Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1134: Đây Là Lần Đầu Của Anh Sao?

Cập nhật lúc: 2026-04-06 06:51:35
Lượt xem: 34

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phong Linh Tuyết cụp mi mắt xuống, đôi tay nhỏ nhắn khẽ khàng tháo thắt lưng cho

Mười phút , mùi hương nam tính nồng nặc bao trùm lấy gian. Đôi bàn tay to lớn của Huyền Ảnh đặt eo cô, thở hổn hển, đôi lông mày khẽ cau . Gương mặt hai áp sát , thở hòa quyện thành một luồng khí nóng hầm hập pha lẫn mồ hôi.

Phong Linh Tuyết khẽ cựa quậy.

- Cô định ? - Anh khàn giọng hỏi, tay giữ chặt lấy cô. Anh vẻ vui chút nào.

- Em lấy chút giấy vệ sinh.

Phong Linh Tuyết vươn đôi tay nhỏ nhắn, rút vài tờ giấy lau sạch sẽ cho bản , đó giúp chỉnh quần áo và thắt thắt lưng.

Cô tỏ vô cùng ngoan ngoãn và lời. Huyền Ảnh khẽ cọ mũi mặt cô, đôi mắt nheo ngắm đôi môi đỏ mọng của cô. Cô chẳng hề tô son, thế mà đôi môi vẫn đỏ thắm và căng mọng tự nhiên, khiến chỉ đắm chìm đó mãi thôi.

Anh nuốt khan một tiếng đưa cho cô một thứ.

- Cái là dành cho cô.

Phong Linh Tuyết ngước mắt lên . Đó là một chiếc thẻ đen viền vàng.

- Tôi sẽ cho phong tỏa bộ tài khoản của cô. Kể từ giờ phút , cô sẽ còn một xu dính túi nào nữa. Cô phép dùng những đồng tiền dơ bẩn kiếm từ đám đàn ông nữa . Giờ đây cô thuộc về , nên chỉ phép tiêu tiền của riêng mà thôi.

còn thuộc về Phòng A Kiều nữa. Tài sản của tất cả ở đó cũng phong tỏa hết cả . Kể từ nay, cô sẽ và trọn vẹn thuộc về riêng .

Phong Linh Tuyết hề đưa tay đón lấy chiếc thẻ.

Ánh mắt Huyền Ảnh lóe lên tia sắc lạnh. Những ngón tay thon dài của siết lấy quai hàm cô, buộc cô ngước mắt .

- Sao cô nhận lấy? Cô vẫn định giả vờ như chẳng hề bận tâm ? Từ đến nay cô bao giờ bước chân khỏi Phòng A Kiều chứ. Cô cách nào để kiếm tiền khiến đổi cách về cô , đơn giản là cô cảm thấy tiền vẫn đủ để cô tiêu xài?

Đôi mắt lạnh lùng đầy quyến rũ của Phong Linh Tuyết dừng gương mặt tuấn tú của . Một thoáng dịu dàng thấp thoáng qua vẻ ngoài trầm tĩnh của cô. Với đôi môi đỏ thắm và hàm răng trắng ngần, cô quả thực xinh .

Thắt lưng Huyền Ảnh cứng . Anh thêm một hiệp nữa.

Phong Linh Tuyết vươn tay đón lấy chiếc thẻ đen của . Cô chậm rãi cất giọng nhẹ nhàng.

- Đây là... đầu của ?

Gương mặt Huyền Ảnh căng thẳng, thần sắc lập tức tối sầm .

- Cô gì cơ?

- Lần đầu của đàn ông thì lúc nào cũng nhanh cả...

- ...Phong Linh Tuyết, cô c.h.ế.t ?

Anh bóp mạnh quai hàm cô, khiến làn da mềm mại ửng đỏ lên.

Phong Linh Tuyết .

- Anh giận dữ vì cảm thấy mất mặt ? Thế nghĩa là em đúng ?

Huyền Ảnh cứng họng.

Một nét cau thoáng qua gương mặt , khi đôi môi cong lên thành một nụ lạnh lẽo khi đẩy mặt cô .

- Phong Linh Tuyết, cô đang nghĩ cái quái gì ? Cô thực sự nghĩ rằng suốt ba năm qua giữ gìn chỉ để dành cho cô ? Thế thì cô chẳng gì cả . Cô rằng cung điện của đang chật ních những mỹ nhân ?

Tất nhiên là cô .

Cung điện của Tây Công tước Lục Dạ Minh sạch sẽ tinh tươm, chẳng hề thấy bóng dáng một phụ nữ nào. Tất cả những mỹ nữ xinh đều chạy sang cung điện phía Nam của "Vương t.ử Mặt Nạ Bạc" - nơi giờ đây đang tràn ngập các giai nhân tuyệt sắc.

Chẳng bao lâu nữa, cô cũng sẽ cùng trở về và bước chân cung điện phía Nam .

Cô khẽ cụp mi mắt xuống.

Nhìn thấy phản ứng của cô, Huyền Ảnh cảm thấy tâm trạng hơn hẳn.

- Cô chê quá nhanh ? Cô đang định tự khoe khoang kỹ năng của , là đang khiêu khích để đòi thêm hiệp hai đây?

Phong Linh Tuyết đặt cả hai tay lên n.g.ự.c nhanh nhẹn tụt xuống khỏi chân .

- Em về phòng .

Huyền Ảnh lười biếng dài ghế sô-pha, toát một vẻ tà mị đầy nguy hiểm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1134-day-la-lan-dau-cua-anh-sao.html.]

- Được thôi, cô cứ về . Bảy ngày nữa, sẽ tìm cô.

...

