Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1141: Anh Thật Sự Thích Em

Cập nhật lúc: 2026-04-06 11:42:01
Lượt xem: 38

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lục Dạ Minh nheo mắt ; trong màn đêm, ánh mắt sắc lạnh tựa như một mãnh thú hoang dã.

Quân Hi Nghiên, Quân Hi Lăng và Chu Thanh ai đó giải cứu mất !

- Điện hạ, tại bọn họ khăng khăng rằng chính chúng giải cứu họ? – Phan Mân tỏ vẻ vô cùng khó hiểu, sự bối rối hiện rõ nét mặt .

Một loạt tiếng bước chân vang lên, đội cấm vệ hoàng gia chạy ùa tới, dẫn đầu là Tổng thống Lôi Trạch.

Lôi Trạch chằm chằm Lục Dạ Minh quát lớn.

- Bắt lấy Tây Công tước!

Đám cấm vệ định xông lên, nhưng Lục Dạ Minh liền phóng về phía họ một ánh mắt đầy sát khí, báo hiệu một mối nguy hiểm c.h.ế.t . Đám cấm vệ cảm thấy da đầu tê dại, lập tức khựng ; họ run rẩy ánh mắt , dám bước thêm dù chỉ một bước.

- Một lũ ngu xuẩn vô dụng! - Lôi Trạch c.h.ử.i rủa đám cấm vệ.

Khóe môi Lục Dạ Minh từ từ nhếch lên.

- Tổng thống Lôi, rốt cuộc ông đang làm cái trò gì ?

- Hừ! Tây Công tước, còn dám chất vấn ? Bấy lâu nay vẫn luôn coi là đồng minh, ngờ dám đ.â.m lưng . Có kẻ đột nhập nhà lao lòng đất để giải cứu bọn chúng. Những kẻ đó huấn luyện cực kỳ bài bản, chắc chắn là tinh binh thiện chiến; mà ở đây, chỉ đám thủ hạ của Tây Công tước mới đủ năng lực để thực hiện một phi vụ táo tợn như thế!

Lục Dạ Minh khẽ nhướng mày. Một đội tinh binh huấn luyện bài bản, hành động nhanh nhẹn và chuẩn xác tựa như những bóng ma trong đêm tối... chỉ đội Ngũ Lăng Thiết Kỵ mới đủ khả năng làm nên kỳ tích như .

chẳng đội Ngũ Lăng Thiết Kỵ tiêu diệt cùng với Quân Chu Lâm tại biên giới phía Tây ?

Làm bọn họ thể xuất hiện ở đây lúc chứ?

Ánh mắt Lục Dạ Minh trở nên u tối và đầy nguy hiểm; cảm thấy dòng m.á.u trong đang sôi sục dữ dội. Đã lâu lắm , mới gặp một đối thủ xứng tầm đến thế.

Đội Ngũ Lăng Thiết Kỵ...

Anh chiếm đoạt đội quân đó về tay .

Lục Dạ Minh khẽ nhíu mày, chợt thả lỏng cơ thể, phóng về phía Lôi Trạch một ánh mắt lạnh băng.

- Ngu như lợn.

Lôi Trạch thậm chí còn chẳng nhận đây là một cái bẫy nhằm gieo rắc bất hòa giữa hai bên; gã đàn ông quả thực là ngu xuẩn hết t.h.u.ố.c chữa. Nghe thấy giọng điệu đầy chế giễu trong lời của đàn ông , Lôi Trạch nổi cơn thịnh nộ.

- Tây Công tước, thật sự quá quắt ! Người

Phan Mân ném một quả l.ự.u đ.ạ.n khói.

Bùm! Quả l.ự.u đ.ạ.n phát nổ.

Đến khi làn khói mù mịt tan , Lục Dạ Minh biến mất từ lúc nào.

- Khốn kiếp! Phong tỏa bộ Phủ Tổng thống , kiểm tra danh tính của bất kỳ kẻ nào định rời khỏi đây. Tuyệt đối để Tây Công tước trốn thoát khỏi nơi !

- Rõ!

...

Về đêm.

Lục Dạ Minh khoác chiếc áo măng tô đen; làn gió đêm lạnh lẽo thổi tung vạt áo, khiến khí chất uy nghi lẫm liệt của càng thêm nổi bật, ngay cả giữa màn đêm tăm tối.

- Điện hạ, tin tức. Bên phía Liễu Hà đang động tĩnh. – Phan Mân báo cáo.

