Nhi bên cửa sổ lâu, cho đến tận đêm khuya. Ngoài trời, tiếng mưa vẫn tí tách rơi ngớt.

Một điệu nhạc chuông điện thoại du dương vang lên, báo hiệu cuộc gọi đến. Cô cầm điện thoại lên và thấy gọi là Cố.

Anh đang gọi cho cô.

Hàng mi dài của cô khẽ run lên, cô bắt máy.

- Alo?

Từ đầu dây bên vọng giọng của một hầu gái.

- Thưa thiếu gia, quần áo của ướt sũng . Xin hãy dùng khăn để lau khô ạ.

Cố Mặc Hàn một lời nào.

Cuộc gọi vẫn ngắt, nhưng cứ giữ sự im lặng.

Đường Mạt Nhi dường như thể thấy cả tiếng thở của . Những thở chậm rãi, đều đặn, thật tĩnh lặng và rõ ràng. Cô cảm thấy như ai đó đang bóp chặt lấy trái tim , khiến nó đập thình thịch đầy đau xót.

- Anh... vẫn chứ?

...

Cách đó hàng ngàn dặm, tại dinh thự nhà họ Cố ở Thủ đô.

Trợ lý Nhan Đông bước lên lầu, tay bưng một bát canh gừng nóng hổi do các hầu gái nấu xong. Cụ Cố và cha của Chủ tịch Cố lượt qua đời chỉ trong một thời gian ngắn ngủi.

Chủ tịch Cố buộc vội vã trở về để lo liệu tang lễ và tiếp quản việc gia tộc họ Cố. Anh hầu như chẳng lấy một chút thời gian để nghỉ ngơi lấy sức.

Giờ đây, Chủ tịch Cố mới trở về, ướt sũng vì dầm mưa.

Các hầu gái trong nhà đều là những phục vụ gia tộc họ Cố từ lâu. Lòng họ vô cùng xót xa cho vị thiếu gia, nên ngay khi trở về, họ nhanh chóng nấu ngay một bát canh gừng để dùng.

Nhan Đông bước đến cửa phòng , định giơ tay gõ cửa thì chợt nhận cánh cửa vốn hề khép chặt.

Anh hé mắt qua khe cửa đang mở hờ để quan sát bên trong. Căn phòng mang phong cách châu Âu đang chìm trong màn đêm đen kịt. Một bóng cao lớn đang sừng sững ngay khung cửa sổ.

Cố Mặc Hàn đó, một tay đút túi quần, tay giơ điện thoại áp sát tai. Chiếc quần tây của ướt sũng vì dầm mưa, và trông vẻ lạnh lẽo đến mức bất thường.

Tim Nhan Đông bỗng thắt . Anh chợt nhận một điều: suốt những năm qua, Chủ tịch Cố vẫn luôn lẻ loi một .

Giờ đây, bộ gánh nặng của gia tộc Cố đều đặt lên đôi vai . Thương vụ sáp nhập sắp tới giữa tập đoàn C.T và cơ nghiệp của gia tộc Cố chắc chắn sẽ mở một giai đoạn bận rộn mới.

Nhan Đông ngay ngoài cửa chứ bước phòng. Anh đoán rằng Chủ tịch lẽ đang gọi điện cho phu nhân.

Khi lắng những âm thanh vọng qua đầu dây bên , Cố Mặc Hàn khẽ cau mày.

- Mạt Nhi ...

Anh đang gọi tên cô.

Đôi mắt Đường Mạt Nhi bỗng đỏ hoe. Cô siết chặt chiếc điện thoại trong tay. Sau khi lượt mất cha và ông nội, cô thể hình dung lúc đang cảm thấy yếu mềm và dễ tổn thương bao, hệt như một đứa trẻ .

Ai cũng những điểm yếu riêng, và chính những điểm yếu khiến họ trở nên... đáng yêu hơn bội phần.

Mạt Nhi khẽ "ừm" một tiếng đáp .

- Em thể bay đến bên ngay lúc để ở cạnh ? Anh chỉ ôm em một chút thôi. Chỉ một lát thôi cũng .

Một giọt lệ long lanh khẽ lăn dài má, Đường Mạt Nhi vội đưa tay lên lau .

Cô đang .

Cô cảm thấy đau buồn khôn xiết, và đang .

Xin ...

Vào thời khắc quan trọng nhường của cuộc đời - khi cần một ở bên cạnh nhất - cô chẳng thể mặt ở đó.

trở về bên bao.

mà...

gương, ngắm khuôn mặt nhỏ nhắn của chính . Gương mặt từng rạng rỡ nét thanh xuân giờ đây chằng chịt những nếp nhăn. Chỉ một đêm, cô già trông thấy.

Ngày qua ngày, cô cứ thế héo hon và già nhanh chóng.

Cô chẳng còn chút dũng khí nào để bước chân khỏi nhà nữa.

Huống chi là gặp mặt .

Anh vẫn đang chờ đợi câu trả lời từ cô, nhưng một hồi lâu, chỉ nhận sự im lặng. Khóe môi Cố Mặc Hàn khẽ cong lên, cất giọng - pha lẫn giữa sự sốt ruột và tình yêu thương sâu sắc - rằng.

- Thôi bỏ .

Thôi bỏ .

Anh bảo cô hãy quên chuyện đó .

Đường Mạt Nhi vội đưa tay lên che chặt miệng. Cô sợ rằng tiếng nấc nghẹn ngào trong lúc sẽ vô tình bật , và sẽ thấy mất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1171-om-lay-co.html.]

