Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1148: Roi Quất Lên Người Cô

Cập nhật lúc: 2026-04-07 00:19:42
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nếu Huyền Ảnh sự thật, hậu quả ắt sẽ vô cùng t.h.ả.m khốc, bởi lẽ điều căm ghét nhất chính là cô lừa dối.

Gương mặt Phong Linh Tuyết tái nhợt như tờ giấy trắng; cô cụp mi mắt xuống và chối bay biến.

- Em chẳng hiểu đang cái gì cả.

Huyền Ảnh nheo đôi mắt đen thẫm , giọng lạnh lẽo và vô cảm vang lên.

- Phong Linh Tuyết, cô quả nhiên bao giờ làm thất vọng.

Anh buông cằm cô , ngước mắt về phía A Châu.

- Dẫn ả đây.

- Vâng, thưa thiếu gia.

A Châu mở cửa phòng, đẩy một nữ bác sĩ bước ; lập tức quỳ sụp xuống nền thảm.

Nữ bác sĩ run rẩy vì khiếp sợ khi thấy Phong Linh Tuyết và lập tức nhận diện cô.

- Thưa , chính là cô ! Cô tìm đến để phẫu thuật vá màng trinh!

Đôi tay Phong Linh Tuyết siết chặt thành nắm đ.ấ.m đặt bên hông khi nữ bác sĩ vạch mặt, nhưng chỉ vài giây đó, cô buông lỏng tay . Ngay chính khoảnh khắc , cô bỗng trở nên bình thản lạ thường.

Thôi kệ .

thì cô cũng chẳng thể giữ kín bí mật mãi , nhất là khi đối diện với một kẻ tinh tường và sắc sảo như .

- Thưa , chuyện liên quan gì đến . Xin ... xin đừng làm hại , xin hãy tha cho ... - Nữ bác sĩ khẩn khoản van xin.

Phong Linh Tuyết ngước mắt lên, thẳng Huyền Ảnh.

- Hãy thả cô , chuyện hề liên quan đến cô .

Huyền Ảnh cúi mắt xuống, ánh tựa như đang xem thường một kẻ thấp hèn. Khóe môi nhếch lên, để lộ trọn vẹn hàm răng trắng dã. Tựa như một con dã thú, từ toát một luồng sát khí lạnh lẽo.

- Ngay cả bản cô còn chẳng lo nổi, còn bảo vệ kẻ khác ? Đã mang làm gái điếm, còn giả bộ làm thánh nữ thanh cao ? Phong Linh Tuyết, cô quả thực quá đỗi ghê tởm!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1148-roi-quat-len-nguoi-co.html.]

Giọng điệu, ánh mắt, và cử chỉ của đều toát lên sự ghê tởm cùng nỗi căm hận khinh miệt tột độ.

Thế nhưng, Phong Linh Tuyết chỉ mím chặt môi, hề thốt lên lấy một lời. Huyền Ảnh liếc A Châu một cái, và A Châu liền dẫn vị bác sĩ rời cùng với những khác trong phòng.

Chỉ còn hai họ trong căn phòng, bầu khí trở nên ngột ngạt đến khó thở.

Huyền Ảnh dậy.

- Cô dâng hiến trinh tiết của cho kẻ nào?

Phong Linh Tuyết cụp mắt xuống, hé răng một lời.

Huyền Ảnh giơ tay lên, tháo chiếc thắt lưng đen đang treo giá xuống.

- Cô định chịu ngoan ngoãn lời ? là một con tiện nhân!

Anh vung tay lên, quất mạnh chiếc thắt lưng cô.

Chát!

Tiếng thắt lưng quất da thịt cô vang lên khô khốc.

Chiếc áo ngủ mỏng manh của Phong Linh Tuyết xé toạc, một vết lằn đỏ chói hiện lên làn da trắng ngần của cô. Một vết thương rách toạc xuất hiện, để lộ cả phần thịt bên trong.

Anh vốn sức lực phi thường, và khi vung roi quất cô, dồn đó một lực cực mạnh.

Phong Linh Tuyết run rẩy khẽ giật ; nỗi đau thấu xương khiến cô dần dần mất tri giác, gần như còn cảm nhận bất cứ điều gì nữa.

- Nói ngay cho , kẻ đàn ông đầu tiên của cô là ai hả? – Anh gặng hỏi.

Thế nhưng, Phong Linh Tuyết vẫn nghiến chặt răng, kiên quyết hé răng nửa lời. Huyền Ảnh giơ tay lên, quất liên tiếp ba roi cô bằng chiếc thắt lưng.

Vài vết rách nữa xuất hiện cơ thể cô, m.á.u tươi thấm đẫm chiếc áo ngủ. Phong Linh Tuyết co giật, thể cô trượt dần xuống , suýt chút nữa thì ngất lịm .

ngã xuống; cùng với một luồng gió lạnh buốt, một bàn tay to lớn bất ngờ xuất hiện và túm lấy mái tóc của cô. Cô thấy giọng đầy vẻ châm biếm của , tựa như một ác quỷ đang thì thầm ngay bên tai cô.

- Chậc chậc, đời thường bảo lũ tiện nhân vốn vô tâm vô tình, ngờ cô vẫn nhất quyết chịu khai danh tính của kẻ đàn ông , ngay cả khi quất cho thê t.h.ả.m đến mức . Cô quả thực khiến mở rộng tầm mắt đấy!

Loading...