Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1091: Cuộc Gặp Gỡ (1)

Cập nhật lúc: 2026-04-03 11:19:48
Lượt xem: 48

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lâm Thi Vũ trở về căn hộ riêng của . Cô mới sinh con xong, nên vội với công việc sáng tác nhạc ngay.

Trái với suy nghĩ của nhiều , cô thực sự cần dành nhiều thời gian và tâm sức mỗi khi một ca khúc. Khi chỉ chuyên tâm chăm sóc Tiểu Thư Thư, cô cảm thấy vô cùng thư thái và hạnh phúc.

Hồi còn học tại Đại học Houston, thỉnh thoảng cô vẫn nhận dạy nhạc cho một vài đứa trẻ. Lắng những giọng hát trong trẻo, hồn nhiên và thuần khiết của lũ trẻ luôn mang cho cô cảm giác bình yên lạ thường.

Sáng nay, cô đến một trường mẫu giáo để dạy nhạc. Cô Tô đang giúp cô trông nom Tiểu Thư Thư. Vì Tiểu Thư Thư là một em bé ngoan ngoãn và ít quấy , nên bé chẳng hề gây chút phiền toái nào cho cả.

- Cô Lâm , đây là những bé đang học tại trường chúng ; các con đều năng khiếu về âm nhạc đấy, đặc biệt là cô bé .

Vừa dứt lời, cô giáo mẫu giáo vẫy tay và mỉm thật hiền hậu.

- Tiểu Chanh ơi, con đây chào cô Lâm nào.

Lâm Thi Vũ ngước mắt lên, ánh mắt xinh của cô dừng hình bóng Tiểu Chanh.

Một năm trôi qua, Tiểu Chanh cũng lớn thêm một tuổi. Giờ đây, cô bé tròn bốn tuổi. Sau khi bình phục căn bệnh nhiễm trùng huyết, mái tóc của cô bé cũng mọc dài trở . Gương mặt nhỏ nhắn của cô bé giờ đây càng trở nên xinh xắn hơn với những đường nét thanh tú cùng đôi mắt to tròn, long lanh đầy sức sống, khiến bất cứ ai cũng chỉ ôm chầm lấy và hôn lên má cô bé.

Hôm nay, Tiểu Chanh diện một chiếc áo trắng thắt nơ hình bướm ở cổ, kết hợp cùng chiếc váy xòe màu hồng điệu đà. Cô bé mang đôi tất dài kẻ sọc và đôi giày pha lê lấp lánh chân; trông cô bé thật đáng yêu vô cùng.

Tiểu Chanh ngước Lâm Thi Vũ và mỉm thật ngọt ngào.

- Chào cô Lâm ạ.

Trái tim Lâm Thi Vũ bỗng mềm ; đột nhiên, cô cảm thấy sống mũi cay cay và đôi mắt bỗng đỏ hoe. Cô cảm giác như sắp bật đến nơi.

Chuyện gì đang xảy với cô thế ?

Cô bé tên là Tiểu Chanh khiến cô cảm giác . Lâm Thi Vũ vội vàng ngước mắt lên cao để kìm nén những giọt nước mắt chực trào. Cô mỉm và nhẹ nhàng đáp .

- Chào con, Tiểu Chanh.

- Được , các con hãy ngoan ngoãn học tập thật từ cô Lâm nhé. Cô Lâm là một vô cùng tài năng trong lĩnh vực âm nhạc đấy. - Cô giáo mẫu giáo .

Lâm Thi Vũ dạy bọn trẻ một bài hát, và cô nhận thấy rằng Tiểu Chanh tiếp thu cực kỳ nhanh.

- Tiểu Chanh, đây nào, chỗ cô Lâm nào. - Lâm Thi Vũ vẫy tay gọi.

Tiểu Chanh lập tức chạy tới, đôi mắt to tròn long lanh chằm chằm Lâm Thi Vũ.

- Cô Lâm ơi, cô gọi con ạ?

Khom xuống, Lâm Thi Vũ xoa đầu Tiểu Chanh.

- Tiểu Chanh , con từng học nhạc bao giờ ?

Tiểu Chanh gật đầu.

- Dạ, con học ạ. Mẹ con dạy con đấy.

Mẹ ư…

Lâm Thi Vũ khẽ khựng . Mẹ của Tiểu Chanh hẳn là một xinh và dịu dàng; nếu , làm thể nuôi dạy một đứa trẻ đáng yêu như Tiểu Chanh chứ?

- Vậy con chơi nhạc cụ nào ?

Tiểu Chanh gật đầu.

- Dạ, con chơi đàn piano ạ.

- Có dạy con ?

- Dạ , chính bố dạy con chơi piano đấy ạ. - Tiểu Chanh đáp.

Hàng mi cong vút của Lâm Thi Vũ khẽ run lên. Bố của Tiểu Chanh chơi piano . Trên đời bao đàn ông giàu , nhưng những giàu tài thì hiếm hoi vô cùng.

Mẹ của Tiểu Chanh hát, còn bố chơi piano. Sự kết hợp giữa nguồn gen ưu việt cùng nền giáo d.ụ.c từ cha hẳn giúp Tiểu Chanh đạt những thành tựu âm nhạc ấn tượng đến thế ở cái tuổi còn nhỏ .

- Tiểu Chanh , cô quý con lắm đấy. Con mỗi ngày giờ học sẽ ghé qua nhà cô để học thêm một buổi 40 phút ? Tất nhiên là Tiểu Chanh cũng đồng ý nữa nhé.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1091-cuoc-gap-go-1.html.]

