Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1147: Cô Có Gì Muốn Thú Nhận Không?
Cập nhật lúc: 2026-04-06 16:32:47
Lượt xem: 35
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Huyền Ảnh vươn tay chạm trán cô; cô đang sốt. Lông mày cau , phụ nữ quả thực chỉ gây rắc rối cho .
- Phong Linh Tuyết, dậy . Cô làm thế? - Anh kéo cô dậy, vẻ mặt vô cùng bực bội.
Mở mắt một cách yếu ớt, Phong Linh Tuyết liếc một cái.
- Chắc là do phản ứng phụ của viên t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i nãy. Em sốt nhẹ.
- Thuốc tránh t.h.a.i ư?
- Phải, chẳng sai hầu đưa cho em ?
Huyền Ảnh mím môi. Quả thực, những hầu dày dạn kinh nghiệm trong cung sẽ luôn đưa t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i cho những phụ nữ từng qua đêm với . Mặc dù đàn ông ở Quốc gia A phép nhiều thê , nhưng chỉ Chính phi mới đủ tư cách sinh con nối dõi.
Đó là để đảm bảo sự cao quý và thuần khiết của dòng m.á.u hoàng tộc.
Huyền Ảnh chẳng thấy gì sai trái trong quy tắc đó cả. Trên thực tế, cực kỳ ghét trẻ con. Việc những phụ nữ uống t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i khi hầu hạ là điều hợp lý.
Vươn tay , bóp lấy khuôn mặt cô, kéo cô sát mặt .
- Cô cảm thấy tủi ? Với phận thấp hèn của cô, dựa mà cô nghĩ đủ tư cách để m.a.n.g t.h.a.i cốt nhục của ?
Những lời lẽ vô tâm và lạnh lùng cứ thế thốt khỏi miệng .
Anh dùng lực mạnh, khiến khuôn mặt cô dần biến dạng trong tay . Nghe những lời đó, đôi gò má đang ửng hồng của Phong Linh Tuyết bỗng chốc tái mét, còn chút huyết sắc nào.
- Nghe cho rõ đây: cô chỉ là một kẻ hầu hạ của mà thôi. Nhiệm vụ duy nhất của cô là làm thỏa mãn giường. Nếu cô hầu hạ , sẽ đảm bảo cho cô một cuộc sống nhung lụa, nhưng cô đừng hòng mong đợi bất cứ điều gì hơn thế nữa.
- Hãy điều mà uống t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i mỗi hầu hạ giường. Nếu cô dám m.a.n.g t.h.a.i và gây rắc rối cho , sẽ trừng phạt cô theo cách tàn khốc nhất thể.
- Ngay cả khi cô thực sự mang thai, cũng sẽ bao giờ cho phép cô sinh đứa bé đó đời. Bà và cô đều là những kẻ làm nghề bán phấn buôn hương; với cái dòng m.á.u thấp hèn đó, thì cô định sinh một đứa con như thế nào đây?
Nói đoạn, vung tay, hất văng cô xa.
Thân ảnh Phong Linh Tuyết ngã xuống giường. Thân thể cô chẳng hề hấn gì, nhưng trái tim quặn thắt, xoắn vặn trong đau đớn tột cùng. Nằm sấp giường, cô bấu chặt lấy tấm ga trải, dù móng tay sắp gãy lìa, cô vẫn chẳng cảm thấy chút đau đớn nào.
Cô nhúc nhích, chỉ lặng lẽ yên tại đó. Nếu tận mắt chứng kiến, hẳn sẽ lầm tưởng cô còn sống nữa.
Huyền Ảnh cau mày. Giờ đây, sự hiện diện của cô chỉ khiến thêm chướng mắt.
- Quay mặt đây. – Anh lệnh.
Phong Linh Tuyết vẫn bất động.
Huyền Ảnh cúi xuống, luồn những ngón tay mái tóc cô giật mạnh, ép cô mặt .
- Tôi bỏ bao tiền bạc vì cô, để thấy cái vẻ mặt t.h.ả.m hại . Cười lên xem nào.
Anh giật mạnh tóc cô, buộc Phong Linh Tuyết ngước mắt , nhưng ánh mắt cô vô hồn, trống rỗng.