Liễu Hà chính là lối thoát hiểm còn của Phủ Tổng thống. Một khi thoát khỏi Liễu Hà, bọn họ sẽ tự do!

Làm thể để bọn họ cứ thế rời dễ dàng như chứ?

Với những bước chân vững chãi, bước lên t.h.ả.m cỏ, rẽ vài lối tiến thẳng đến bên bờ Liễu Hà. Một bóng hình mảnh mai bên bờ sông, khoác chiếc áo choàng đen, mũ trùm kín đầu.

Lục Dạ Minh dừng bước, ánh mắt chú ý đến bóng hình mảnh mai đang phía . Quân Hi Thanh!

Quân Hi Thanh bên bờ sông, còn mặt nước là một con thuyền nhỏ. Quân Hi Nghiên, Quân Hi Lăng và Chu Thanh đang thuyền, vẫy tay chào tạm biệt cô.

- Tạm biệt nhé, Hi Thanh.

Con thuyền từ từ rời bến, đưa những yêu nhất của cô xa. Lục Dạ Minh chứng kiến cảnh tượng , trong lòng dấy lên ý định đuổi theo.

- Tây Công tước. - Một giọng êm ái vang lên. Quân Hi Thanh .

Chiếc mũ trùm của tấm áo choàng đen càng tôn lên làn da trắng ngần, trong suốt như ngọc của cô. Cô ngước , khóe môi khẽ cong lên.

- Anh quả nhiên nhanh nhẹn.

Lục Dạ Minh ngước mắt cô, cất giọng lạnh lùng vô cảm.

- Quân Hi Thanh, vốn cưng chiều em nhiều hơn nữa, nhưng em thực sự khiến thất vọng.

Phía Quân Hi Thanh xuất hiện một bóng đen, và bóng đen liền bước lên phía .

- Chủ nhân.

Quân Hi Thanh giơ tay lên, ngăn cho bóng áo đen tiếp tục .

Đôi mắt nheo , Lục Dạ Minh trừng mắt hai họ với vẻ lạnh lùng như đá tảng. Bóng áo đen chính là chỉ huy thực sự của đội quân Ngũ Lăng Thiết Kỵ.

Thế nhưng, vị chỉ huy gọi Quân Hi Thanh là "Chủ nhân". Thật kỳ lạ làm .

- Ha. - Lục Dạ Minh bật một tiếng đầy vẻ châm biếm. Anh găm ánh mắt kiên định Quân Hi Thanh.

- Thì em mới chính là chủ nhân thực sự của đội quân Ngũ Lăng Thiết Kỵ.

Quân Hi Thanh mỉm .

- Anh đúng, chính sáng lập đội quân Ngũ Lăng Thiết Kỵ . Đây là trợ thủ đắc lực của , A Đại.

Yết hầu của Lục Dạ Minh khẽ chuyển động. Hay lắm, Quân Hi Thanh... quả nhiên cô là kẻ vô cùng mưu trí và đầy rẫy sách lược.

Anh dễ dàng xâu chuỗi chuyện. Đám binh lính mà Quân Chu Lâm dẫn theo là đội quân Ngũ Lăng Thiết Kỵ thực sự. Đội quân Ngũ Lăng Thiết Kỵ chân chính vẫn luôn túc trực bên cạnh Quân Hi Thanh.

Thật đáng tiếc khi cô là một phụ nữ. đồng thời, cũng thật may mắn khi cô là một phụ nữ.

Lục Dạ Minh lướt ánh mắt từ đầu đến chân cô, tựa như dùng ánh mãnh liệt mà lột sạch y phục cô. Anh quả thực giống hệt một con thú hoang đang rình mồi, chỉ chực chờ nuốt trọn con mồi bụng.

Một con ngựa để sẵn bên bờ sông Liễu. Quân Hi Thanh leo lên lưng ngựa, từ vị trí cao hơn xuống đàn ông với vẻ bề đầy kiêu ngạo.

- Tây Công tước, hãy lựa chọn thật sáng suốt. Anh thể tự quyết định xem đuổi theo ai: là các chị em của , là chính đây.

Cô thúc ngựa, phóng .

Lấy chính bản làm mồi nhử.

Lục Dạ Minh về phía con thuyền đang trôi sông. Nó xa . Không chút do dự, leo lên một con ngựa khác và phi nước đại đuổi theo.

