Phong Linh Tuyết sững sờ, chằm chằm trong sự kinh ngạc.
Anh gì ?
Huyền Ảnh lặng lẽ dậy, chiếc mặt nạ bạc lấp lánh ánh đèn sáng. Anh bình tĩnh bước tới, đôi ủng quân đội màu đen nặng nề của bước qua một vũng máu. Khi đến gần, hỏi.
- Tôi cần nhắc ?
Phong Linh Tuyết nên lời.
Anh thực sự tự kiểm tra ?
Anh kiểm tra xem cô thực sự đang đến kỳ kinh nguyệt .
Huyền Ảnh dùng những ngón tay dài nâng cằm cô lên và nâng mặt cô lên.
- Cô ghét loại nào nhất ? Những kẻ dối .
Anh vuốt ve xương quai xanh của cô.
- Phong Linh Tuyết, cô dối một . Cô sẽ dối nữa, ?
Phong Linh Tuyết lắc đầu.
- Em dám, thưa chủ nhân.
- Tuyệt vời. Nếu cô còn dối nữa, sẽ… g.i.ế.c cô. - Anh buông cằm cô .
Phong Linh Tuyết dài ghế sofa. Huyền Ảnh bước tới, dùng lòng bàn tay to lớn vén váy cô lên. Đôi chân trắng nõn, thon thả của cô hiện mặt .
Cô mặc một chiếc quần short ren màu da bên váy. Anh cô khi luồn một ngón tay trong quần short và bắt đầu kéo xuống…
Lông mi của Phong Linh Tuyết run lên. Bị kiểm tra như thế thật là hổ.
cô sợ.
Vì cô thấm m.á.u giả băng vệ sinh. Đó chỉ là biện pháp phòng ngừa. Cô ngờ thực sự cần đến nó.
Lúc , Huyền Ảnh buông cô . Anh kiểm tra xong.
Phong Linh Tuyết nhanh chóng chỉnh quần áo.
- Chủ nhân, em dối . Em thực sự đang kinh nguyệt. Tất cả phụ nữ đều kinh nguyệt mỗi tháng một .
Huyền Ảnh ở mép ghế sofa, ngọn lửa bùng cháy trong đôi mắt đen láy, long lanh.
- Bao nhiêu ngày?
- Khoảng bảy ngày.
Huyền Ảnh mím chặt đôi môi mỏng và luồn tay xuống váy cô, xoa xoa đôi chân thon thả của cô.
Anh đang làm gì ?
Mặc dù cách giữa hai khá xa, cô vẫn cảm nhận thở nóng bỏng và sự bồn chồn của . Cô nhanh chóng ấn bàn tay to lớn của .
- Không, sẽ làm em phát ốm mất.
Huyền Ảnh rụt tay khi thấy . Phong Linh Tuyết ép sát ghế sofa để tạo thêm cách giữa hai .
Lúc , vươn tay và giật lấy chiếc túi đính ngọc trai của cô.
Cô nín thở.
Cô ngờ giật lấy túi xách của . Đó là tài sản riêng của cô. Bất cứ ai địa vị đều sẽ làm . Bất kỳ quý ông nào, kể cả những chút phẩm giá nào, cũng sẽ làm thế. Anh là Vương t.ử Mặt Nạ Bạc, mà vẫn cố gắng moi móc túi xách của cô.
Tấm danh mà Cố Mặc Hàn đưa cô trong túi xách đó.
Ánh mắt quá sắc bén. Vừa nãy còn bắt gặp cô nắm chặt chiếc ví quá mức.
Anh để ý gì ?
Phong Linh Tuyết vươn tay giật .
- Trả cho em!
Huyền Ảnh giơ cao hai tay, ngoài tầm với của cô. Đôi mắt đỏ ngầu của dán chặt khuôn mặt lạnh lùng của cô, bỏ sót một chút đổi nào biểu cảm của cô.
- Cô lo lắng. Hay là cô cảm thấy tội ? Có thứ gì thể thấy trong túi ?
- Không…
Anh kéo khóa kéo và thò tay túi.
Đồng t.ử của Phong Linh Tuyết nheo . Anh lấy một thứ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1133-co-lay-tien-o-dau-ra.html.]
Đó là một sợi chỉ đỏ, một viên đá nhỏ treo đó.
Huyền Ảnh liếc nó. Viên đá nhỏ màu xanh lục khá độc đáo, nhưng trông đắt tiền lắm. Nó trông giống như một viên đá thể nhặt ở bất kỳ bãi biển nào.
Phong Linh Tuyết nín thở. Viên đá của cô!
Cô dậy và chạy về phía .
- Trả cho em!
Huyền Ảnh cô. Cô thực sự lo lắng, như thể viên đá nhỏ là một báu vật đối với cô.
- Cái là của một đàn ông ?
- Không! Không !
Huyền Ảnh giơ tay lên và ném nó ngoài cửa sổ.
Không!
