Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1108: Em Muốn Đùa Với Lửa Sao?
Cập nhật lúc: 2026-04-04 17:07:17
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
- Thi Thi , suốt những năm qua em dành cho và con bao tình yêu thương. Em bất chấp hiểm nguy, liều cả tính mạng để sinh Tiểu Chanh. Em từng với rằng, em sẽ bao giờ con với bất kỳ phụ nữ nào khác, cho dù em đ.á.n.h đổi cả tính mạng của chăng nữa. Đó chính là cách em bày tỏ tình yêu dành cho .
- Căn bệnh của Tiểu Chanh tạo thêm áp lực nặng nề lên đôi vai em; nhưng điều khiến và con lo lắng và đau lòng hơn cả, chính là việc chúng chẳng làm gì để giúp em lúc . Chúng em lén lút rơi lệ một nữa, cũng em đơn độc gánh vác gánh nặng. Tất cả những gì và con mong , chỉ là che chở và bảo vệ cho em mà thôi.
- Xin em nhé, buộc lấy những ký ức quý giá của em… Đây chính là tình yêu mà và con dành tặng cho em.
…
Giọng trầm ấm của vang vọng bên tai, hàng mi của Lâm Thi Vũ khẽ rung lên, cô đưa tay nhặt lấy sợi dây chuyền pha lê.
Trên sợi dây chuyền là một hình quả táo đỏ thắm; cô cẩn thận mở nó .
Bên trong là hình ảnh của hai - chính là cô và Phó Thanh Luân.
- Thi Thi , yêu em…
Anh bày tỏ tình yêu với cô bằng bao ngôn ngữ khác , với tất cả sự chân thành và tha thiết nhất.
Một giọt lệ lăn dài má cô, một giọt khác nối tiếp rơi xuống.
Nước mắt cứ thế tuôn trào ngừng từ đôi mắt cô. Cô đưa tay lên chạm khuôn mặt - nó ướt đẫm những giọt lệ.
Cô bắt đầu bật nức nở.
Đoạn video vẫn tiếp tục phát; cô ngước đôi mắt đẫm lệ lên và tiếp tục dõi theo màn hình.
Tiểu Thư Thư chào đời lúc rạng đông. Cô giường bệnh, vầng trán đẫm mồ hôi, và cô chìm giấc ngủ.
Hai cha con bước trong phòng bệnh.
- Mẹ ơi… - Tiểu Chanh khẽ gọi.
- Suỵt. - Người đàn ông đưa ngón tay lên môi, hiệu cho con gái giữ im lặng.
- Tiểu Chanh , đang mệt, hãy để nghỉ ngơi con nhé; đừng đ.á.n.h thức dậy.
- Vâng ạ, bố.
Tiểu Chanh mỉm , tò mò ngắm Tiểu Thư Thư, cúi xuống hôn nhẹ lên má em. Sau khi hôn Tiểu Thư Thư xong, Tiểu Chanh trèo lên giường và đặt một nụ hôn lên má của Lâm Thi Vũ.
Phó Thanh Luân bước gần, ân cần vuốt lọn tóc đang xõa trán cô. Anh cúi xuống, hôn lên trán cô khẽ thì thầm.
- Vợ , chắc em vất vả nhiều , nhưng giờ chúng một con trai đấy.
Chứng kiến cảnh tượng , khóe môi Lâm Thi Vũ khẽ cong lên. Cô bật .
Cô cố lau những giọt nước mắt, nhưng nước mắt càng tuôn rơi nhiều hơn.
Cô trông hệt như một kẻ ngốc, .
Hóa , từng rời bỏ cô.
Anh vẫn là con , vẫn là Phó Thanh Luân ngày nào. Là Phó Thanh Luân, yêu thương cô suốt bao năm qua.
Phó Thanh Luân…
Cô thầm gọi tên trong tâm trí.
Tựa như một cơn lũ vỡ bờ, những ký ức bỗng ùa về trong tâm trí, giúp cô nhớ tất cả chuyện. Những ký ức mà đây cô thể nào gợi - thời thanh xuân của họ, và bao sóng gió mà cả hai cùng trải qua.
Tất cả thứ bỗng ập đến cùng một lúc.
…
Đinh đoong!
Tiếng chuông cửa vang lên.
Cô Tô vội bước mở cửa. Một bóng dáng cao lớn sừng sững bên ngoài - Phó Thanh Luân đến.
- Thưa Smithson, là đấy ư?
- Ừm.
Phó Thanh Luân bước phòng khách, ánh mắt lướt nhanh khắp căn phòng nhưng chẳng thấy mà đang tìm kiếm cả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1108-em-muon-dua-voi-lua-sao.html.]
Cô Tô khẽ hạ giọng .
- Cậu Smithson, hôm nay đến muộn quá. Tiểu Chanh ăn tối xong và ngủ ạ. Con bé đang ở trong phòng ngủ.
Phó Thanh Luân cúi đầu xem chiếc đồng hồ sang trọng cổ tay; tám giờ tối . Vì bận họp hành từ sớm nên về muộn.
- Được .
- Cậu Smithson, cần hâm nóng thức ăn ạ? – Cô Tô hỏi.
