Khi lời chia tay với Chu Vi Việt, im lặng mất ba giây. Một lúc , trầm giọng hỏi:
"Chỉ vì đưa em Đông Bắc ngắm tuyết mà em chia tay với ?"
Tôi gì, cúi đầu quãng đường chỉ dẫn điện thoại. Từ Quảng Châu đến quê của Tống Dao tổng cộng lái hơn 1500 cây . Chu Vi Việt ghét lái xe đường dài. Trước đây chúng tự lái, hễ điểm đến vượt quá một nghìn cây là sẽ bao giờ cân nhắc.
Hóa cũng thể vì khác mà phá lệ.
"Em đừng vô lý gây sự nữa ? Bố cô đang làm thủ tục ly hôn, cô chắc chắn về nhà. Chúng ngắm tuyết cũng vội, đợi đến kỳ nghỉ đông sẽ đưa em ." Anh thở dài, kiên nhẫn dỗ dành : "Tiểu tổ tông, ngoan ngoãn lời , trả vé máy bay nhé."
Tôi xổm đất xếp từng chiếc áo vali, chỉ thấy thật nực .
"Anh vì tiết kiệm cho Tống Dao ba trăm tệ tiền xe mà lái xe đưa cô về nhà. bên phía em, chỉ riêng việc trả vé máy bay thôi mất hơn một nghìn tệ tiền phí ."
Nào ngờ đầu dây bên , bỗng bật thành tiếng.
"Đồ ham tiền, hóa là vì chuyện tiền nong mà vui ."
"Chút tiền đó với chúng đáng là bao, nhưng với Tống Dao thì khác lắm. Từng đồng tiền của cô đều là tự làm , giống như em chỉ cần đưa tay là . Tính cô bướng, chịu nhận sự giúp đỡ của khác, nếu cô mua vé cao tốc để về thì khi lên trường khi đến bữa tối cũng chẳng dám ăn nữa."
Dù Chu Vi Việt ở mặt, nhưng giọng điệu của , thể tưởng tượng vẻ mặt lúc câu . Đôi lông mày nhíu , cánh môi mỏng mím chặt, đáy mắt là sự xót xa che giấu nổi.
Lòng dâng lên vị chua xót, hỏi vặn : "Đã nhận sự giúp đỡ của khác, tại bằng lòng để khác lái xe đưa về nhà?"
Chu Vi Việt đây vốn là kiên nhẫn, nhưng , sự kiên nhẫn của nhanh chóng cạn sạch.
"Lục Tân Nguyên, rốt cuộc em đang làm loạn cái gì thế? Nếu tiếc tiền vé đó thì đưa tiền cho em là chứ gì? Cần gì lưng?"
Từ nhỏ đến lớn, Chu Vi Việt bao giờ nặng lời với . Động tác thu dọn hành lý của khựng , nỗi uất ức thể kìm nén nữa mà trào dâng.
Anh cũng nhận giọng điệu quá nặng nề: "Nguyên Nguyên, ..."
Tôi cắt ngang lời : "Chu Vi Việt, chúng chia tay ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/chuyen-di-doi-lay-mot-tinh-yeu/chuong-2.html.]
"Hễ gặp chuyện là em treo câu chia tay miệng. Tâm tính em trẻ con đến thế , cái chuyến Đông Bắc nhất định cho bằng ?"
"Đừng quấy nữa, nếu còn chia tay là tin là thật đấy, lúc đó em cứ chờ mà nhè ."
Tôi lấy chiếc áo khoác đôi khỏi vali: "Em nghiêm túc đấy, chia tay."
Anh dường như tức quá hóa : "Được thôi, chia thì chia."
Sau khi cuộc gọi kết thúc, các bạn cùng phòng đều . Một trong đó ướm hỏi: "Tân Nguyên, còn du lịch nữa ?"
Đi chứ. Đã lên kế hoạch hết , tại ?
Tôi nhất thiết cần đưa mới .
Nhật Nguyệt
Tôi cúi đầu thu xếp hành lý. rõ ràng là sắp thấy cảnh tuyết mà hằng mong ước, hiểu trong lòng thấy nghẹn đắng.
lúc , nhận một tin nhắn video. Là Cố Thầm, bạn cùng phòng của Chu Vi Việt gửi tới.
Tôi mở video .
Trong hình, Chu Vi Việt đang lưng về phía ống kính để chơi game. Một bạn cùng phòng hỏi : "Anh Việt, Lục Tân Nguyên đòi chia tay với ông kìa, ông vẫn còn tâm trạng chơi game thế?"
Chu Vi Việt thèm đầu , thản nhiên : "Không chia . Nguyên Nguyên chỉ là ghen tuông mạnh miệng thôi, làm làm mẩy tí mà. Tôi còn hiểu cô ? Cứ mặc kệ cô vài ngày là chịu nổi ngay, lật đật chạy đến cầu xin làm hòa thôi."
Cậu bạn hỏi: "Thế ông lo cô Đông Bắc một ?"
"Không ." Chu Vi Việt khẳng định chắc nịch: "Cô nhát gan lắm, bao giờ xa một cả, làm mà nổi? Với cô thích chụp ảnh, ở đó thì ai chụp cho? Đi chơi thế thì mà vui ."
Sau đó trong máy tính phát giọng của Tống Dao, hóa đang chơi game cùng cô .
Video kết thúc ở đó. Tôi thấy thật khó hiểu nên gửi cho Cố Thầm một dấu hỏi chấm.
Anh nhanh chóng trả lời: "Bạn Lục , là thích soi mói, gửi những thứ ý gì khác . Anh chỉ hỏi em là em còn Đông Bắc nữa ? Anh cũng khéo đặt vé ngày mai, định đón một trận tuyết đầu mùa, lịch trình giống hệt em. Hơn nữa chụp ảnh, cả máy ảnh cơ, máy hành trình và cả flycam nữa. Nếu em phiền thì chúng thể ghép đôi làm bạn đồng hành chuyến ?"