Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1117: Kết Thúc Của Phó Và Lâm

Cập nhật lúc: 2026-04-05 05:18:04
Lượt xem: 26

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lâm Nhược Khê Phó Thanh Luân, sững sờ.

- Chẳng lẽ phát hiện từ lâu ? Làm thể nhận rằng là Lâm Thi Vũ?

Không.

Không thể nào.

Khuôn mặt cô giống hệt Lâm Thi Vũ, làm thể nhận chứ?

Phó Thanh Luân ngước mắt lên, Lâm Nhược Khê với vẻ mặt lạnh lùng vô cảm, khóe môi khẽ nhếch lên thành một nụ chua chát.

- Cô quen Thi Thi bao lâu ? Đã gần… 20 năm

20 năm, hiểu cô quá rõ, tường tận đến từng cử chỉ, từng nụ của cô.

20 năm, thời gian đó đủ để cô hòa tan tận xương tủy của .

Làm thể nhận rằng mặt là Thi Thi chứ?

Sắc mặt Lâm Nhược Khê tái mét, run rẩy.

- Vậy là cô , nhưng vẫn diễn kịch và giả vờ hùa theo. Anh làm tất cả những điều đó chỉ để điều tra xem lấy t.h.u.ố.c từ . Rốt cuộc thì, làm tất cả thứ cũng chỉ vì Lâm Thi Vũ mà thôi!

- Phó Thanh Luân , cũng yêu mà, tình yêu của dành cho chẳng hề thua kém gì Lâm Thi Vũ cả. Tại thậm chí còn chẳng thèm liếc lấy một cái? Tại chứ? Tôi thể chấp nhận , thực sự thể chấp nhận điều !

Lâm Nhược Khê gào t.h.ả.m thiết. Cô dày công lên kế hoạch và dàn dựng màn kịch suốt một thời gian dài, vạch trần một cách dễ dàng đến thế.

Anh từ .

Ngay cả Tiểu Thư Thư… Tiểu Thư Thư cũng ai mới là ruột của .

Người duy nhất mà cô lừa gạt , chính là bản cô.

Phó Thanh Luân chẳng còn chút kiên nhẫn nào để tiếp tục lắng nữa; thậm chí còn chẳng buồn liếc cô thêm một nào nữa. Anh lệnh cho quản gia.

- Lục Kỳ Nhi hiện đang ở ? Trung tâm điều trị AIDS viện tâm thần? Hãy tống Lâm Nhược Khê đến đó luôn , để họ đoàn tụ với .

- Vâng, thiếu gia.

Người quản gia hiệu cho hai tên vệ sĩ, và chúng liền lôi xềnh xệch Lâm Nhược Khê khỏi căn phòng.

- A! - Lâm Nhược Khê hét lên.

- Tôi đến trung tâm AIDS, viện tâm thần! Phó Thanh Luân, tại tàn nhẫn với đến thế?

- Khoan . - Phó Thanh Luân bỗng cất lời.

Khuôn mặt Lâm Nhược Khê bừng sáng niềm vui sướng, ngỡ rằng đổi ý. Anh

Ánh mắt Phó Thanh Luân dừng khuôn mặt xinh , vốn giống hệt Lâm Thi Vũ .

- Cô xứng đáng sở hữu khuôn mặt ; hãy hủy hoại dung mạo của cô khi tống cô đến đó.

“…”

Đôi mắt Lâm Nhược Khê mở to trừng trừng, cảm giác như thể đẩy xuống một vực sâu thăm thẳm.

Đám vệ sĩ lôi cô , và suốt dọc đường , cô thể thốt lên nổi dù chỉ một tiếng. Đã bao nhiêu năm trôi qua, nhưng vẫn chẳng hề đổi chút nào. Anh vẫn là vị thiếu gia nhà họ Phó ngày nào, vẫn là gã quý ông lịch thiệp nhưng ẩn chứa một luồng khí chất lạnh lẽo và đầy uy h.i.ế.p bên trong. Tuy nhiên, dành trọn vẹn tình cảm của cho duy nhất một phụ nữ, đối xử với cô bằng tất cả sự dịu dàng, ân cần.

Người phụ nữ đó chính là… Lâm Thi Vũ.

Sau khi chắc chắn chuyện giải quyết thỏa, Phó Thanh Luân vươn tay , bế Tiểu Thư Thư dậy từ chiếc nôi.

- Con trai, để bố đưa con tìm nhé.

Tiểu Thư Thư bố bằng đôi mắt trong veo và sáng ngời. Phó Thanh Luân hôn lên má con trai một cái hai bố con cùng lên đường.