Con ngựa bắt đầu tăng tốc t.h.ả.m cỏ xanh mướt. Nơi đây vốn là khu nhà câu lạc bộ của Tổng thống, một vùng đất rộng lớn bất cứ chướng ngại vật nào cản trở.

Đôi chân Quân Hi Thanh thon dài, uyển chuyển khi làn gió lạnh thổi tung vạt áo cô. Gương mặt cô toát lên vẻ đầy mê hoặc.

Đã lâu lắm cô mới cưỡi ngựa. Lần cuối cùng cô làm là khi chú Quân vẫn còn tại thế.

Cô nhắm mắt . Những khoảnh khắc cuối đời của chú Quân hiện lên trong tâm trí cô thật sống động. Ngay khi trút thở cuối cùng, ông nắm chặt lấy tay cô.

Đó chính là tất cả những kỳ vọng mà chú Quân gửi gắm nơi cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1141-anh-that-su-thich-em.html.]

Lộc cộc, lộc cộc…

thấy tiếng vó ngựa dồn dập vang lên từ phía . Tiếng vó ngựa ngày càng lúc một gần hơn, cho đến khi tựa như đang bám sát ngay lưng cô; một cánh tay rắn chắc vươn tới, mạnh mẽ kéo cô về phía .

Vút!

Thân hình mảnh mai của cô bật tung lên, đáp xuống ngay lưng ngựa của . Dáng vững vàng lưng ngựa, cô xoay đối diện với , và thế là cô lọt thỏm trong vòng tay tự lúc nào chẳng .

Quân Hi Thanh ngước đôi mắt long lanh lên , đôi môi khẽ chu đầy vẻ hờn dỗi.

- Tây Công tước , cưỡi ngựa ở nơi từ thuở ấu thơ. Chưa từng ai thể đuổi kịp cả, lợi hại đến thế chứ?

Lục Dạ Minh cúi đầu xuống mỹ nhân đang gọn trong vòng tay , khẽ nghiêng , đặt một nụ hôn lên đôi môi cô.

Ưm!

Anh hôn cô thật mãnh liệt; kịp để cô nghiến chặt răng, luồn lưỡi trong, đoạt lấy thở của cô ngay tức khắc.

Mùi hương nam tính, sạch sẽ của lập tức xâm chiếm giác quan của cô. Với hàng mi dài khẽ rung động, cô c.ắ.n mạnh khóe môi .

Một tiếng rít khẽ bật .

Lần thực sự đau. Lục Dạ Minh vẫn thở hổn hển, cuối cùng cũng buông môi cô . Khóe môi hằn lên một vết thương. Trên gương mặt vốn hảo xuất hiện một vết thương, càng làm tăng thêm vẻ quyến rũ đầy hoang dại, tựa như một con thú.

c.ắ.n .

Toàn bộ của bỗng trở nên tê dại.

Nới lỏng dây cương, để con ngựa bắt đầu cất vó chạy, trong khi tay vẫn ôm chặt eo cô, tiếp tục hôn cô nữa.

Nụ hôn tràn ngập d.ụ.c vọng.

Ở tuổi hai mươi ba, vẫn còn là một trinh nam, từng nếm trải những kỳ diệu của xác thịt phụ nữ. Giờ đây, khi d.ụ.c vọng trong bùng cháy dữ dội, đôi mắt trở nên đỏ ngầu.

Anh mật với cô.

Ngay lập tức.

Ngay lúc .

Chính là bây giờ.

Vừa hôn môi cô, tay trượt xuống phía để vén váy cô lên. Gần như ngay tức khắc, một bàn tay đưa tới, ngăn cho xa hơn nữa.

Anh khẩy, môi kề sát tai cô.

- Em theo đuổi em, chứ bao giờ nghĩ đến việc để ... ân ái với em ?

"..."

Quân Hi Thanh đưa tay lên, ôm lấy cổ .

- Tây Công tước, cuốn sách xuân tình mà tặng chẳng hề nhắc đến chuyện l..m t.ì.n.h ngay lưng ngựa chút nào cả.

- Ừm, thì để đích dạy em . - Anh nâng mặt cô lên.

- Quân Hi Thanh, thực sự thích em.

Quân Hi Thanh mỉm .

- Ồ? Tại Tây Công tước thích ? Là vì gương mặt , vì thể trong trắng , vì kỹ năng thuần hóa sói độc nhất vô nhị của ? Hay là vì đội quân Ngũ Lăng Thiết Kỵ cùng những chiến thuật của ?

