Đại học ở thủ đô.
Lâm Huyền Cơ ở chỗ của , tay cầm bút chì và phác thảo mẫu thiết kế trang sức.
Một nhóm nam sinh tụ tập bên ngoài, chen chúc bên cửa sổ để lén Lâm Huyền Cơ.
Từ khi Lâm Huyền Cơ nhận Đại học X, cô trở thành mỹ nhân của trường.
- Chà, Lâm Huyền Cơ thật sự xinh .
- Các định theo đuổi Lâm Huyền Cơ ? Mơ ! Ở đây nhiều trai tặng cô thư tình và sô cô la mỗi ngày nhưng cô đều từ chối hết.
- Vậy thì chúng chỉ thể chiêm ngưỡng vẻ của cô từ xa thôi, lẽ tuổi thọ của chúng sẽ dài hơn nếu ngày nào cũng ngắm cô .
Chỗ của Lâm Huyền Cơ gần cửa sổ. Ánh nắng vàng chiếu cô, cô mặc một chiếc áo len đỏ, quần tây đen và một đôi giày thể thao trắng. Mái tóc xõa dài, mềm mại buông xuống lưng, vẻ của cô càng thêm nổi bật, càng làm tăng thêm nét quyến rũ.
Cô chẳng để ý đến mấy trai bên ngoài, cứ mỗi nhóm qua nhóm khác đến. Hầu hết các trai đều say mê cô, nhưng cô chẳng hề liếc họ lấy một cái.
Tay cô bỗng dưng ngừng chuyển động, một khuôn mặt điển trai hiện lên trong tâm trí.
Anh Lục.
Cô nghĩ về vô trong hai tuần qua, mỗi nhớ đến khiến trái tim cô đau nhói.
Cô còn giữ sự trong trắng nữa.
Cô đ.á.n.h mất thứ quý giá nhất của một cô gái.
Nhớ những ký ức đó, cô nắm chặt cây bút chì đến nỗi tay đau nhức. Bỗng nhiên một vật gì đó nhẹ nhàng bay đến, đáp xuống cuốn sổ vẽ của cô.
Đó là… một bông bồ công đầy màu sắc.
Mắt Lâm Huyền Cơ sáng lên, đó chính là bông bồ công mà cô yêu thích nhất.
Cầm lấy bông bồ công , khóe môi cô cong lên, đôi mắt nheo thành một nụ nhẹ. Nỗi phiền muộn của cô sẽ tan biến ngay khi thấy một bông bồ công .
Có một sự náo động trong lớp học.
- Ôi, kìa, nhiều bồ công đủ màu sắc quá.
Lâm Huyền Cơ dậy khỏi chỗ , bước tới. Cô ngẩng đầu lên, lên bầu trời trong xanh. Vô bông bồ công đủ màu sắc bay lượn bầu trời, thật sự .
- Sao nhiều bồ công thế? Tôi nhớ là bây giờ mùa bồ công , lẽ nên nhiều như chứ?
- Có thể , nhưng bồ công đủ màu sắc coi là loài quý hiếm trong họ bồ công và nhập khẩu từ nước ngoài. Tôi giàu nào trồng nhiều như ở thủ đô.
- Hình như bồ công đến từ hướng đường Phủ Sơn. Đường Phủ Sơn là khu vực đắt đỏ nhất thủ đô, mỗi mét vuông đều quý như vàng, chỉ giàu và đặc quyền mới đủ khả năng sống ở đó.
- Ồ, nhắc mới nhớ. Hình như một dinh thự mới đang xây dựng dọc đường Phủ Sơn. Tôi chủ đầu tư yêu cầu đẩy nhanh tiến độ xây dựng. Hôm đó khi ngang qua dinh thự, thấy từ bên ngoài nó vô cùng rộng lớn.
- Chà! Chủ đầu tư chắc hẳn giàu!
- Tất cả các ông trùm giàu ở thủ đô đều xếp hạng, ai là đầu đây?
Mọi tiếp tục bàn tán nhưng Lâm Huyền Cơ hề quan tâm. Cô duỗi tay và vài bông bồ công rơi xuống lòng bàn tay. Cô giữ chặt chúng trong cuốn sách của .
- Huyền Cơ. - Hoắc Diễm Mai đột nhiên chạy đến.
- Tớ tìm cho một chỗ ở . Đó là một căn hộ studio với tiện nghi và an ninh tuyệt vời.
Hoắc Diễm Mai là con gái cả của gia đình họ Hoắc, gia đình sở hữu nhiều bất động sản ở thủ đô. Cô sống trong một trong những bất động sản đó.
với sự sụp đổ của gia tộc họ Lâm, Huyền Cơ cần tìm một nơi ở. Hoắc Diễm Mai là bạn chân thành của cô, luôn bên cạnh và giúp đỡ cô ngay cả trong những lúc khó khăn nhất.
- Cảm ơn , Diễm Mai.