Dọc theo hành lang, Đường Mạt Nhi đang nắm tay Tiểu Chanh cùng bước tới. Tiểu Chanh nhanh nhẹn chạy ùa tới ngay khi thấy bóng dáng quen thuộc ở phía .

- Bố ơi! Em trai ơi!

Phó Thanh Luân xoa đầu Tiểu Chanh.

- Tiểu Chanh , ?

- Mẹ ư? Chẳng đang ở cùng bố ?

Phó Thanh Luân lập tức cau mày .

- Thi Vũ ở cùng cô ?

- Chúng thấy Thi Vũ kể từ tối qua. - Đường Mạt Nhi .

Tim Phó Thanh Luân đập thình thịch; một giọng vang vọng bên tai – Thi Thi , Thi Thi mất tích .

?

Lâm Thi Vũ thực sự mất tích.

Không ai cô đang ở .

Phó Thanh Luân phái lục soát khắp cả Nhà Trắng, nhưng họ chẳng tìm thấy bất cứ dấu vết nào của cô. Họ thậm chí xem xét kỹ lưỡng các đoạn video giám sát, nhưng vẫn thể xác định tung tích của cô.

Cứ như thể cô tan biến .

Trong phòng, cô Tô bế dỗ dành Tiểu Thư Thư, nhưng bé vẫn cứ ngằn ngặt thôi. Bé .

Cô Tô liếc sang phía Phó Thanh Luân, đang khung cửa sổ. Anh đang hút thuốc, làn khói mờ ảo che khuất gương mặt , khiến cả bầu khí trở nên ngột ngạt đến khó thở.

Anh còn đứa con trai của nữa.

Anh cũng chẳng còn tâm trí nào để bận tâm đến thằng bé nữa.

Anh cứ thế hút t.h.u.ố.c suốt cả buổi chiều, mặc cho đứa con trai vẫn tiếp tục lóc.

Chẳng ai dám mở lời.

Cả căn phòng chìm trong sự tĩnh mịch c.h.ế.t chóc.

- Bố ơi. - Tiểu Chanh bước gần.

- Bố ơi, cả em trai và con đều nhớ lắm. Mẹ ạ? Bố làm ơn đưa về với chúng con ?

Phó Thanh Luân cúi mắt xuống, về phía Tiểu Chanh. Tiểu Chanh dùng đôi nắm tay nhỏ xíu dụi dụi mắt, những giọt nước mắt lăn dài má.

Anh làm đây? Nếu thiếu vắng cô , gia đình họ sẽ tan vỡ mất.

- Bố ơi, con chuyện thú nhận. Con đem những thứ bố giấu trong ngăn kéo... đưa cho ạ...

Toàn Phó Thanh Luân bỗng cứng đờ .

Những thứ giấu trong ngăn kéo... chính là sợi dây chuyền pha lê và chiếc USB.

Sợi dây chuyền pha lê chất chứa trọn vẹn tình yêu của .

Còn chiếc USB lưu giữ những ký ức của cô.

Vậy là... cô nhớ tất cả chuyện .

Hóa , cô khôi phục trí nhớ của .

Phó Thanh Luân từ từ xổm xuống, ôm chặt lấy Tiểu Chanh lòng.

- Được , để bố đưa con tìm nhé.

...

Phó Thanh Luân đáp chuyến chuyên cơ riêng trở về Diệp Thành, chiếc limousine sang trọng lao vun vút đường.

Người quản gia lên tiếng hỏi.

- Thiếu gia, chúng nên để tìm thiếu phu nhân đây ạ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1117-ket-thuc-cua-pho-va-lam.html.]

Phó Thanh Luân đầu , ánh mắt hướng ngoài cửa sổ, về phía thành phố đang tấp nập, nhộn nhịp. Chính cũng chẳng . Trước đó, suy ngẫm thật kỹ về chuyện, cố gắng lục tìm những địa điểm mà hai từng cùng đặt chân đến trong suốt hai mươi năm qua.

Cô mới chỉ sáu tuổi khi gặp cô đầu tiên... Thế nhưng, lầm tưởng Lục Kỳ Nhi chính là cô, để suốt bao năm trời, cứ hết mực cưng chiều, sủng ái Lục Kỳ Nhi.

Sau , khi cả hai cùng ở trong gia tộc họ Lâm, một nữa gặp cô. Chỉ với một cái liếc thoáng qua thôi, chẳng thể nào quên hình bóng cô.