- Có gì khác biệt ? Những yếu tố đó chỉ càng làm tăng thêm giá trị của em, khiến càng thêm thích em mà thôi.

Anh quả thực là một kẻ vô tâm.

- Tây Công tước. - Quân Hi Thanh đưa ngón tay khẽ chạm lên gương mặt .

- Ngay từ đầu tiếp cận , khiến lòng , đúng ? Giờ thì chúng chơi một trò chơi nhé - một trò chơi săn tim. Hãy xem ai sẽ là lòng đối phương . Kẻ nào yêu , kẻ đó thua.

Lục Dạ Minh nhếch khóe môi, nở một nụ đầy vẻ trào phúng.

- Vậy e rằng thua cuộc sẽ là em đấy.

Anh sẽ bao giờ cho phép bản dù chỉ thoáng nghĩ đến chuyện yêu đương, gì đến việc thực sự lòng một ai đó.

Hơn nữa, ngay từ đầu, vốn dĩ từng yêu cô.

Quân Hi Thanh , khẽ c.ắ.n chặt môi.

- Anh nhớ kỹ những lời ngày hôm nay đấy.

Cả hai đang cùng lưng ngựa; cô vòng tay ôm lấy cổ , còn Lục Dạ Minh thì đặt tay ôm lấy vòng eo cô.

- Hôm nọ trong chiếc limousine, cho em uống t.h.u.ố.c kích dục, thế mà em chẳng hề chịu chút ảnh hưởng nào của t.h.u.ố.c cả. Giờ thì, em giải thích xem tại em phát tiếng rên rỉ đầy mê loạn đó ?

“…”

Quân Hi Thanh cúi đầu, gương mặt lộ chút cảm xúc nào.

- Tôi nhớ.

- Được thôi, để giúp em nhớ … cái khoảnh khắc em mất kiểm soát bản , trọn hôm đó… - Đôi tay di chuyển, định vén váy cô lên nữa.

Dùng hai tay chống mạnh n.g.ự.c , Quân Hi Thanh trượt xuống và ngã khỏi lưng ngựa. Con ngựa đang phi nước đại với tốc độ cực nhanh; nếu cứ thế mà ngã xuống, dù mất mạng thì cô cũng chắc chắn sẽ tàn phế suốt đời vì cú ngã đó.

Đồng t.ử Lục Dạ Minh co rút vì kinh hoàng; vội vã vươn tay định kéo cô .

Thế nhưng, Quân Hi Thanh tiếp đất t.h.ả.m cỏ một cách hảo và đầy duyên dáng, cô chỉ ngoái ném cho một cái nháy mắt tinh nghịch.

- Anh đang lo cho đấy ư?

Lục Dạ Minh ghìm cương ngựa, nhanh chóng nhảy xuống. Quân Hi Thanh bắt đầu chạy , chạy cô hô vang.

- Này, Tây Công tước đến !

Ngước mắt lên, Lục Dạ Minh thấy vô thị vệ hoàng gia đang ầm ầm kéo về phía .

- Tây Công tước đến! Mau bắt lấy !

Nghe thấy tiếng hô hoán của Quân Hi Thanh, đám thị vệ hoàng gia lập tức ùa tới.

- Nhanh lên, ở ngay đây! Bắt lấy !

Lục Dạ Minh về phía Quân Hi Thanh, nét mặt trở nên căng thẳng và u ám. Thì sập bẫy!

Quân Hi Thanh thuộc nơi như lòng bàn tay bởi cô lớn lên tại đây. Việc cô chạy trốn chẳng qua chỉ là một kế hoạch nhằm dụ đuổi theo cô mà thôi.

Thật ngờ, cô dẫn thẳng tay đám thị vệ hoàng gia, khiến rơi thế bao vây tứ phía.

Quân Hi Thanh! Chính cô giăng bộ cái bẫy , quyết tâm lấy mạng cho bằng .

Môi mím chặt thành một đường lạnh lẽo và cứng rắn, Lục Dạ Minh đang sôi sục trong cơn thịnh nộ. Đây là đầu tiên một phụ nữ mê hoặc, đ.á.n.h mất lý trí.

Chĩa nòng s.ú.n.g thẳng n.g.ự.c , tên thị vệ bóp cò.

Đoàng!

Viên đạn xuyên thẳng qua lồng n.g.ự.c .

Những giọt m.á.u lớn tuôn trào từ vết thương, nhuộm đỏ thẫm cả mặt đất.

Loading...