Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1046: Em Là Người Duy Nhất Anh Thực Sự Quan Tâm

Cập nhật lúc: 2026-03-30 16:49:47
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Quản gia Diệp biểu lộ cảm xúc gì khi Vương Yên Nhiên rời . Suốt bao năm qua, ông từng chấp nhận bất kỳ phụ nữ nào tự nguyện đến với , nghĩ gì mà thể quyến rũ ông ?

Sau khi quản gia Diệp lên xe, chiếc xe sang trọng phóng .

- Thưa ông, bây giờ chúng về nhà chứ?

Ông làm thêm giờ tối qua ở văn phòng và về nhà.

Lục Cẩn Văn lấy điện thoại khỏi túi, bật màn hình lên, thông báo nào cho ông. Bà gọi điện nhắn tin cho ông.

Ông ném điện thoại xuống ghế bên cạnh, cởi hai cúc áo cùng. Khóe môi ông nhếch lên, để lộ một nụ mệt mỏi, chán nản nhưng cũng đầy tự trách .

Bà sẽ bao giờ liên lạc với ông .

Ngay cả khi tối qua ông về nhà và gọi điện, nhấc máy cũng là cô hầu gái. Ông thấy giọng bà.

Thực , ông mong nhận cuộc gọi từ bà giữa giờ làm việc. Ông mong bà sẽ đợi ông tan làm, để sẵn đèn chờ ông.

Thật , ông tham lam. Ông chỉ sự hiện diện của bà, mà còn cả trái tim bà.

Lục Cẩn Văn nhắm mắt , xoa trán.

Một tiếng chuông điện thoại du dương vang lên.

Đó là Cố Mặc Hàn.

Lục Cẩn Văn nhấc máy.

- Alo.

- Chào bố, bố khỏe ? Mẹ lạnh nhạt với bố ? - Cố Mặc Hàn hỏi.

Lục Cẩn Văn biểu lộ nhiều cảm xúc.

- Con gọi để trêu bố ?

- Sao con dám chứ? Bố ơi, con cho bố lời khuyên. Bố cần kỹ thuật và chiến lược khi chinh phục một phụ nữ. Bố đối xử với cô một thời gian, đó phớt lờ cô một thời gian.Điều chỉ khiến cô hiểu rằng bố chiếm một vị trí quan trọng trong trái tim cô thôi. Bố tỏ khó gần đấy. - Cố Mặc Hàn khuyên.

Lục Cẩn Văn bĩu môi.

- Thì con đối xử với Mạt Nhi như ?

"..."

- Tên ranh con, hơn hết là con nên coi chừng đấy.

Lục Cẩn Văn cúp điện thoại.

"..."

- Thưa ông, chúng về nhà bây giờ ?-  Quản gia Diệp hỏi .

...

Trang viên nhà họ Lục.

Người hầu gái tiến đến chỗ Lâm Huyền Cơ.

- Thưa phu nhân, ông chủ vẫn về. Chúng nên đợi ông chủ về mới dọn cơm ?

Cố Dạ Trầm lên bầu trời tối đen bên ngoài.

- Bà ơi, tám giờ . Ông về nữa ?

Trời khuya .

Lâm Huyền Cơ xoa đầu bé.

- Nữu Nữu, cháu đói ?

Cố Dạ Trầm lè lưỡi vẻ áy náy.

- Một chút.

Lâm Huyền Cơ hầu gái và dặn dò.

- Đừng đợi ông nữa, dọn cơm ngay.

- Vâng, thưa phu nhân.

Trong phòng ăn.

Lâm Huyền Cơ đối diện với Cố Dạ Trầm và bé chỉ một bát súp.

- Bà ơi, cháu ăn một ít súp , trông ngon thật.

Lâm Huyền Cơ cầm muỗng múc súp, định múc cho bé Lùn thì đột nhiên dừng .

Đây chẳng là súp roi bò ? Nó dùng để tăng cường sinh lực cho nam giới. Bé Lùn nên uống.

Lâm Huyền Cơ một hầu gái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1046-em-la-nguoi-duy-nhat-anh-thuc-su-quan-tam.html.]

- Ai nấu món súp ?

- Thưa phu nhân, món súp … do chồng của tiểu thư đặt.

Cố Mặc Hàn?

- Sáng nay chúng nhận một kiện hàng, bên trong là một thùng đầy roi bò. Chồng của tiểu thư là dành cho… ông chủ, để giúp cải thiện sức khỏe. - Mặt hầu gái đỏ bừng khi giải thích.