Rồi đến năm cô tròn mười tám tuổi, ép buộc cô kết hôn; thế nhưng, cô chỉ lưu trong gia tộc họ Phó vỏn vẹn một đêm, để ngay sáng hôm cất cánh bay mất. Ba năm , cô trở Diệp Thành. Rốt cuộc là bao lâu, bao lâu trôi qua khi cô bảo hãy rời ? Rồi ngay đó, cô cũng vội vã rời khỏi Diệp Thành.

Sau chuyện đó, họ gặp tại Mexico. Họ tổ chức một lễ cưới, và dành trọn bốn tháng bên cô tại Lâu đài Cố Đình.

Thế nhưng, những tháng ngày êm dường như chẳng bao giờ kéo dài giữa hai họ. Một nữa, cô bỏ .

Thú thật, chẳng còn nhớ nổi cô bỏ bao nhiêu nữa . Anh mất cả sự đếm đếm. Anh bao giờ thể giữ chân cô. Họ quen suốt hai mươi năm, hiếm hoi lắm mới vài khoảnh khắc đáng nhớ bên .

Suốt những năm tháng , họ chia ly bao .

Anh chẳng còn mới là chốn gọi là nhà.

Anh cũng chẳng nên để tìm kiếm cô.

Chiếc limousine lướt qua khuôn viên Đại học T; Phó Thanh Luân khẽ mấp máy môi.

- Dừng ở đây.

- Vâng, thiếu gia.

Chiếc limousine từ từ dừng .

Tựa như đang chìm trong một giấc mộng, Phó Thanh Luân bước xuống xe và thẳng bên trong Đại học T.

...

Đã nhiều năm trôi qua kể từ cuối trở ngôi trường Đại học T . Với chỉ IQ vượt trội, năm xưa bước chân ngôi trường , và những thành tích xuất chúng của trở thành một huyền thoại.

Vài năm đó, khi đang ở nước ngoài theo đuổi việc học nâng cao, một bạn nhắc đến chuyện một cô gái tên là Lâm Thi Vũ phá vỡ những kỷ lục do chính thiết lập năm xưa.

Phó Thanh Luân tán cây phong; những chiếc lá phong vàng rực trải t.h.ả.m khắp mặt đất, và ngay mắt bỗng hiện một bóng hình thanh thoát. Cô diện một chiếc váy trắng tinh khôi, mái tóc đen nhánh buông xõa tự nhiên. Ôm trong tay vài cuốn sách giáo khoa, cô chầm chậm bước về phía .

Lâm Thi Vũ.

Khóe môi Phó Thanh Luân khẽ cong lên. Anh đưa tay , nắm lấy bàn tay cô. Thế nhưng, tay chẳng chạm bất cứ thứ gì; bóng hình mắt cứ thế tan biến dần.

Đó chỉ là một ảo ảnh.

Cảm giác tựa như thể đang thấy hình ảnh của chính và cô gái từ nhiều năm về . Hồi trở về từ nước Anh - những đỗ xe ngay bên ngoài cổng trường, lén lút chờ đợi cô bước , chỉ để thoáng thấy bóng dáng cô một .

Những ca từ bỗng chợt hiện lên trong tâm trí .

Khi tâm trí đang lơ mơ, chẳng hiểu vẫn thể nhận em giữa đám đông.

Em thật sự nổi bật giữa biển , nhưng chỉ trong chớp mắt, em biến mất tự lúc nào.

Nếu chúng thực sự duyên nợ...

Anh chậm rãi nhắm mắt , bắt đầu thầm gọi tên cô trong tâm trí.

Lâm Thi Vũ...

Cái tên hiện diện khắp ngóc ngách trong cuộc đời . Chẳng một ai khác thể khiến rung động với những cảm xúc yêu thương mãnh liệt đến thế; cũng chẳng ai thể khiến khao khát cưng chiều, che chở nhiều đến .

Anh cảm thấy mắt cay xè, dù chúng đang nhắm nghiền. Một tiếng thì thầm khẽ thoát từ đôi môi .

- Thi Thi , em ?

Tiết học kết thúc, sinh viên trường Đại học T bắt đầu ùa cổng trường. Từ đằng xa, họ thể nhận dáng cao lớn của Phó Thanh Luân.

Anh diện chiếc sơ mi trắng cắt may riêng đầy tinh tế; tay áo xắn lên gọn gàng, mang vẻ ngoài chút phóng khoáng, tự nhiên. Khi kết hợp cùng chiếc quần tây đen, thần thái của vẫn toát lên vẻ uy nghi và đầy cuốn hút như thường lệ.