Một... Hai... Ba... Cô gượng gạo nhếch khóe môi, nặn một nụ trông còn t.h.ả.m hại hơn cả khi cô đang .
Nhìn cô như thế, Huyền Ảnh cảm thấy lồng n.g.ự.c như nghẹn , khó thở vô cùng. Anh ấn mạnh mặt cô úp xuống giường buông tay. Chỉ khi khuôn mặt cô khuất khỏi tầm mắt, mới thôi cảm thấy bực bội đến thế.
- Giờ thì cô chỉ tổ làm phát điên lên thôi!
Với những bước chân thô bạo, rời khỏi căn phòng.
...
Anh ngoài; Phong Linh Tuyết thể thấy tiếng hai cô hầu gái đang trò chuyện bên ngoài.
- Thưa thiếu gia, trời khuya lắm , vẫn ngủ? Hãy để chúng em giúp xoa bóp vai và chân nhé.
- Được thôi. - Huyền Ảnh đáp lời.
Anh .
Anh rời thật .
Phong Linh Tuyết vẫn nguyên tại vị trí cũ, hề nhúc nhích. Cả căn phòng chìm trong tĩnh lặng, đến mức tiếng thở của cô cũng thể thấy rõ mồn một.
...
Tại phòng khách.
Huyền Ảnh ghế sô-pha, vận bộ đồ ngủ bằng lụa đen tuyền. Dải băng buộc hờ hững, để lộ một nửa lồng n.g.ự.c vạm vỡ cùng cơ bụng tám múi săn chắc của . Ngả xuống ghế sô-pha, thản nhiên duỗi rộng hai chân trong khi thả lỏng đôi tay. Chỉ riêng tư thế thoải mái thôi cũng đủ làm tôn lên sức quyến rũ đầy mê hoặc của .
Một cô hầu gái trẻ phía ghế sô-pha, nhẹ nhàng xoa bóp đôi vai cho ; trong khi đó, một cô hầu gái khác quỳ tấm t.h.ả.m trải sàn, mát-xa đôi chân cho . Anh nhắm mắt , tận hưởng sự chăm sóc chẳng khác nào một ông chủ quyền thế.
- Thưa thiếu gia, em cô Phong vốn là một nữ tiếp viên xã giao. Liệu cô lây bệnh truyền nhiễm nào sang cho ạ?
- , chúng em thực sự lo lắng cho sức khỏe của thiếu gia.
…
Nghe thấy những lời đó, Huyền Ảnh mở mắt , ánh mắt dừng cô hầu gái đang mát-xa chân cho , ẩn chứa một dụng ý khó lường.
Cô hầu gái vốn thích chèn ép để khoe trọn khe n.g.ự.c đầy đặn; thậm chí đây, Huyền Ảnh cũng từng liếc qua chỗ đó đến hai . Chính điều càng khiến cô thêm quyết tâm trở thành phụ nữ của .
"Vương t.ử Mặt Nạ Bạc" và "Tây Công Tước" vốn là hai đối thủ nặng ký trong cuộc đua giành quyền lực tối cao tại Quốc gia A; lẽ dĩ nhiên, phụ nữ đều khao khát tiếp cận và quyến rũ họ.
Cô hầu gái tỏ vô cùng táo bạo; cô vươn tay , kéo bàn tay của Huyền Ảnh áp về phía n.g.ự.c .
- Thưa thiếu gia, em vô cùng lo lắng cho … Lo đến mức lồng n.g.ự.c em đau nhói cả lên đây. Nếu tin, thể tự cảm nhận thử xem .
Cô hầu gái còn phía cũng chẳng chịu thua kém. Đôi tay cô lướt nhẹ từ vai xuống.
- Thiếu gia, chẳng lẽ cô Phong vẫn hầu hạ thỏa mãn ? Hay là đêm nay chúng em sẽ lên giường hầu hạ nhé?
- Thiếu gia...
lúc đó, trợ lý của là A Châu bước tới. Khi chứng kiến cảnh tượng , A Châu lập tức cúi đầu và lùi sang một bên.