Anh Cố của cô... quá đỗi nhạy cảm mỗi khi nhắc đến chuyện của cô.

Làm thể cho lúc rằng căn bệnh AR của cô chẳng hề t.h.u.ố.c giải, và rằng cô sẽ sớm rời xa mãi mãi đây chứ? Nếu một ngày nào đó cô bỏ , thì sẽ làm đây?

- Mạt Nhi , thời gian tới sẽ bận, nên sẽ thể bay sang tìm em nữa. thể yên tâm, vì em đang ở bên cạnh Lục Dạ Minh.

Nói đến đây, khựng một chút bảo.

- Thôi , em ngủ sớm nhé. Chúc em ngủ ngon.

Đường Mạt Nhi ngước đôi mắt đẫm lệ lên, khẽ đáp.

- Vâng.

- Em cúp máy . - Anh .

Đường Mạt Nhi bỗng mỉm . Trên đời chỉ duy nhất một thể khiến cô cảm thấy ấm áp, ngay cả khi cô đang nức nở.

- Được , em cúp máy đây.

Cô cúp máy.

Đường Mạt Nhi cầm điện thoại tay, ánh mắt hướng về màn mưa ngoài cửa sổ. Đêm nay định sẵn sẽ là một đêm trắng.

Đây là đầu tiên họ chia xa.

Quân Hi Thanh đang ở trong phòng thì thấy hai tiếng gõ cửa. Một cô hầu gái bên ngoài cất tiếng.

- Tôi đến để dọn dẹp phòng đây ạ.

- Vào .

Cánh cửa phòng mở , một cô hầu gái trẻ trung, xinh xắn bước .

- Chị Thanh Thanh. - Cô hầu gái bước tới nắm lấy tay cô.

- A Kiều, em làm gì ở đây ?

Quân Hi Thanh Quân Mặc Thành nuôi dưỡng từ thuở ấu thơ. Hồi nhỏ, khi ngoài chơi, cô từng bắt gặp hai em đang ăn xin phố, bèn đưa cả hai về dinh thự của Tổng thống.

Người là A Đại - cũng chính là cái bóng luôn kề cận bảo vệ cô. Anh là một chỉ huy huấn luyện võ thuật bài bản. Người em gái chính là A Kiều. Cô bé mới chỉ mười tám tuổi, là một cô gái dễ thương, dù bản tính vốn chút tinh nghịch.

Giờ đây, A Kiều đang làm hầu gái tại Tây Cung.

Suốt bao năm qua, A Đại luôn sát cánh bên cô, trở thành tâm phúc đáng tin cậy nhất của cô. Lẽ dĩ nhiên, Quân Hi Thanh cũng coi A Kiều như em gái ruột thịt và vô cùng yêu thương cô bé.

- Chị Thanh Thanh, em đến đây để phụ giúp chị ạ. - A Kiều chớp chớp đôi mắt to tròn ngây thơ cô.

- Nói bậy! - Quân Hi Thanh quát nhẹ.

- Đây là Tây Cung chứ nơi để em đùa giỡn. Em chẳng gì về chốn cả, mau rời khỏi đây ngay lập tức! Nếu để bắt em thì chị sẽ lo c.h.ế.t mất! Lúc đó chị ăn với A Đại đây hả?

A Kiều cúi gằm mặt xuống khi nhận lầm của .

- Dạ, em , chị Thanh Thanh. Vậy em đây ạ.

A Kiều bước khỏi phòng.

A Kiều bước khỏi phòng và xuống cầu thang, chuẩn rời .

lúc đó, cánh cửa chính mở . Một bóng mảnh mai bước . Đó chính là Lục Dạ Minh.

- Thiếu gia, về ?

Một cô hầu gái quỳ xuống, giúp Lục Dạ Minh giày.

A Kiều thể rời mắt khỏi gương mặt của Lục Dạ Minh. Cô từng thấy ai đến thế bao giờ.

Lục Dạ Minh diện chiếc sơ mi trắng may đo riêng cùng quần tây đen - một phong cách cổ điển đầy lịch lãm. Vốn dĩ sở hữu vẻ trời phú; từng đường nét cơ thể dường như đều Thượng Đế tỉ mỉ chạm khắc. Một luồng khí chất tao nhã, cao quý bao trùm lấy .

A Kiều ngây . Đây chính là vị Tây Công tước huyền thoại - Lục Dạ Minh ?

Lục Dạ Minh giày xong liền bước lên lầu. Anh liếc gương mặt nhỏ nhắn của A Kiều. Với vẻ mặt lạnh lùng vô cảm, ánh mắt nhanh chóng lướt thoáng ngắn ngủi .

Vai họ lướt nhẹ qua .

- Á!

lúc đó, A Kiều khẽ kêu lên khi hình nhỏ bé của cô bất ngờ ngã nhào lòng Lục Dạ Minh.

Lục Dạ Minh hề né tránh; vươn tay ôm lấy vòng eo thon thả của cô, kéo cô sát lòng .

A Kiều chớp chớp mắt, gương mặt đỏ bừng khi ngước Lục Dạ Minh, vội vàng thẳng dậy.

- Thiếu gia, xin .

Cô định thoát khỏi vòng tay .

đúng lúc , cánh tay Lục Dạ Minh bỗng siết chặt , khiến cô ngã ập thẳng lồng n.g.ự.c rắn chắc, tuyệt mỹ của .

Loading...