Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1099: Nụ Hôn Tình Yêu

Cập nhật lúc: 2026-04-03 15:35:33
Lượt xem: 42

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Suy nghĩ đầu tiên của Lâm Thi Vũ là đang giận.

Anh giận chuyện gì chứ?

Thật nực .

- Thi Vũ, đây là...? - Tô Bắc Mặc hỏi.

- Bắc Mặc, đây là Smithson, ông chủ lớn của Quỹ Diệp. - Lâm Thi Vũ giới thiệu.

Một nụ khẩy thoáng hiện đôi môi đỏ sẫm của Phó Thanh Luân. Cô gọi Smithson, thế mà gọi đàn ông là “Bắc Mặc”. Thật quá bất công mà!

Anh đang nổi cơn thịnh nộ!

, đang ghen!

Tô Bắc Mặc niềm nở chào hỏi.

- Anh Smithson, xin chào .

Để thể hiện rõ sự giận dữ và ghen tuông của , Phó Thanh Luân liếc xéo Tô Bắc Mặc một cái đầy mỉa mai hừ lạnh.

Quả là một phản ứng đầy kiêu ngạo và tự phụ.

Tô Bắc Mặc nhất thời gì.

Lâm Thi Vũ cảm thấy bầu khí trở nên gượng gạo, cô vội vàng .

- Bắc Mặc , tính cách của Smithson vốn là như đấy. Anh đừng để bụng nhé.

Tô Bắc Mặc Lâm Thi Vũ. Có lẽ chính cô cũng nhận rằng đang sát bên cạnh đàn ông . Nhìn bề ngoài thì vẻ như cô đang cố giúp Tô Bắc Mặc, nhưng thực chất, cô đang bênh vực cho cái gã Smithson .

- Thi Vũ, để đưa em về nhé. - Tô Bắc Mặc .

Vừa thấy những lời đó, Phó Thanh Luân liền lên tiếng.

- Lâm Thi Vũ, lên xe của !

Hai đàn ông cùng hai chiếc xe sang trọng đang giằng co vì Lâm Thi Vũ. Bị kẹt giữa thế tiến thoái lưỡng nan, Lâm Thi Vũ khẽ cau đôi lông mày thanh tú.

- Anh Smithson, đến , nên chen ngang như thế chứ? - Tô Bắc Mặc Phó Thanh Luân.

Phó Thanh Luân mỉm .

- Anh Tô , chính mới là kẻ chen ngang đấy. Tôi nhắm trúng Lâm Thi Vũ từ !

Tôi nhắm trúng Lâm Thi Vũ từ !

Đơn giản nhưng đầy vẻ bá đạo.

Tim Lâm Thi Vũ đập thình thịch.

- Anh Smithson, Bắc Mặc , cảm ơn thiện ý của hai , nhưng sẽ làm phiền hai nữa . Tôi sẽ tự bắt taxi về.

Nói , Lâm Thi Vũ vẫy một chiếc taxi phố, và chiếc xe nhanh chóng lao .

rời , mà chọn bất kỳ ai trong họ.

Phó Thanh Luân trừng mắt Tô Bắc Mặc, đạp mạnh chân ga. Chiếc Maybach phiên bản giới hạn cũng phóng vun vút, bỏ Tô Bắc Mặc cùng làn khói bụi mịt mù từ ống xả xe.

Chiếc Maybach dừng ngay cổng chính của trường mẫu giáo. Phó Thanh Luân đến đây để đón Tiểu Chanh về nhà.

- Bố ơi! - Tiểu Chanh cất tiếng gọi và chạy ùa về phía .

Phó Thanh Luân quỳ một gối xuống đất, dang rộng vòng tay ôm trọn Tiểu Chanh lòng. Suốt cả năm qua, Tiểu Chanh luôn là kề cận bên ; cúi xuống, âu yếm đặt một nụ hôn lên mái tóc của cô bé.

- Bố ơi, hôm nay bố vui ?

- Ừm. - Phó Thanh Luân gật đầu.

- Có một chú đang thích con đấy. Bố tình địch , tất nhiên là bố buồn chứ.

- Bố , xinh và đáng yêu thế , tất nhiên sẽ những chú khác thích . Đừng bận tâm nhé, đó là một cuộc cạnh tranh mà, bố cố gắng nhiều hơn nữa đấy!

Nói đoạn, Tiểu Chanh chống cằm lên bàn tay nhỏ xíu của .

- mà... bố tán gái dở tệ luôn !

"..."

Chẳng lẽ chính con gái ruột của chê bai ?

- Bố ơi, vẻ như con cần tay giúp bố đây!

Đôi mắt thâm trầm của Phó Thanh Luân bỗng sáng bừng lên.

- Tiểu Chanh, con ý kiến ​​ ?

- Tất nhiên bố! Cứ tin ở con nhé. Mẹ sẽ sớm thuộc về chúng thôi!

Lâm Thi Vũ trở về căn hộ riêng của và đang chuẩn cho Tiểu Thư Thư b.ú sữa.

lúc đó, điện thoại di động của cô reo vang. Có đang gọi đến.

- Alo, ai đấy ạ?

- Cô Lâm ơi, là con đây mà! Tiểu Chanh nè!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1099-nu-hon-tinh-yeu.html.]

Giọng ngọt ngào, ngây thơ của Tiểu Chanh vang lên qua điện thoại. Đôi mắt xinh của Lâm Thi Vũ trở nên dịu dàng hẳn.

