Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1081: Em Thật Sự Thật Sự Thật Sự Thích Anh

Cập nhật lúc: 2026-04-01 14:09:14
Lượt xem: 32

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lâm Huyền Cơ chỉ đào một cái hố và trốn trong đó. Cô thể nào thoát khỏi mớ hỗn độn nữa.

Người phụ nữ trong video rên rỉ, và Lâm Huyền Cơ tự nhiên ngước mắt lên .

Một bóng vạm vỡ từ phía tiến đến, che mắt cô và giữ tay cô đóng máy tính.

Một giọng trầm ấm vang lên bên cô.

- Em vẫn còn xem ?

“…”

Lâm Huyền Cơ hất tay , ngẩng đầu mắt .

- Em xem, đó là hiểu lầm.

Lục Cẩn Văn cô với ánh mắt đầy ẩn ý, ​​vuốt ve khuôn mặt cô.

- Em gì?

- Muốn gì?

- Muốn .

“…”

Tên biến thái!

Lâm Huyền Cơ đẩy , bỏ .

Anh vòng cánh tay cơ bắp quanh eo thon của cô, ôm cô từ phía và hôn lên tóc cô. Nhẹ nhàng cởi chiếc áo khoác ngoài của cô, chỉ còn chiếc áo ngủ mỏng manh .

Làn da mỏng manh của cô rạng rỡ và mềm mại ánh đèn vàng nhạt. Tay đặt xuống n.g.ự.c cô.

- Em mặc áo n.g.ự.c ?

Lâm Huyền Cơ nhanh chóng ngăn tay di chuyển xuống . Đây là phòng của cô, cô bao giờ thói quen mặc áo n.g.ự.c khi ngủ.

- Đừng như . - Mặt cô đỏ bừng, chống cự trong vòng tay .

Lục Cẩn Văn vòng tay ôm lấy eo cô, dỗ dành cô tiến về phía giường. Cứ thế, cả hai ngã xuống chiếc giường mềm mại.

- A! - Lâm Huyền Cơ khẽ kêu lên, dậy. Lục Cẩn Văn giữ chặt cô giường, tiếng kêu khe khẽ, gợi cảm đó đủ khiến eo tê cứng.

- Đừng hét lên bây giờ, em rên rỉ bên tai khi chúng làm chuyện đó .

Âm thanh cô phát thật sự thể cưỡng , cảm thấy nóng bừng. Cúi đầu xuống, hôn lên môi cô.

Không.

Họ thực sự nên làm thế .

Lâm Huyền Cơ vươn tay , ấn môi xuống, cho hôn cô.

Mặc dù cô thực sự nhớ chuyện xảy trong phòng khách sạn đêm đó, nhưng thể môi cô một đàn ông khác hôn. Cô ngủ với đàn ông khác, cô cảm thấy vấy bẩn. Thật dơ dáy.

Anh thể tìm cho một cô gái hơn, một hơn cô.

Lục Cẩn Văn chống hai tay lên giường, sừng sững mặt cô. Anh chằm chằm cô, dường như cô ở bên và liên tục từ chối .

Anh nhếch môi hỏi.

- Có chuyện gì ? Em đang giấu điều gì ?

Lâm Huyền Cơ rụt tay , vùi mặt gối.

Lục Cẩn Văn nâng cằm cô lên, buộc cô mắt .

- Huyền Cơ, ngoan nào. Chuyện gì xảy ? Nói cho .

Mắt Lâm Huyền Cơ đỏ hoe, nước mắt lưng tròng.

- Em xin , chúng … chia tay thôi. Đừng đến tìm em nữa. Mọi đều bây giờ nhiều cô gái thích , hãy… quên em . Ngoài , em sẽ trả cho chiếc khóa trường thọ, nhưng em thể tháo nó

Cô cầm chiếc khóa trường thọ trong tay, cô định tháo nó và trả cho hai tuần , nhưng cô tìm cách nào tháo nó .

cách nào tháo nó .

Lục Cẩn Văn đôi mắt đỏ hoe của cô, tim đau nhói. Anh nỡ thấy cô rơi một giọt nước mắt nào.

- Huyền Cơ, sẽ bao giờ lấy bất cứ thứ gì trao . Anh yêu em, em mãi mãi là của .

