Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1056: Cảm Xúc Mãnh Liệt
Cập nhật lúc: 2026-04-01 02:16:56
Lượt xem: 42
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lâm Huyền Cơ sẽ bao giờ ngừng lo lắng cho con gái và con trai của .
Giờ đây, khi chắc chắn rằng việc sẽ lo liệu chu đáo, Lâm Huyền Cơ nhẹ nhàng đặt tay lên bụng. Bà cảm thấy bộ năng lượng còn của đang dần cạn kiệt, tầm dần trở nên mờ ảo, mất tiêu điểm.
Tất cả tiếng , tiếng chuyện, thứ thế giới dần dần xa rời bà.
Vào giờ khuya như thế , bà trở quá khứ.
Trong chùa, nhiều đến thăm.
Đông, đông, đông.
Âm thanh nhịp nhàng của ai đó gõ con cá gỗ là khởi đầu của một câu chuyện tình yêu.
Một thiếu nữ duyên dáng quỳ chiếc đệm tròn.
- Cầu mong trời ban cho con một chồng.
Cô cầm một cái hộp tre đựng lá thăm trong tay, lắc mạnh và một lá thăm rơi ngay đó.
Lá tương ứng bằng tiếng Phạn - Trước khi hai kịp xóa bỏ tình cảm dành cho , họ chia cắt.
Thật đáng tiếc khi họ tình cảm sâu đậm dành cho nhưng phận định đoạt.
Cuối cùng bà cũng hiểu .
Lâm Huyền Cơ từ từ nhắm mắt , hai dòng nước mắt lăn dài khóe mắt như tan mái tóc.
Cảnh tượng cứ lặp lặp trong đầu bà. Bà cầm lá trong tay, , một tấm màn hạt cườm một đôi tay thon thả vén lên. Hồi đó, trai đó, trời ban phước xuất hiện, dung mạo hảo.
Anh Lục!
Là Lục!
Lâm Huyền Cơ từ từ nhếch khóe môi, thở dần dần lắng xuống, dừng cuối.
Năm XX, phu nhân Huyền Cơ an nghỉ thanh thản với nụ môi, kết thúc sự nghiệp lừng lẫy của .
Vừa Lâm Huyền Cơ rời khỏi thế gian, trời bắt đầu mưa to.
…
Trên máy bay riêng.
- Thưa ông, đây là cà phê của ông. - Quản gia Diệp đưa cho ông một tách cà phê nóng.
Lục Cẩn Văn cúi đầu tài liệu, khi giơ tay lên lấy cà phê, ông vô tình làm đổ. Chiếc tách rơi xuống đất, cà phê đổ tung tóe và vỡ tan.
Vừa cúi xuống nhặt, những mảnh vỡ thủy tinh cứa ngón tay ông, gây vết thương. Máu xối xả chảy từ vết thương ngón tay ông.
Ông nhíu mày, một linh cảm chẳng lành. Đối với ông, thấy m.á.u chẳng là điềm lành gì cả.
- Thưa ông, ông ? Để băng bó vết thương cho ông. - Quản gia Diệp lo lắng.
Lục Cẩn Văn đưa tay , để quản gia Diệp băng bó vết thương cho trong khi ông ngoài cửa sổ, lòng đầy vẻ u sầu.
- Trời đang mưa ?
- Vâng, thưa ông. Trời đang mưa.
Thảo nào ông cảm thấy lạnh như . Chân tay ông lạnh ngắt, hề chút ấm nào.
Cảnh tượng đó hiện lên trong tâm trí ông. Ông bà qua gương chiếu hậu, bà ánh đèn ông rời .
Bà đang đợi ông về nhà.
Cảm giác cứ như một giấc mơ.
Ước duy nhất của ông là giải quyết hết chuyện và nhanh chóng trở về nhà. Ông ôm bà, hôn bà, chuyện với bà. Ông bao điều với bà.
Thật tuyệt khi bà đang đợi ông ở nhà.
…
Quốc gia Z.
Một chiếc xe sang trọng đậu một ngôi đền đổ nát. Quản gia Diệp mở cửa xe và Lục Cẩn Văn bước xuống.
Ông mặc một chiếc áo khoác đen, mang theo lạnh của màn đêm. Ánh mắt sắc bén quét khắp ngôi đền, ông mím môi.
- Tôi thấy hôm nay khách quý đến đây. Xin vì Huyền Di đón . Mời , Lục! - Giọng của sư thầy Huyền Di vang lên từ trong chùa.
- Thưa ông, sư thầy thích làm trò. Tôi e rằng bên trong điều gì đó khả nghi, chúng cử mấy vệ sĩ trong mời ông ngoài? - Quản gia Diệp đề nghị.
Lục Cẩn Văn biểu lộ cảm xúc, chỉ giơ tay hiệu. Thấy , quản gia Diệp nhanh chóng im lặng, bước sang một bên.
Vài phút , Lục Cẩn Văn sải bước về phía chùa, leo lên cầu thang và bước . Đôi giày da bóng loáng của ông tạo tiếng sột soạt khi ông bước lá rụng, bước chân vững chắc.