- Tiểu Chanh , con tan học ? Đừng quên ghé nhà cô giáo để học bài hôm nay nhé.

- Cô Lâm ơi, chúng con tan học ạ, vì đang sự kiện thể thao dành cho các gia đình diễn . Cô Lâm ơi, cô thể đến đây ?

- Chuyện ...

- Cô Lâm ơi, con thể mượn cô làm của con một lát ? Con , trong khi các bạn khác ai cũng cả. Con chắc các bạn sẽ chê Tiểu Chanh mất thôi... - Tiểu Chanh bĩu môi nhỏ xíu, giọng điệu thật đáng thương.

Lâm Thi Vũ cảm thấy tim thắt vì xót xa, cô liền đồng ý ngay tắp lự.

- Được , Tiểu Chanh ngoan, cô Lâm sẽ đến đó ngay đây.

...

Hai mươi phút , Lâm Thi Vũ mặt tại trường mẫu giáo.

- Mẹ ơi!

Một giọng trẻ thơ vang lên, và Tiểu Chanh nhanh nhẹn chạy ùa tới.

Hôm nay, Tiểu Chanh diện một chiếc váy trắng điểm xuyết những chiếc cúc màu xanh thẫm, mái tóc đen nhánh của bé xõa dài lưng tựa như một dòng thác mềm mại. Gương mặt nhỏ nhắn, tinh xảo của bé bừng sáng rạng rỡ với nụ tươi tắn, hân hoan.

Lâm Thi Vũ sững khi một cảnh tượng chợt lóe lên trong tâm trí cô. Dường như từ lâu , Tiểu Chanh cũng từng chạy về phía cô như thế - Mẹ ơi, ơi, ơi!

Đầu cô đau nhói.

Đầu cô thực sự đau.

Lâm Thi Vũ vội vàng nhắm mắt . Cảnh tượng trông thật sống động, chân thực đến lạ. Một thoáng nghi ngờ chợt lướt qua đôi mắt xinh của cô.

lúc đó, Tiểu Chanh lao tới và ôm chặt lấy chân cô.

- Mẹ ơi, đến ?

- Chà, Tiểu Chanh ơi, đây là của ? Mẹ xinh quá mất.

- đấy! Tiểu Chanh ơi, trông cứ như một nàng tiên giáng trần .

...

Tất cả đám trẻ đều trầm trồ ngưỡng mộ Lâm Thi Vũ, bởi chúng từng thấy một nào xinh đến thế bao giờ.

Tiểu Chanh kiêu hãnh đáp lời.

- đấy, bà chính là của tớ.

Lâm Thi Vũ khẽ vuốt ve mái đầu của Tiểu Chanh.

Sau đó, Tiểu Chanh thè chiếc lưỡi nhỏ xíu màu hồng , thì thầm tai cô.

- Cô Lâm ơi, cô giận khi con gọi cô là ?

Lâm Thi Vũ thấy vẻ lo âu và sợ hãi trong đôi mắt của Tiểu Chanh, cô liền vội vàng lắc đầu.

- Tất nhiên là .

- Vậy thì, từ giờ con gọi cô là Mẹ ạ?

nỡ từ chối Tiểu Chanh, Lâm Thi Vũ đành gật đầu.

- Được thôi.

- Yay! Tuyệt quá mất!

lúc đó, một bóng dáng cao lớn, tuấn tú bước tới.

- Tiểu Chanh.

Lâm Thi Vũ ngước lên và thấy Phó Thanh Luân.

- Bố ơi. - Tiểu Chanh một tay nắm lấy tay Lâm Thi Vũ, tay nắm lấy tay Phó Thanh Luân.

- Để con báo cho bố một tin vui nhé. Giờ con Mẹ đấy. Cô giáo Lâm chính là Mẹ của con.

Tiểu Chanh ngước Phó Thanh Luân với vẻ đầy tự hào.

Phó Thanh Luân cúi xuống Lâm Thi Vũ, còn cô vội vàng lảng tránh ánh mắt của . Sau đó, Phó Thanh Luân xuống Tiểu Chanh, và hai bố con cùng khẩu hình miệng với - Làm lắm!

Ngày hội thể thao gia đình chính thức bắt đầu, và Phó Thanh Luân sẽ tham gia một cuộc thi chạy.

Cô giáo chủ nhiệm đóng vai trò MC, cô mỉm qua chiếc micro.

- Bây giờ, tất cả các ông bố sẽ tham gia thi đấu, còn các bà sẽ đóng vai trò đội cổ vũ. Các con ơi, các con sẽ cổ vũ cho bố của như thế nào nào?

- Một cái ôm ạ!

- Một nụ hôn yêu thương!

- Hôn một cái!

Lũ trẻ hò reo trả lời đầy phấn khích.

Tiểu Chanh nhanh chóng ngẩng đầu lên Bố và Mẹ.

- Mẹ ơi, mau hôn Bố nào. Bố ơi, bố giành chiến thắng vì hai con con đấy nhé.

Lâm Thi Vũ ngước lên và thấy rằng tất cả các bà khác đều trao cho chồng những cái ôm và nụ hôn sự cổ vũ của các con.

- Tiểu Chanh , vẻ như Mẹ con đang ngại ngùng đấy. - lúc đó, cô MC mỉm .

Loading...