- Không cần . - Phó Thanh Luân bước về phía phòng ngủ chính.
Trong phòng ngủ chính, Tiểu Chanh và Tiểu Thư Thư đang chung một giường, cả hai đều ngủ say. Hai bé mặt , cơ thể đắp một chiếc chăn mềm mại, êm ái.
Phó Thanh Luân bên cạnh giường, cúi xuống hôn lên má hai bé. Dưới ánh đèn vàng dịu nhẹ hắt lên, những đường nét gương mặt trông thật dịu dàng, tựa như một tác phẩm nghệ thuật điêu khắc từ cát .
Sau khi hôn tạm biệt hai bé, đảo mắt quanh căn phòng, nhưng vẫn chẳng thấy bóng dáng mảnh mai mà hằng nhớ mong cả.
Bước khỏi phòng ngủ chính, hỏi cô Tô.
- Cô Lâm đang ở ?
- Cô Lâm chắc đang ở trong phòng tập nhạc ạ.
Phó Thanh Luân , bước về phía phòng tập. Vừa mở cửa , thấy bóng dáng thanh tao đang cây đàn piano gỗ mun bóng loáng. Lâm Thi Vũ đang luyện đàn.
Những ngón tay cô lướt nhẹ nhàng phím đàn, tạo nên một giai điệu vô cùng êm tai, tuyệt mỹ.
Phó Thanh Luân bước trong, ngay phía cô. Một tay đút túi quần, tay đưa phía - cổ tay nổi bật nền ống tay áo sơ mi trắng tinh. Anh đặt những ngón tay lên phím đàn, lướt nhẹ một vài nốt nhạc.
Hàng mi của Lâm Thi Vũ khẽ rung lên, cô rụt tay .
Cô dậy, định rời .
kịp nắm lấy cổ tay cô; dùng chút lực, đẩy nhẹ khiến cô ngả về phía , tựa cây đàn piano. Phó Thanh Luân chống tay lên thành đàn, ép sát cô giữa cây đàn và lồng n.g.ự.c .
Cúi đầu xuống gương mặt xinh ngay mắt, khóe môi khẽ cong lên.
- Em nhớ ?
Lâm Thi Vũ ngửi thấy mùi hương nam tính, thoang thoảng và đầy sảng khoái từ cơ thể . Cô lắc đầu.
- Không.
- Em chẳng chịu thật .
Anh cúi xuống, đặt một nụ hôn lên đôi môi cô. Lâm Thi Vũ hề nhắm mắt; cô cảm nhận rõ mồn một đôi môi đang tách mở một cách dễ dàng đến thế nào. Anh ép lưỡi tiến sâu khoang miệng cô, nếm trọn vị ngọt ngào nơi đầu lưỡi.
- Em uống rượu ?
Phó Thanh Luân khẽ hỏi khi cảm nhận dư vị cồn vẫn còn vương vấn trong miệng cô. Đôi mắt Lâm Thi Vũ mất chút vẻ sắc sảo thường thấy, ngay cả đôi gò má cũng ửng hồng. Trái , trông cô lúc càng trở nên quyến rũ hơn bao giờ hết.
- Ừm. - Cô khẽ gật đầu, đôi tay vòng lên ôm lấy cổ .
Phó Thanh Luân sững sờ; chẳng ngờ rằng đêm nay cô chủ động đến thế. Lâm Thi Vũ dùng đầu lưỡi khẽ lướt qua đôi môi .
Trước hành động táo bạo , Phó Thanh Luân lập tức dang rộng vòng tay, ôm chặt lấy cô lòng; đôi lưỡi họ quấn quýt lấy , châm ngòi cho một nụ hôn nồng cháy đầy đam mê.
Cả hai cứ thế miệt mài trao nụ hôn, từ bên cây đàn piano cho đến khi họ di chuyển về phía khung cửa sổ. Bỗng nhiên, Lâm Thi Vũ đặt hai tay lên n.g.ự.c , dồn hết sức lực đẩy mạnh xa.
Cơ thể Phó Thanh Luân khẽ khàng tựa hẳn tấm kính cửa sổ.
Lâm Thi Vũ ngước ; mái tóc mái rủ xuống trán, che một phần đôi mắt. Anh trông thật sự vô cùng điển trai; chiếc cà vạt nới lỏng hờ hững quanh cổ, khiến đêm nay càng thêm phần lãng t.ử và quyến rũ.
Xoạt một tiếng, Lâm Thi Vũ túm lấy chiếc cà vạt đang quấn quanh cổ .
Đôi mắt Phó Thanh Luân chợt nhuốm màu đỏ rực đầy d.ụ.c vọng khi siết chặt lấy vòng eo cô.
- Em đang đùa với lửa đấy.
Lâm Thi Vũ khẽ nhướng mày, ánh mắt đầy vẻ khiêu khích.
- Chẳng lẽ ... làm ?
“...”
Một luồng d.ụ.c vọng đen tối cuộn trào trong ánh mắt Phó Thanh Luân. Mặc dù Tư Không dặn dò kiêng chuyện chăn gối trong vòng hai tuần, nhưng từ lâu chẳng còn nhớ nổi rốt cuộc bao nhiêu ngày trôi qua nữa.