- Cô Lâm ơi, con đồng ý ạ!

Tiểu Chanh lập tức vòng tay ôm lấy cổ Lâm Thi Vũ, rướn lên hôn chụt một cái má của “”.

- Cô Lâm ơi, con thích cô lắm luôn!

Cô bé rúc sâu lòng “”.

Cô bé nhớ vô cùng. Người thơm quá mất.

Khi ôm Tiểu Chanh lòng, Lâm Thi Vũ cảm nhận một chút ẩm ướt - đó là hai giọt nước mắt lăn dài xuống gương mặt cô.

Cô đang .

Cô thực sự đang ôm một cô bé xa lạ lòng và bật .

Tại nhỉ?

Cô cảm thấy trái tim như đang một bàn tay vô hình to lớn siết chặt , đau đớn đến tột cùng. Mỗi thở cô hít đều thật đau đớn.

Trong suốt nửa năm qua, cô sống một cuộc đời an nhàn tại Houston, dành trọn thời gian chăm sóc Tiểu Thư Thư. Cô sống chậm , và cuộc sống tuy ý nghĩa nhưng cũng thật thư thái.

Thế nhưng, cô vẫn luôn cảm thấy như một trống mênh m.ô.n.g trong trái tim . Cô cảm thấy dường như bỏ rơi quan trọng nhất trong cuộc đời .

Đôi khi, khi mở mắt thức dậy mỗi buổi sáng, cô thấy vỏ gối của ướt đẫm.

hiểu rốt cuộc chuyện gì đang xảy với chính lúc . Giờ đây, khi đang ôm chặt cô bé tên là Tiểu Chanh lòng, cô cảm thấy trái tim như lấp đầy trọn vẹn.

Lâm Thi Vũ ôm chặt Tiểu Chanh, nước mắt cô cứ thế tuôn rơi kìm nén nổi.

- Tiểu Chanh , cô Lâm cũng yêu con nhiều lắm đấy.

lúc , cô thấy giọng của cô giáo mẫu giáo.

- Thưa Smithson, đến đón Tiểu Chanh đấy ạ?

đến.

Lâm Thi Vũ vội ngẩng đầu lên; qua đôi mắt nhòa lệ, cô thấy bóng dáng đàn ông .

Hôm nay, Phó Thanh Luân diện một chiếc sơ mi trắng cắt may tinh tế, ủi phẳng phiu chút nếp nhăn, kết hợp cùng quần tây đen. Trong suốt nửa năm qua, những đường nét gương mặt càng trở nên tuấn tú và thanh tao hơn; khí chất quý tộc toát từ mang một sức hút đầy mê hoặc, khó lòng lý giải.

Chẳng ai rõ đến từ lúc nào, chỉ thấy đang lặng lẽ ngay bên khung cửa. Ánh hoàng hôn rải một sắc vàng óng ả lên dáng hình ; đó, một tay đút túi quần, ánh mắt dịu dàng xuống cô.

Anh chăm chú ngắm cô – đang ôm chặt Tiểu Chanh trong lòng, nước mắt tuôn rơi ướt đẫm đôi gò má. Khi yên bất động, trông chẳng khác nào một mẫu nam bước từ sàn diễn thời trang chuyên nghiệp.

- Bố, Bố đến ? - Tiểu Chanh lập tức chạy ùa về phía Phó Thanh Luân, ôm chặt lấy chân bố .

Lâm Thi Vũ dậy, dùng đôi bàn tay trắng ngần khẽ lau những giọt nước mắt còn vương gương mặt .

Chắc hẳn thấy những giọt nước mắt .

Sao nữa chứ? Tất nhiên là cô nhận ; cô từng gặp hai tại Mexico cách đây nửa năm – chính là bạn của Cố. Đồng thời, cũng là đàn ông vợ và một cô con gái.

từng mảy may nghĩ rằng Tiểu Chanh chính là con gái của .

Hình ảnh về chạm trán cuối cùng giữa hai cách đây nửa năm bỗng ùa về trong tâm trí cô. Anh trao cô một nụ hôn, và đáp , cô giáng cho một cái tát nảy lửa. Cả hai chia tay trong sự bất hòa và căng thẳng.

Cô vẫn còn nhớ rõ vẻ mặt lạnh lẽo, u ám của khi , cũng như hình ảnh trút giận bằng cách đá tung chiếc thùng rác ngay đó.

Lâm Thi Vũ vội vàng lau khô nước mắt. lúc , cô thấy giọng đáng yêu của Tiểu Chanh cất lên.

- Cô Lâm ơi, để con giới thiệu bố của con với cô nhé. Bố của con cao ráo và trai lắm đúng nào?

Thay vì trả lời, gương mặt xinh xắn của Lâm Thi Vũ biểu lộ cảm xúc gì, cô chỉ khẽ nở một nụ xã giao.

- Chào bố của Tiểu Chanh, vui gặp .

Ánh mắt Phó Thanh Luân chạm đôi mắt vẫn còn ửng đỏ của cô, nhưng chọn cách bình luận thêm điều gì. Anh cúi xuống, một tay bế bổng Tiểu Chanh lên, trong khi vẫn toát một sự ấm áp đầy dịu dàng.

- Tiểu Chanh , chúng về nhà thôi nào.

Anh bế Tiểu Chanh tay, xoay bước . Lâm Thi Vũ nhận thấy một trợ lý riêng theo, và bên ngoài trường mẫu giáo còn đậu một chiếc xe sang trọng phiên bản giới hạn, thu hút sự chú ý của những phụ khác đang đến đón con.

Loading...