Liệu tối nay cô thực sự định trao trinh tiết cho ?
bên cạnh Lục Kỳ Nhi .
Thân thể mảnh mai của Đường Mạt Nhi lập tức cứng đờ, cô hét lên.
- Chủ tịch Cố, dừng ! Tôi !
Cố Mặc Hàn ngẩng đầu cô khi cô than đau. Nét mặt điển trai, lạnh lùng của trở nên căng thẳng và mệt mỏi. Anh hỏi với giọng thiếu kiên nhẫn.
- Lại chuyện gì nữa?
- Chủ tịch Cố, rút . Tôi thể tiếp tục nữa.
Lần cô bỏ cuộc giữa chừng, dừng . Cố Mặc Hàn hài lòng, miệng vẫn rỉ m.á.u và .
- Cô Đường, gần như xong mà cô đột ngột dừng ? Cô đang đùa đấy ?
Đường Mạt Nhi vẫn thể ngược nguyên tắc của chính . Cô trở thành kẻ phá hoại gia đình tình nhân. Điều đó là thể chấp nhận về mặt đạo đức và cô phá hỏng lý tưởng về một mối quan hệ trong sáng và thuần khiết. Cô đáp .
- Chủ tịch Cố, hứa với rằng thể dừng bất cứ khi nào , giờ hãy buông .
Cô vùng vẫy lo lắng, thể mỏng manh của cô cứ như một con rắn bông s.ú.n.g trườn quanh . Đường Mạt Nhi sẽ là cái c.h.ế.t của . Cố Mặc Hàn thầm nguyền rủa trong lòng. Sớm muộn gì cũng sẽ sinh vật nhỏ bé làm cho khốn khổ.
- Đường Mạt Nhi, quá muộn , em mất quyền dừng !
Đường Mạt Nhi nữa, cô cảm thấy như thể đang cưỡng h.i.ế.p vì cô ép buộc trái với ý của . Cô đ.ấ.m bằng hai nắm đ.ấ.m và hét lên.
- Chủ tịch Cố, Cố Mặc Hàn, buông , đừng chạm !
Cô chịu hợp tác, và huyết quản của Cố Mặc Hàn như thắt . Anh quyết tâm cô.
Anh sớm nhận điều gì đó với cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-101-mat-nhi-ngoan-nao-anh-se-khong-lam-em-dau-dau.html.]
- A!! – Cô hét lên và đột nhiên gục xuống, như thể dây thần kinh đứt. Thân thể mảnh mai của cô cứng đờ và cô c.ắ.n lòng bàn tay chút do dự.
Anh chảy m.á.u khi cô cắn. Cố Mặc Hàn sẽ ngạc nhiên nếu cô định c.ắ.n nát cả một miếng thịt của vì sự hung dữ của .
Anh duỗi lòng bàn tay và giữ c.h.ặ.t đ.ầ.u cô ngực. Anh thở hổn hển trong khi để mặc cô tiếp tục c.ắ.n . Anh đột nhiên hét lên bằng giọng trầm khàn.
- Đường Mạt Nhi, buông !
Cô vẫn tiếp tục c.ắ.n nhúc nhích, như thể cô cần thở.
Cố Mặc Hàn đau lòng, hôn lên mái tóc mềm mượt của cô trong khi lo lắng dỗ dành cô.
- Mạt Nhi, làm ơn ngoan nào. Buông , sẽ làm em đau, chỉ chiều chuộng em thôi!
Khoảng 10 giây , Đường Mạt Nhi rụt rè buông tay và lùi . Cô ngẩng đầu lên với vẻ mặt vô hồn. Khuôn mặt cô đẫm nước mắt, đôi mắt đỏ hoe sưng húp.
Cố Mặc Hàn kéo cô gần và dùng hai bàn tay to lớn ôm lấy khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, quan sát điều gì đó qua đôi mắt sâu thẳm và hẹp. Cô dường như cực kỳ nhạy cảm với những đàn ông cưỡng bức , cô cư xử khác thường. Cô trở nên như một cái vỏ rỗng, hành động theo bản năng, giấu kín con thật của .
- Đường Mạt Nhi, em đang giấu điều gì ? - Ánh mắt sắc bén của như xuyên thấu tâm hồn cô.
Đồng t.ử vô hồn của Đường Mạt Nhi từ từ bắt đầu tập trung. Cô thở hổn hển, đó là Cố Mặc Hàn chứ tên khốn !
Cô bám chặt lấy cổ bằng đôi tay nhỏ bé vùi khuôn mặt nhỏ nhắn lồng n.g.ự.c rộng lớn của . Anh vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn của cô cổ áo sơ mi, như một chú mèo con nuông chiều.
Lúc đó, cô vô cùng sợ hãi, lo rằng tên lưu manh sẽ đột nhiên xuất hiện.
Không … .
Hơi thở của Cố Mặc Hàn trở nên nặng nề, như thể cổ họng cứa than hồng. Anh làm với cô khi cô như thế . Cô luôn cứng đầu, lảng vảng quanh từ ngày gặp cô, nhưng luôn ngoài tầm với. Anh an ủi cô bằng giọng dịu dàng.
- Mạt Nhi, chuyện . Đừng sợ, ở đây.
Trái tim Đường Mạt Nhi đập loạn nhịp khi an ủi. Cô ngẩng đầu lên và chủ động. Cô hôn lên đôi môi mỏng của .