Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
khi lén đến công ty , thấy Tiêu Hựu từ văn phòng bước , cái khí chất và phong độ đó làm thấy tự ti vô cùng.
Một ưu tú như , bắt chước thế nào cũng chẳng bằng .
Kỷ Minh Khải lẽ ở bên một như thế mới đúng, dù Tiêu Hựu thì cũng nên là .
Đến tận bây giờ còn từng công khai lộ mặt ở công ty , cũng bao giờ kể với đồng nghiệp rằng "nửa " của là một tổng tài thành đạt. Tôi chỉ cảm thấy xứng với .
giờ Kỷ Minh Khải bảo thích nhất là . Tôi... ngượng quá mất.
Tôi cuộn tròn trong một góc thư phòng của , đỏ mặt từ cổ đến tận mang tai.
Cảm giác giấc mơ thành hiện thực đúng là quá kỳ diệu.
Tối hôm , lúc đang gấp quần áo, mật mã cửa đột nhiên vang lên. Kỷ Minh Khải về , bật dậy ngay lập tức.
Tài xế đỡ , bước tới nhận lấy cặp tài liệu của . Anh tài xế bảo: "Vẫn còn ít quần áo với máy tính ở xe, để xuống lấy."
"Tôi xuống lấy cùng nhé, chắc đồ cũng nhiều." Tôi định theo tài xế thì Kỷ Minh Khải túm lấy cổ tay giữ .
Anh tài xế tinh ý, thấy dáng vẻ đó của Kỷ Minh Khải liền lùi bước: "Không nhiều , tự lo ."
Cảm ơn bạn đã ủng hộ cho truyện của Chiqudoll nha!
Ở cửa chỉ còn và .
"Em cần tránh mặt ." Kỷ Minh Khải .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/chung-ta-da-ly-hon/chuong-18.html.]
"Tôi tránh ." Tôi định rút tay nhưng cho phép.
Tôi cúi đầu bảo: "Nếu tránh thật thì chẳng ngoan ngoãn đây chờ thế ."
"Vậy lời ở bệnh viện, em hiểu rõ ?"
Tôi gật gật đầu, thế là Kỷ Minh Khải ôm lấy . Anh hôn nhẹ lên tai : "Nếu sớm tâm ý của em…"
Tôi ôm , tiếp lời: "Không , cũng . Là do cứ dám tin, thực hai năm qua đối xử với ."
"Vậy chúng đừng nhắc chuyện cũ nữa nhé."
"Được."
Kỷ Minh Khải khi dịu dàng thì đúng là dịu dàng hết nấc, cứ như thể nâng niu trong lòng bàn tay vì sợ làm rơi .
Anh hôn lên đỉnh đầu , mang tai , trán . Ngay lúc sắp chạm đến môi thì tài xế thở hồng hộc xách đồ lên.
Tôi phản ứng cực nhanh, nhảy khỏi vòng tay lao cửa nhận đồ, chào tạm biệt tài xế.
Bầu khí ám coi như tan tành.
Tôi đang phân vân nên làm gì tiếp theo thì Kỷ Minh Khải kéo : "Đi ngủ với ."
"Ơ!"
Tôi nửa đẩy nửa đưa theo phòng ngủ, giúp cởi quần áo: "Bác sĩ bảo xuất viện thật ?"