Phong Linh Tuyết nín thở. Cô và lao cửa sổ để lấy viên đá.
Huyền Ảnh cô lao cửa sổ. Cửa sổ đang mở và họ đang ở tầng tám. Người phụ nữ điên ! Cô sắp mất thăng bằng và rơi xuống c.h.ế.t.
Cô sẵn sàng hy sinh mạng sống của chỉ vì một viên đá nhỏ. Cách cô làm điều đó một cách bản năng như . Viên đá chắc chắn quan trọng đối với cô.
Vẻ mặt tối sầm , môi mím chặt. Thân hình cao lớn của lao về phía cô và ôm lấy vòng eo mảnh mai của cô, kéo cô lòng.
- Cô c.h.ế.t ?
Phong Linh Tuyết đang treo lơ lửng ngoài cửa sổ. Cô chẳng thấy gì cả. Cô đang tìm viên đá của .
- Viên đá nhỏ của … buông , tìm viên đá của ! - Cô vùng vẫy dữ dội, đ.á.n.h và đá thật mạnh.
Huyền Ảnh túm lấy hai vai cô, đẩy mạnh cô áp sát tường. Giờ đây, cô mất kiểm soát, gào thét ầm ĩ như một... đàn bà điên.
Anh từng thấy cô trở nên như thế bao giờ.
- Cô thực sự c.h.ế.t ? Tôi tốn bao tiền bạc mới cô. Làm thể để cô c.h.ế.t khi còn kịp đùa giỡn với cô chút nào chứ?
Vừa dứt lời, giơ sợi chỉ đỏ đang cầm tay mặt cô. Một viên đá nhỏ từ đó rơi xuống. Đó chính là viên đá của cô.
- Tôi hề vứt nó . Nó vẫn còn ở đây.
Phong Linh Tuyết ngước mắt lên . là viên đá của cô thật. Viên đá của chính cô. Ơn trời.
Cô vội vàng giật lấy nó, miệng lẩm bẩm.
- Tốt quá , nó vứt , hề vứt ...
lúc đó, một bàn tay to lớn vươn tới, túm lấy khuôn mặt lạnh ngắt của cô, ấn mạnh nó đập bức tường lạnh lẽo.
Bàn tay mạnh mẽ đến mức cô cảm thấy khuôn mặt như đang bóp nát, biến dạng đến nơi. Anh trừng mắt cô, đôi môi từ từ cong lên thành một nụ nhạt.
- Nói . Là gã đàn ông nào tặng cô viên đá ?
Phong Linh Tuyết đôi mắt đen láy, lạnh lẽo như thủy tinh của , dần dần lấy chút tỉnh táo.
- Không ai tặng em cả. Chính em tự mua lấy nó.
Huyền Ảnh chẳng thể nào phân biệt khi nào cô dối, khi nào cô thật. Kể từ ba năm về ... Chỉ đến lúc , mới nhận rằng đàn bà chứa đầy rẫy những lời dối trá.
- Cô tự mua ư? Cô lấy tiền ở ? Chẳng chỉ là thứ tiền bẩn thỉu kiếm từ những gã đàn ông ? - Anh mỉa mai hỏi.
Phong Linh Tuyết cúi gằm mặt xuống, đôi tay bấu chặt bức tường.
- Em sống bằng nghề đó mà. Đây là đầu tiên thấy chuyện ? Bất kể là ai, đàn ông đàn bà, họ đều gọi em là gái bán hoa, là đồ đĩ điếm. Chẳng chính cũng từng gọi em như thế ?
Huyền Ảnh cảm thấy tim chợt nhói lên một cái, đó trở nên tê dại.
Cô cúi đầu xuống, khiến còn rõ biểu cảm gương mặt cô nữa; nhưng giọng khàn khàn của cô như thể đang chế giễu chính . Anh bế bổng cô lên, sải bước vững vàng về phía chiếc ghế sofa xuống. Cô lên đôi đùi rắn chắc của .
Anh khẽ vuốt ve khuôn mặt cô, nhưng lời thốt lạnh lùng cứa sâu lòng cô.
- Chẳng lẽ chúng làm gì sai trái với cô ?
Phong Linh Tuyết siết chặt viên đá trong lòng bàn tay, dùng ấm cơ thể để sưởi ấm nó. Cô chầm chậm lắc đầu.
- Không… Chủ nhân, em thể giữ nó ?
- Điều đó còn tùy thuộc thái độ của cô.
Dứt lời, Huyền Ảnh nắm lấy đôi tay nhỏ nhắn mềm mại của cô, kéo chúng về phía chiếc thắt lưng da đen của .
Môi kề sát bên tai cô, một lời thì thầm khẽ khàng vang lên, tựa như đang nhẹ nhàng trêu chọc cô.
- Tôi đồn rằng đôi tay cô thể làm nên những điều kỳ diệu, khiến một gã đàn ông cảm thấy tựa như một vị thần. Hãy hầu hạ thật nhé.