Phong Linh Tuyết trở về nơi ở của , tắm rửa sạch sẽ bước trong bộ váy ngủ màu trắng tinh khôi. Cô kéo rèm cửa sang một bên xuống bệ cửa sổ. Nơi cô cao, đủ cao để cô thể ngắm trọn vẹn những màn pháo hoa rực rỡ khắp thành phố.

Khi cô co đôi chân và hất mái tóc dài lưng, vài lọn tóc con vô tình tuột xuống bên thái dương, khẽ ánh lên một vẻ dịu dàng. Cùng với điệu nhạc êm ái vọng từ chiếc tai , ồn ào, náo nhiệt của phố thị dường như tan biến; thế giới lúc bỗng trở nên thật hảo.

Cô lấy chiếc laptop mỏng nhẹ và truy cập trang Weibo của một dùng tên là "Chị Mai Mai".

Trong suốt ba năm qua, thỉnh thoảng cô vẫn thường đăng tải những mẩu truyện ngắn thông qua tài khoản . Cô từng nghĩ rằng sẽ ai đó những dòng , thế nhưng, chỉ trong vòng ba năm , cô thu hút một lượng hâm mộ lên tới con xấp xỉ một triệu .

Đôi bàn tay trắng ngần của cô lướt nhẹ nhàng và uyển chuyển bàn phím. Cô : [Hôm nay mơ. Tôi mơ thấy một cô bé nhỏ nhắn tặng cho một viên đá nhỏ. Đó là món quà tuyệt vời nhất mà từng nhận trong đời.]

Ngay khoảnh khắc câu chuyện đăng tải, hàng trăm, thậm chí hàng ngàn bình luận ồ ạt đổ về.

[A a a! Bắt gặp Chị Mai Mai đang online !]

[Chị Mai Mai ơi, cô bé là một cực kỳ quan trọng đối với chị ?]

[Chỉ là một viên đá nhỏ thôi, nhưng chứa đựng một tình yêu thương to lớn đến nhường nào.]

[Chị Mai Mai , tất cả chúng em đều yêu quý chị lắm. Những dòng chữ của chị tuy luôn phảng phất chút nỗi buồn, nhưng xin chị đừng bao giờ quên rằng chúng em vẫn luôn thức khuya để chờ đợi và cập nhật trang của chị mỗi ngày. Chúng em sẽ mãi luôn ủng hộ chị!]

[Tôi nghĩ chị Mai Mai chắc chắn là một cô gái xinh , mà ngày nào cũng tỏ tình.]

Phong Linh Tuyết di chuyển con chuột, cẩn thận lướt qua từng dòng bình luận. Đôi mắt trong veo của cô dần ửng đỏ, ánh trở nên mơ màng, đẫm lệ.

Cảm ơn .

Cô cảm thấy ơn vì bao yêu mến và ủng hộ cô. Trong thế giới ảo đầy phù phiếm , cô vẫn thể cảm nhận sự tôn trọng và tình cảm ấm áp mà dành cho .

Mỗi khi cảm thấy dường như thể bước tiếp, cô tìm đến nơi để ngắm đôi chút. Đó là chốn bình yên để cô lặng lẽ nghỉ ngơi và xoa dịu những vết thương lòng.

Hàng mi dày của cô ướt đẫm lệ. Cô cúi xuống viên đá nhỏ đang nắm chặt trong tay.

Anh nhận , nhưng thực viên đá khắc chữ. Những nét khắc nông, còn xiêu vẹo, nhưng chúng ghép thành một chữ.

Suốt cả một tuần lễ, hề tin tức gì về Quân Chu Lâm. Đất nước Z bề ngoài vẻ yên bình, nhưng thực chất bên trong đang dậy sóng.

Vào ngày hôm đó, Phó chỉ huy đội Ngũ Lăng Thiết Kỵ – Ngô Thanh – chờ bên ngoài trong lúc Quân Hi Thanh đang chuẩn rời .

lúc , Quân Hi Nghiên gọi cô .

- Thanh Thanh .

Quân Hi Thanh đầu .

- Chị, chị gọi em ?

Quân Hi Nghiên đưa cho cô một bát chè đậu đỏ.

- Thanh Thanh, em vất vả . Nào, uống hết bát chè đậu đỏ .

- Em uống…

- Thanh Thanh , bát chè là do chính tay chị nấu cho em đấy. Nếu em uống, chị sẽ buồn lắm đấy.

Nghe , Quân Hi Thanh lập tức mềm lòng.

- Được , em sẽ uống. Em thích nhất là món chè đậu đỏ do chính tay chị nấu. - Quân Hi Thanh ngọt ngào khen ngợi, đón lấy bát chè từ tay Quân Hi Nghiên và uống cạn.

- Được chị hai, em uống xong đây. Em còn việc làm, nên em xin phép nhé.

Đặt bát xuống, Quân Hi Thanh định bước . lúc , mắt cô bỗng tối sầm , cô ngã quỵ xuống đất.

- Thanh Thanh! - Quân Hi Nghiên vội vàng đỡ lấy cô.

Quân Hi Thanh nhắm nghiền mắt ; cô ngất lịm.

Quân Hi Nghiên âu yếm cô em gái nhỏ của .

- Thanh Thanh , đừng trách chị nhé. Chúng chuyện gì xảy với cả, và giờ đây cả gia tộc Quân đang lâm cảnh nguy nan. Chị sẽ đưa em ngay bây giờ để em an . Em hãy rời khỏi Quốc gia Z cùng với Chu Thanh, và em sẽ an khi ở bên . Nếu em ngay lúc , em sẽ chẳng bao giờ còn cơ hội rời nữa .

Loading...