Anh yêu em…

Em mãi mãi là của

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1081-em-that-su-that-su-that-su-thich-anh.html.]

Nước mắt lăn dài mi, Lâm Huyền Cơ bật nức nở.

- … em vấy bẩn .

Lục Cẩn Văn nhíu mày khi .

- Hãy rõ cho hiểu.

Anh tỏa một luồng khí lạnh lẽo, nguy hiểm.

Lâm Huyền Cơ cắm móng tay sâu lòng bàn tay.

- Em đàn ông khác chiếm đoạt. Trinh tiết của em mất

Một. Hai. Ba giây. Lục Cẩn Văn vẫn giữ nguyên tư thế, hề nhúc nhích. Anh vẫn giữ vẻ bình tĩnh, nhưng sắc mặt tối sầm .

Anh dậy định bỏ .

Anh ?

Anh !

Lâm Huyền Cơ nhanh chóng bật dậy khỏi giường, chạy đến ôm chầm lấy vòng eo thon gọn của từ phía .

- Anh ? Em mà… sẽ chấp nhận em nữa…

Cô cảm thấy buồn oan ức. Cô nên để , nhưng cô ôm quá chặt, cô nỡ buông .

Lục Cẩn Văn dừng bước, . Với giọng trầm thấp đầy nguy hiểm, ,

- Anh sẽ cho tên đó một bài học khi .

- Đừng! - Lâm Huyền Cơ sợ hãi lời của và lắc đầu.

- Đừng g.i.ế.c , đừng làm điều gì trái pháp luật. Em thực sự sợ, em thực sự sợ sẽ làm điều gì sai trái.

Lục Cẩn Văn siết chặt hai nắm tay bên hông khi sợ. Anh từ từ nới lỏng nắm tay siết chặt nữa. Cô gái ngốc nghếch thực sự xứng đáng với tất cả sự ngưỡng mộ của .

Quay , nét mặt Lục Cẩn Văn căng thẳng, toát một luồng khí độc ác. Với đôi mắt đỏ ngầu, hỏi.

- Em sợ cái gì?

Mặt Lâm Huyền Cơ đẫm nước mắt.

- Em sợ chuyện sẽ xảy với , em thực sự gặp rắc rối.

Anh đưa tay lau nước mắt khuôn mặt cô bằng những ngón tay chai sạn. Lâm Huyền Cơ nắm lấy tay , với đôi mắt đẫm lệ.

- Giờ hết tình cảm với em ? Anh còn em nữa ?

- Anh em, vẫn yêu em ngay cả khi em ngủ với đàn ông khác. - Lục Cẩn Văn vẫn bình tĩnh, hề do dự. Anh một cách dứt khoát.

Lâm Huyền Cơ sững sờ. Anh vẫn chấp nhận cô như cô vốn ?

Cô vùi mặt đẫm nước mắt n.g.ự.c .

Lục Cẩn Văn ôm cô lòng, cúi đầu hôn lên tóc cô.

- Anh một câu hỏi dành cho em. Em tình cảm với ? Nếu em tình cảm với , thì

- Em thích ! - Lâm Huyền Cơ thốt lên.

- Anh Lục, em thực sự thích , em thực sự thích !

Mắt Lục Cẩn Văn nheo thành nụ . Cô thật ngốc nghếch, còn hết câu. Cho dù cô tình cảm với , cô vẫn là của .

cuối cùng cô cũng thừa nhận rằng cô thích .

, cô thực sự thích .

Anh cũng thích cô.

Anh thực sự thích cô.

Rất nhiều. Quá nhiều.

Lâm Huyền Cơ nhón chân lên, ôm lấy cổ và hôn lên môi , một cách tự nhiên. Cô còn non kinh nghiệm trong chuyện và chỉ bắt chước . Cô chỉ hôn nhẹ lên môi đưa lưỡi .

Anh mở miệng, để lưỡi cô chạm .

làm gì, lưỡi cô chạm lưỡi và cô chỉ với đôi mắt đẫm lệ.

Lục Cẩn Văn ôm cô lòng, cả hai cùng ngã xuống giường. Anh đáp nụ hôn, lưỡi họ quấn lấy khi buông cô . Anh áp mũi mũi cô và hỏi bằng giọng trầm ấm nhưng dịu dàng.

- Nói cho , đàn ông đó là ai?

Loading...