Giống như một vị vua.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1056-cam-xuc-manh-liet.html.]
Trong chùa, Huyền Di đang một đống rơm và một đống lửa nhỏ mặt. Ông đang nướng một con gà.
Lục Cẩn Văn bước tới, cởi găng tay và bỏ túi áo khoác. Ngồi xổm đống lửa, ông xoa hai lòng bàn tay để sưởi ấm.
- Tôi cho ông mười phút để ăn hết con gà , đủ thời gian ? – Ông hỏi một cách lạnh lùng.
Sư thầy Huyền Di Lục Cẩn Văn, khẽ .
- Đã gần 30 năm mà Lục vẫn . Tôi già thế mà Lục vẫn chẳng già chút nào. Cậu vẫn như thời trẻ, thu hút ánh của bao du khách trong chùa, khiến họ tự hỏi con trai của ai mà lịch lãm, rạng rỡ đến thế.
Khuôn mặt Sư thầy Huyền Di đầy nếp nhăn, nhưng ông vẫn toát lên một khí chất ấn tượng, phần huyền ảo.
Lục Cẩn Văn nhếch môi, dậy, đến cửa và dựa đó. Lấy một điếu xì gà, ông đặt giữa môi lấy bật lửa châm lửa.
Hít một xì gà, ông thổi khói và liếc sư thầy Huyền Di với vẻ mặt lạnh lùng.
- Hai phút trôi qua.
Sư thầy Huyền Di: C.h.ế.t tiệt!
Ông nhanh chóng cầm lấy con gà nướng, xé một miếng thịt cho miệng. Nó ngon thật đấy, chỉ đồ ăn ngon mới làm ông thất vọng đời .
- Ân nhân Lục, ăn đùi gà ?
Lục Cẩn Văn một tay đút trong túi, tay mải mê với điếu xì gà.
- Không, cảm ơn.
Sư thầy Huyền Di .
- Ân nhân Lục, tìm lâu như , cuối cùng cũng bắt . Rốt cuộc gì ở ?
Làn khói mờ ảo làm nhòe khuôn mặt điển trai của Lục Cẩn Văn, ông nhếch môi .
- Tôi sư phụ Huyền Di thể quá khứ và tiên đoán tương lai, nhất định đến tìm ông và tận dụng tài năng của ông. Sư phụ Huyền Di, ông nên giấu giếm tài năng ấn tượng như . Hãy cho thấy kỹ năng của ông ngay bây giờ. Nếu , sẽ làm… bất cứ điều gì với ông, vẫn quyết định là gì.
“…”
Sư thầy Huyền Di thầm rủa trong lòng, đúng là một tên lưu manh vẻ ngoài hảo đó. Ông chỉ nên tiếp tục ăn gà nướng mặt tên quỷ thôi.
Mười phút , ông ăn xong gà nướng và theo Lục Cẩn Văn khỏi ngôi chùa đổ nát.
- Ân nhân Lục. – Sư thầy Huyền Di đột nhiên gọi.
- Có chuyện gì ?
- Cậu là… trời đang mưa ?
Lục Cẩn Văn một lời, chỉ ông như thể thấu tâm hồn ông .
Là nạn nhân của ánh mắt đáng sợ của Lục Cẩn Văn, sư thầy Huyền Di phần chấn động. Ông sẽ bao giờ dính dáng đến những như Lục Cẩn Văn, thể m.ổ x.ẻ ông chỉ bằng một cái .
Sư thầy Huyền Di gượng gạo.
- Ân nhân Lục, sẽ theo .
…
Lục Cẩn Văn vội vã trở về chỉ một ngày, bước khỏi sảnh sân bay, chiếc limousine phóng nhanh đường.
Trời đang mưa to, mưa vẫn ngớt suốt cả đêm.
- Dừng xe . - Lục Cẩn Văn đột nhiên .
Chiếc xe sang trọng giảm tốc độ và dừng . Cửa xe mở và Lục Cẩn Văn bước xuống. Quản gia Diệp che cho Lục Cẩn Văn bằng một chiếc ô đen.
Lục Cẩn Văn bước một cửa hàng, cầm lấy một cây kẹo mút.
Bà thích kẹo. Bà sẽ vui nếu ông tặng bà một cây kẹo mút.
Diện mạo của Lục Cẩn Văn dịu , trông thật hiền lành.
Sư thầy Huyền Di trong xe limousine, đàn ông bên ngoài thở dài, lắc đầu buồn bã.
- Cô , còn cần kẹo mút nữa?
…
Sau một đêm mưa, chiếc limousine chạy bãi cỏ của trang viên. Người hầu gái vội vã mở cửa, Lục Cẩn Văn cuối cùng cũng trở về nhà.
- Huyền Cơ…
Ông bước trong, gọi tên bà.
Huyền Cơ…
Huyền Cơ…
Giọng ông vang vọng khắp nhà, tiếng vọng dần tắt nhưng cuối cùng chẳng ai đáp .