Vị thiếu gia của mới chỉ hai mươi ba tuổi nhưng vô cùng tuấn tú; suốt ba năm qua, vô mỹ nhân ngừng tìm cách dâng hiến cho .
Đối với A Châu, cảnh tượng chẳng gì là lạ lẫm cả.
Huyền Ảnh hề từ chối, bàn tay đặt lên bầu n.g.ự.c của cô hầu gái. Cô đỏ bừng mặt, tỏ vẻ thẹn thùng e ấp. Khóe môi khẽ nhếch lên, tỏ vẻ chút hài lòng.
- Ừm, cảm giác cũng khá tuyệt đấy chứ.
- Thiếu gia, em... - Cô hầu gái còn cũng nhào tới sà lòng Huyền Ảnh!
Huyền Ảnh rụt tay , ánh mắt chuyển sang A Châu đang chờ bên cạnh.
- A Châu , hai ả đàn bà đúng là lẳng lơ quá mức. Ta thậm chí đích kiểm nghiệm . Ngực ả cũng tệ, hãy dẫn cả hai , đem thưởng cho đám lính tráng trong quân doanh. Cứ để bọn họ tha hồ hưởng thụ đêm nay.
Nghe , A Châu chẳng hề tỏ vẻ ngạc nhiên chút nào.
- Đã rõ, thưa Thiếu gia.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1147-co-co-gi-muon-thu-nhan-khong.html.]
Hai gã đàn ông mặc đồ đen bước tới, lôi xềnh xệch hai cô hầu gái trẻ tuổi .
Hai cô hầu gái vẫn hiểu rốt cuộc chuyện gì mới xảy . Tại bỗng dưng họ tống doanh trại quân đội và trở thành gái mua vui cho đám lính tráng chứ?
Tại thế?
Mọi chuyện lẽ phép diễn biến theo chiều hướng chứ!
Họ còn trẻ, xinh , mục tiêu duy nhất của họ là Huyền Ảnh, chứ đám lính tráng hèn mọn và t.h.ả.m hại !
- A... đừng mà! Thiếu gia, xin đừng đối xử với chúng em như . Chúng em sẽ dám tái phạm nữa !
Tiếng than của hai cô hầu gái dần nhỏ dần tắt hẳn khi họ lôi xa.
...
A Châu bước tới mặt, đưa cho một chiếc khăn ướt. Huyền Ảnh cụp mắt xuống, lau sạch bàn tay chạm cô hầu gái . Lau xong, ném chiếc khăn ướt thùng rác.
- Thiếu gia. - Mạt Mạt bước lên phía . Mạt Mạt là hầu giàu kinh nghiệm nhất tại Nam Cung; chính cha của Huyền Ảnh - Bắc Công tước - phái sang đây.
Huyền Ảnh tuy chính thức cưới vợ, nhưng trong phủ vô mỹ nhân. Cần quản lý đám phụ nữ , và Mạt Mạt chính là giao trọng trách , nhằm đảm bảo việc liên quan đến họ đều sắp xếp thỏa.
Huyền Ảnh ngước mắt lên, thẳng Mạt Mạt.
- Cô với cô về việc dị ứng với t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i ?
Mạt Mạt gật đầu.
- Dạ, ạ.
Ánh mắt của Huyền Ảnh trở nên thâm trầm và ẩn chứa chút đe dọa.
- Đã rõ chuyện đó, cô còn dám để cô uống thuốc? Mạt Mạt , rốt cuộc cô coi cô là , là cô chẳng hề tôn trọng - chủ nhân của cô?
Mạt Mạt vội vàng quỳ sụp xuống.
- Thiếu gia, tuyệt đối dám ạ.
Huyền Ảnh tao nhã vắt chéo chân, ở vị trí cao hơn hẳn, xuống Mạt Mạt.
- Cô là phụ nữ của , và dạo gần đây đang vô cùng sủng ái cô . Nếu cô dám làm tổn hại đến sức khỏe của cô , nhất định sẽ trừng trị cô thích đáng!
Anh ném mạnh chiếc tách về phía cô, khiến nước nóng b.ắ.n tung tóe khắp Mạt Mạt.