- Kia là ai thế nhỉ? Nhìn bóng lưng thôi thấy phong độ ngời ngời .

- Trường Đại học T chúng một đàn trai đến thế ?

Mọi bắt đầu xôn xao bàn tán khi hét lên.

- Nhìn kìa, ai đang lưng đàn trai thế? Chà, cô quá mất. Trông cứ như một nàng tiên .

- A, họ là ai ! - Một khác hào hứng hô to.

- Đó chính là hai huyền thoại của trường Đại học T: đàn Phó và đàn chị Lâm!

Trời ơi!

Mọi đều sững sờ, vội vàng rút điện thoại để cảnh tượng đó.

Phó Thanh Luân chẳng hề về sự náo động phía lưng ; siết chặt nắm tay đến mức gân xanh nổi lên cuồn cuộn, dòng m.á.u nóng hừng hực chảy khắp cơ thể. Giờ phút , chẳng còn cách nào khác để giải tỏa nỗi đau đang giày vò trong lòng.

Một giọng êm ái bỗng vang lên bên tai .

- Này, Phó Thanh Luân!

Này, Phó Thanh Luân!

Cơ thể Phó Thanh Luân cứng đờ , những nắm tay đang siết chặt cũng dần buông lỏng. Anh từ từ .

Một gương mặt xinh hiện tầm mắt đang nhòe vì xúc động của . Đó chính là Lâm Thi Vũ.

Lâm Thi Vũ diện một chiếc váy trắng tinh khôi, làn gió nhẹ thổi tung mái tóc đen nhánh của cô bay lượn quanh . Cảm giác cứ như thể trở về những năm tháng xa xưa .

Cô bước khỏi khuôn viên trường, tiến về phía .

Khi cô mỉm , cô toát lên một vẻ thanh thoát, huyền ảo đến mức khiến nín thở ngắm .

- Này, Phó Thanh Luân!

Phó Thanh Luân cô, lập tức sải bước nhanh về phía cô.

Cảnh tượng xuất hiện trong những giấc mơ của Lâm Thi Vũ suốt bao năm qua. Đó là hình ảnh T.ử Tuấn mặc chiếc áo sơ mi trắng tinh tươm, bước về phía cô.

Và giờ đây, điều đó trở thành hiện thực.

Cô sải chân, chạy ùa vòng tay . Phó Thanh Luân nhanh chóng dang rộng vòng tay đón lấy cô, ôm chặt lấy cô thật khẽ, như hòa làm một với cô.

- Em ? Rốt cuộc thì em suốt thời gian qua? - Anh vùi khuôn mặt đẫm lệ mái tóc cô, nghiến chặt răng và cứ thế lặp lặp câu hỏi một cách đầy day dứt.

Anh sợ hãi bao.

Sợ hãi tột cùng viễn cảnh sẽ đ.á.n.h mất cô.

Lâm Thi Vũ vòng tay ôm lấy vòng eo thon gọn của .

- Em chẳng cả, em vẫn luôn dõi theo mà. Em vẫn luôn ở ngay phía lưng đây thôi.

Cô vẫn luôn ở phía lưng .

Sau bao nhiêu năm tháng, cô vẫn luôn ở đó, dành trọn tình yêu và sự hiện diện của cho . Ngay cả mỗi chia ly, cô thực bao giờ thực sự rời xa ; chỉ là cô đành lòng đối diện với mà thôi.

Họ vẫn luôn cùng hiện diện cùng một mặt phẳng, ngay tại chính nơi khởi đầu .

Phó Thanh Luân khẽ giật , ôm chặt cô hơn nữa lòng thì thầm bên tai cô.

- Thi Thi , yêu em nhiều lắm. Xin em đấy, đừng bao giờ rời xa thêm nào nữa nhé.

Đinh đông!

Tiếng chuông tháp đồng hồ của Đại học T vang vọng.

Chỉ dành tình cảm cho duy nhất một , chỉ gắn bó với duy nhất một chốn để yêu thương một đặc biệt - điều đó quả thực vô cùng thiêng liêng. Cả thành phố dường như đều ngập tràn những dư âm tình yêu của .

Nụ rạng rỡ nở gương mặt, Lâm Thi Vũ chỉ khẽ gật đầu đáp .

- Ừm.

Em sẽ bao giờ rời xa nữa .

Đó chính là tất cả những gì hằng mong ước.

Kết thúc câu chuyện của Phó và Lâm.

Loading...