“…”

Lâm Huyền Cơ nên lời.

- Bà ơi, canh gì sai ? Cháu ăn lắm. – Cố Dạ Trầm bát canh, gần như chảy nước miếng.

Cố Dạ Trầm bao giờ hào hứng với đồ ăn đến thế, nhưng khi ngửi thấy mùi thơm của canh roi bò, thể chờ đợi để uống.

Phải làm với Cố Dạ Trầm đây?

Lâm Huyền Cơ đặt muỗng canh xuống.

- Cố Dạ Trầm, cháu ăn canh .

- Tại ? Canh chỉ nấu riêng cho ông thôi ?

Nhìn vẻ mặt ngây thơ của Cố Dạ Trầm, ánh mắt Lâm Huyền Cơ trở nên lảng tránh khi bà trả lời.

- Ừm.

Cố Dạ Trầm gật đầu, cuối cùng cũng hiểu .

Hai luồng ánh sáng trắng chiếu xuyên qua khí lạnh giá của đêm. Cánh cửa mở , một cơn gió lạnh ùa nhà và một bóng oai vệ xuất hiện.

Lục Cẩn Văn trở về.

Cô hầu gái nhanh chóng cúi xuống, giày cho ông. Lục Cẩn Văn cởi áo khoác, đặt lên ghế sofa bước phòng ăn.

Cố Dạ Trầm vui mừng khi thấy Lục Cẩn Văn.

- Ông ơi, cuối cùng ông cũng về !

- Ừm.

Lục Cẩn Văn đáp đơn giản, dừng bên cạnh Lâm Huyền Cơ. Một tay ông đút trong túi, tay vuốt ve mái tóc bà nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt bà.

- Em đợi ?

Ông mùi hương nam tính dễ chịu.

Lâm Huyền Cơ ngước mắt lên, ông chắn ánh sáng, che khuất bộ ánh sáng mặt bà. Cả gian phòng ăn trở nên ngột ngạt khi ông đến. Khí chất của đàn ông mạnh mẽ đến mức như một vị vua.

- Em cứ tưởng về. - Lâm Huyền Cơ trả lời.

- Vâng, ông ơi. Bà và cháu thấy ông ở ngoài chiều nay. Ông cùng một dì xinh . Ông ơi, ông thành thật chứ, tối qua và chiều nay ông qua với dì xinh đó ?

Bé Lùn khoanh tay tỏ vẻ tức giận.

Lục Cẩn Văn nhướng mày, cúi đầu Lâm Huyền Cơ.

- Chiều nay hai thấy ông? Sao chào hỏi?

Bé Lùn hậm hực.

- Bà và cháu định phá hỏng kế hoạch của ông! À đúng , ông ơi, bà tối nay bà sẽ tha cho ông . Bà sẽ đảm bảo sáng mai ông thể khỏi giường !

“…”

Ôi trời, bé Lùn cái gì ?

Lâm Huyền Cơ ngờ bé Lùn những lời như . Tên nhóc đúng là Mạt Nhi và Mặc Hàn dụ dỗ !

Bà nhanh chóng đá bé Lùn một cái gầm bàn.

- Ha. - Người đàn ông lớn.

- Huyền Cơ, em định đảm bảo sáng mai thể khỏi giường ?

- Em định…

- Tất nhiên ! Ông ơi, , bà ngoại đặc biệt nấu món canh cho ông đấy. Đó là canh roi da! – Cố Dạ Trầm nhanh chóng thêm.

“…”

Lâm Huyền Cơ sững sờ. Sao thằng bé đây là canh roi da chứ?

Bà lập tức hiểu chuyện. Có thằng bé thông đồng với bố nó, Cố Mặc Hàn?

Thật là một thằng nhóc láo xược và xảo quyệt!

Nó đúng là ranh mãnh!

Tầm của bà tối sầm . Lục Cẩn Văn cúi xuống, hôn lên trán bà, hạ giọng giải thích.

- Đừng suy nghĩ nhiều quá. Hôm qua làm thêm giờ ở văn phòng. Quản gia Diệp làm chứng. Còn về Vương Yên Nhiên, tim của hợp với em, chỉ đang chuyện với cô về các điều khoản bồi thường để cô ký giấy tờ thôi. Em hiểu đủ rõ , em là duy nhất thực sự nhớ nhung và quan tâm.

Loading...