Thế nhưng cô vẫn c.ắ.n răng chịu đựng, thậm chí chẳng dám thốt lên dù chỉ một tiếng. Cô vội vàng dọn dẹp đống bừa bộn, đáp lời.
- Thiếu gia, hiểu. Phong tiểu thư là ái của , nhất định sẽ đích sắc t.h.u.ố.c Đông y tránh t.h.a.i cho cô dùng.
- Cút !
- Tuân lệnh.
Mạt Mạt vội vã rời khỏi phòng.
…
Sau khi giải quyết xong chuyện, Huyền Ảnh ngước mắt lên trợ thủ của - A Châu.
- Việc điều tra tiến triển đến ?
A Châu đáp lời.
- Thưa thiếu gia, nhận một tin tức.
A Châu đưa một xấp tài liệu cho Huyền Ảnh.
- Cách đây một tuần, Phong tiểu thư thực hiện phẫu thuật tái tạo màng trinh tại Bệnh viện XX.
Huyền Ảnh cúi mắt xuống xấp tài liệu; phẩy tay một cái, khiến những tờ giấy bay tán loạn giữa trung.
Cả bầu khí trong phòng khách bỗng chìm xuống một vẻ lạnh lẽo đến thấu xương, khiến bất cứ ai cũng rùng khiếp sợ.
…
Bên trong căn phòng. Phong Linh Tuyết chìm giấc ngủ, nhưng cùng một cơn ác mộng tái diễn; một giọng non nớt vang vọng bên tai cô - Mẹ ơi, ơi...
Mồ hôi lạnh túa ướt đẫm trán, cô nghiến răng ken két lầm bầm.
- Đừng... Đừng mà...
Cô giật bừng tỉnh.
Đồng t.ử cô co giãn liên hồi; mãi một lúc , ánh mắt cô mới lấy tiêu cự, nhận vẫn đang ở trong căn phòng . Cô hít từng ngụm khí lớn, cứ như thể thoát khỏi lưỡi hái t.ử thần .
Một giọng lạnh lùng, vô cảm vang lên bên tai cô.
- Tỉnh ?
Phong Linh Tuyết giật thót giọng . Cô ngước mắt lên, bắt gặp một bóng hình uy nghi đang chiếc ghế sô-pha.
Huyền Ảnh.
Căn phòng chỉ thắp sáng bởi một chiếc đèn bàn, ánh sáng yếu ớt chẳng đủ để soi tỏ bộ gian. Anh vẫn đeo chiếc mặt nạ bạc, khiến cô chẳng thể rõ gương mặt .
Khi dùng đôi mắt đen thẫm như mực găm chặt lấy cô, trông chẳng khác nào một con thú dữ đầy nguy hiểm.
Một kẻ săn mồi.
Cảm giác cứ như thể ngay khoảnh khắc tiếp theo, sẽ chồm tới, vồ lấy cô và c.ắ.n xé cô đến c.h.ế.t .
Trong lòng Phong Linh Tuyết dâng lên một dự cảm chẳng lành; cô linh cảm rằng sắp chuyện chẳng xảy .
Huyền Ảnh cô, gằn từng tiếng qua kẽ răng với giọng điệu đầy đe dọa.
- Cô điều gì với ?
Phong Linh Tuyết khẽ cau mày.
- Nói gì cơ?
Ngay khi cô xong, hai đàn ông mặc đồ đen xông tới, kéo tay cô lôi xuống, ném cô xuống bên cạnh chân . Cô ngã xuống nền trải thảm, vốn đau nhức, vùng kín còn rách nên giờ càng đau hơn.
Cô vùng vẫy, cố gắng dậy nhưng một bàn tay to lớn vươn tới, nắm lấy cằm cô, buộc cô ngẩng đầu lên.
Ánh mắt cô chạm ánh hung dữ, đen kịt của .
Khóe môi nhếch lên, vẫn bình tĩnh .
- Để nhắc cô một điều. Cô gì cần thú nhận về màng trinh của ?
Màng trinh của cô…?
Tim Phong Linh Tuyết đập thình thịch. Anh phát hiện chuyện đó ?