- Huyền Cơ, gì. Cậu quen thuộc với thủ đô nên cần khách sáo với tớ. Tớ giúp trả tiền thuê nhà sáu tháng . Cậu thể chuyển căn hộ hôm nay.
- Diễm Mai…
- Nhớ trả tiền lãi cho tớ nhé!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1078-dinh-menh-dua-ho-den-voi-nhau.html.]
Nước mắt lưng tròng, Lâm Huyền Cơ thực sự cảm động hành động của Hoắc Diễm Mai. Cô nắm c.h.ặ.t t.a.y Hoắc Diễm Mai.
Hoắc Diễm Mai đưa cho cô một chùm chìa khóa.
- Huyền Cơ, cứ gọi cho tớ khi chuyện gì xảy . Tớ nhé.
…
Tan học và Hoắc Diễm Mai rời . Lâm Huyền Cơ ôm vài cuốn sách tay khi rời trường.
Một tiếng chuông du dương vang lên, cô nhận cuộc gọi đến. Lấy điện thoại kiểm tra, cô sững .
Đó là Lục Cẩn Văn.
Hai tuần trôi qua và hề liên lạc với cô. Cô cho rằng… quên cô .
Thôi thì, hơn hết là cứ quên cô . Định mệnh an bài rằng họ sẽ một kết thúc hạnh phúc.
Cắn nhẹ môi , cô do dự một lúc nhưng bắt máy. Cô chỉ cất điện thoại túi. Cầm sách vở và sổ phác thảo tay, cô về phía căn hộ.
Căn hộ gần trường, chỉ cách đó năm phút bộ.
Một chiếc Rolls-Royce đậu bên đường. Nó thu hút sự chú ý của hầu hết khi đậu ở đó, đặc biệt là những nữ sinh trẻ tuổi.
Các cô gái đều dán mắt chiếc xe. Họ đàn ông trong chiếc xe sang trọng đó là như thế nào. Thật tiếc là cửa kính xe hạ xuống, cửa kính cũng dán phim tối màu đến mức bên trong thể thấy gì.
các cô gái vẫn thẳng lưng, lắc hông trong đôi giày cao gót, hy vọng rằng một đàn ông giàu nào đó sẽ để mắt đến họ.
Bên trong xe im lặng. Lục Cẩn Văn ở ghế lái, tay cầm điện thoại di động.
- Xin , bạn gọi hiện khả dụng.
Cô bắt máy.
Lục Cẩn Văn ngẩng đầu ngoài. Anh nhận cô chỉ bằng một cái khi cô bước khỏi trường. Trong khuôn viên trường thiếu những , nhưng vẻ thuần khiết, ngây thơ của cô lấn át tất cả những cô gái khác. Như khi, cô là đóa hồng đang nở rộ.
Ánh mắt dán chặt cô khi cô ôm chồng sách tay và bước đường phố. Mái tóc dài bồng bềnh, cô đến nao lòng.
Cô giận ?
Cô giận vì liên lạc với cô suốt hai tuần liền ?
Chỉ vì bận rộn.
Anh nhờ thư ký Diệp giải quyết việc ở Diệp Thành một cách kín đáo, vì là sắp xếp thứ, nhưng dù Lâm Trung cũng là cha cô. Anh đảm bảo rằng chuyện trông như thể hề liên quan. Mọi việc giải quyết thỏa.
Ném điện thoại ghế phụ, nhấn ga. Lâm Huyền Cơ chỉ dừng khi thấy tiếng động cơ lớn bên cạnh.
Nhìn sang bên cạnh, một chiếc Rolls-Royce tiến đến gần cô và cửa sổ hạ xuống, để lộ một khuôn mặt điển trai.
Lục Cẩn Văn.
Lâm Huyền Cơ c.h.ế.t lặng. Cô ngờ xuất hiện ở đây.
Anh cũng ở thủ đô ?
Chắc chắn là định mệnh sắp đặt để họ gặp mà cần sự sắp đặt nào.
Điều đó khiến tim cô đập loạn xạ.
Lục Cẩn Văn đặt cả hai tay lên vô lăng, mặc một chiếc áo sơ mi đen may đo riêng. Mọi đều rằng lãnh chúa Diệp Thành, Quân nhị thiếu gia, lịch lãm và sở hữu tất cả những phẩm chất mà phụ nữ đều mong , nhưng thực tế, Lục Cẩn Văn cũng thể chiếm vị trí đó nếu che giấu vẻ ngoài đáng sợ của . Anh những đường nét khuôn mặt đặc biệt và chiếc áo sơ mi đen càng làm tôn lên vẻ trai của . Anh thực sự cuốn hút.
Anh mấp máy môi khi thấy cô.
- Lên xe.
Anh cô lên xe. Tim Lâm Huyền Cơ đập thình thịch, cô c.ắ.n môi .
Tại cô thích c.ắ.n môi đến ?
Lục Cẩn Văn cô, yết hầu nhấp nhô.